Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Mộ Dung Phong không nhịn được bật cười: “Vi phu vô cùng may mắn, lúc trước khuất phục dưới dâm uy của nàng.

Nếu không bây giờ mà trở mặt thành thù, bị nàng nhớ kỹ, không biết ta sẽ bị trả thù trêu cợt thế nào nữa”
Lãnh Băng Cơ nhếch môi cười: “Lúc trước ta có kế hoạch liên quan thật, không thể thực hiện ta cũng rất tiếc nuối, chàng có muốn ta nói ra để chàng tự chịu phạt trong lòng không?”
Mộ Dung Phong ra vẻ giận tái mặt, nói: “Chẳng lẽ nàng không cảm thấy có mấy lời nói ra khỏi miệng sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm hòa thuận giữa hai phu thê ta à? Có một số việc chỉ cần nghĩ thôi là được rồi, giống như lúc trước vị phu đã từng tưởng tượng, làm sao để chinh phục nàng bằng vũ lực, khiến nàng phải cầu xin ta tha thứ ấy”
Lãnh Băng Cơ hơi nheo mắt lại: “Bây giờ chàng đạt được rồi?”
Mộ Dung Phong vươn tay ôm eo nàng: "Không có.

Tuy nàng từng cầu xin tha thứ, nhưng ít nhất không làm theo lòng mình, không tính là chinh phục”.

Lãnh Băng Cơ thừa dịp chơi liều mà nhéo hông hẳn một cái: “Chàng còn muốn như thế nào nữa?”
“Lúc trước ta từng nghĩ nàng sẽ khởi tử hồi sinh, không chừng là gốc nhân sâm ngàn năm.

Nghe nói uống một ngụm canh là có thể trường sinh bất lão, ta vẫn muốn cắn thử một cái, nàng bảo ta xem cánh tay ăn ngon hay là miệng ngon hơn?”
Chúng ta đang ở trong cung điện của mẫu phi chàng đó, chàng đường hoàng nói chuyện người lớn thế à?
Nàng gian trá nháy mắt mấy cái: “Nếu chàng muốn uống canh sâm, ta thành toàn cho chàng, đêm nay cả một thùng nước tắm đều thuộc về chàng”
“Đêm nay cùng nhau tắm đi, để ta xem xem một chày gỗ thành tinh tắm rửa thế nào, sẵn tiện thêm chút táo đỏ cấu kỷ, hầm với lửa nhỏ”
Lãnh Băng Cơ liếc hắn một cái, hất tay hắn ra rồi đi ra ngoài: "Chàng mới là chày gỗ thành tinh đó, dáng dấp y như một cây chày gỗ”
Mộ Dung Phong đuổi theo, thấp giọng hỏi: “Nàng giận rồi? Để ta kể cho nàng nghe một trò cười liên quan tới chày gỗ nhé?" "Trò cười gì?”
Người chững chạc đàng hoàng như chàng còn có tế bào hài hước gì chứ?
Mộ Dung Phong đè thấp giọng, hiếm khi có phần ngượng ngùng, ấp úng nói: "Ta nghe được đám hán tử ăn mặn không kỵ trong quân doanh nói, hơi thô tục, để ta kể nhanh, không cho nàng thẹn quá hóa giận đánh người đầu đấy”.
Nghe có vẻ không phải là lời gì hay, Lãnh Băng Cơ liếc hắn một cái: “Đánh chàng? Ta còn ngại đau tay”
Mộ Dung Phong ho nhẹ, cười xấu xa nói: “Một đôi phu thê rất mịt mờ gọi chuyện phòng the là giặt quần áo.

Có một lần hai người cãi nhau, không nói năng gì với nhau cả, thế tử không chịu được sự vắng lặng, kêu hài tử đi tìm trượng phu, bảo là quần áo bẩn rồi nên giặt.

Trượng phu còn chưa hết giận, nói với hài tử, bảo mượn chày gỗ của người khác đi.

Hài tử quay về nói y như vậy, thê tử không nói gì nữa.

Mấy hôm sau, trượng phu hết giận, lại kêu hài tử đi truyền lời, nói là trả chày gỗ rồi, có thể lấy đi giặt đồ.

Nàng đoán xem thê tử nói thế nào?”.
Lãnh Băng Cơ nhìn Mộ Dung Phong chững chạc đàng hoàng, hơi kinh ngạc, đây là Phong Vương gia trước kia đây mình sát khí, kiêu ngạo tự mãn đó ư? Sao lại lưu manh như vậy chứ? Không đúng, hạ lưu.
Đùa chuyện người lớn trước mặt mọi người, đúng là quá dơ bẩn.
Chẳng trách mọi người đều nói, nam nhân là tay đùa bậy bạ trời sinh.

Từ khi hai người nước chảy thành sông, tiểu dã thú sống trong lòng Mộ Dung Phong lập tức ngo ngoe muốn động, thỉnh thoảng lại đùa mấy trò một đi không trở lại trên con đường lưu manh.
Nàng tức giận nói: “Nếu là ta, ta sẽ nói đã mượn nhà tắm của lão Vương sát vách rồi.”
“Không phải” Mộ Dung Phong ấp úng hai tiếng, rốt cục đỏ mặt nói ra: “Thế tử nói nàng đã giặt tay rồi”
Lãnh Băng Cơ sững sờ, thật lâu sau mới kịp phản ứng ý nghĩa trong lời nói đó, lập tức nhấc chân đạp về phía hắn: “Vua mực!”

Từ nay về sau, Lãnh Băng Cô nàng sẽ luôn có bóng ma tâm lý với từ này, xấu hổ không dám nói.
Mộ Dung Phong lo cho thân thể nàng cồng kềnh lại ảnh hưởng đến eo, thế mà không tránh không né, thành thật bị đạp một cái.

Hắn còn cẩn thận nâng nàng lên, không cười nữa: “Vậy thì phu nhân xem ta còn giống một cây chày gỗ giặt quần áo nữa.

không?”
Xung quanh còn có cung tỳ lặng lẽ nhìn mình, Lãnh Băng Cơ quẫn đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta thấy chàng giống như
.