Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Mộ Dung Phong trực tiếp lên ngựa trở về sơn trang.

Lãnh Băng Cơ đang vụng về học thêu thùa may vá, bên cạnh là thức ăn buổi tối, còn chưa động đũa.

Hắn trở lại nhanh như vậy, Lãnh Băng Cơ có chút giật mình.

Nhất là khi thấy hắn vẫn mặc cẩm bào như cũ, khi xoay người lại đóng cửa, sau lưng còn có lấm tấm vết máu.

Nam nhân này có bệnh sạch sẻ, nếu như trên áo bào dính vết bẩn nhất định sẽ đổi.

Lãnh Băng Cơ chủ động mở miệng hỏi: “Ngươi không đi tìm thầy lang sao?”
“Không có” Sắc mặt Mộ Dung Phong không tốt lắm, trong lòng có chút không bình tĩnh: “Đi tìm Cẩm Ngu.”
“Vậy sao?” Lãnh Băng Cơ lập tức dời mắt khỏi người hắn, giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên.

“Quên bôi thuốc mà đã trở về.”

duỗi ngón chân ra, móc lấy một chiếc ghế được trang trí bằng thổ cẩm, nhét vào phía dưới mông của hắn.

Sau đó lại từ trong tay áo tử mò ra một cái mô hình đèn pin nhỏ, một tay chiếu đèn, một tay cẩn thận lau sạch vết thương cho hắn, dùng ngân châm ghim vào trong da thịt cẩn thận lấy từng giằm cây trúc ra

Hai người ai cũng không nói lời nào, thời gian cứ yên ả trôi qua như vậy, thỉnh thoảng ánh nến bất thình lình nổ ra một hoa nến.

Lãnh Băng Cơ rốt cuộc nói lầm bầm rồi ném ngân châm đi, không nhịn được bùng nổ: “Nhất định là ngươi không có chuyện gì làm liền đi gây sự, ngươi có bản lãnh bị trúc đâm vào người đau thì có bãn lãnh chịu mấy câu này đâm, chạy tới chỗ của ta giả bộ đang thương cái gì, khiến người khác đau lòng sao? Cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi.”
Một câu đau lòng khiến cho tâm trạng của Mộ Dung Phong rung động, bắt được tay của nàng, xoay người ôm nàng vào trong ngực, kích động đến mức ngực phập phồng.

“Chỉ cần nàng không tức giận là được rồi, những thứ này đâm ghim vào trong da thịt thì có là gì chứ, lớn lên ở bên trong cũng không có vấn đề gì cả.

Dù sao cũng mọc ở sau lưng, không ảnh hưởng đến ta ôm nàng.”
Người này làm sao lại như vậy chứ? Bản thân mình còn chưa nói sẽ tha thứ cho hắn ta.

Trước kia, Lãnh Băng Cơ từng nghe nói quâ rất nhiều rất nhiều chuyện nam nhân vượt quá giới hạn sau khi cưới.

Lần nào lòng của cô cũng đầy căm phẫn, hơn nữa giống như đinh chém sắt bày tỏ không thể tha thứ được.

Nam nhân vượt quá giới hạn giống như đồng tiền rơi vào hố phân vậy, cho dù lúc ném đi sẽ đáng tiếc cũng kiên quyết không để cho bản thân mình chán ghét.

Cho nên, quả thực nàng nghĩ không ra, tại sao lại có nhiều nữ nhân sau khi trượng phu vượt quá giới hạn mà vẫn lựa chọn tha thứ như vậy, thật sự là bởi vì để cho đứa trẻ có một mái nhà hoàn chỉnh mà khiến cho bản thân trở thành một con rùa thần nhẫn nhịn sao?
Hôm nay, nàng hiểu rồi, không ngừng kéo, lý thì loạn, bởi vì vẫn còn một chữ “Tình” khó mà dứt bỏ.

Mặt của nàng căng thẳng, giọng vẫn lạnh như băng như cũ: “Ta không nói sẽ tha thứ ngươi.”
Mộ Dung Phong ôm chặt nàng, không chịu buông tay, thà là hai người đều cảm thấy nghẹt thở, cũng tốt hơn mỗi lần hô hấp đều mang theo sự đau đớn.

Người thị vệ kia nói ngược lại quả thật không sai, phụ nữ quả thật miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo, cuối cùng nàng vẫn là đau lòng cho mình.

Âm thanh của Mộ Dung Phong mù mịt, gằn từng chữ: “Nàng tha cho ta hay không cũng không quan trọng, ta có thể chờ, ta chỉ cần nàng bỏ qua cho bản thân mình.”
Lãnh Băng Cơ trầm mặc một hồi.

Hôm nay, giữa nàng và Mộ Dung Phong giống như là bị dây cao su trói lại vậy, sự hời hợt của nàng với sự cố chấp của Mộ Dung Phong, khiến cho sợi dây cao su căng đến mức cap nhất.

Nàng không đi được nhưng cũng chẳng thể buông tay được.

Bởi vì vừa buông lỏng, không muốn buông tay thì Mộ Dung Phong sẽ phải chịu tổn thương.



Chiếc xe ngựa này có màu gỗ thô, chỉ cần bôi dầu vài lần sẽ lộ ra hoa văn vốn có của nó, không phải gỗ Kim Tư Nam, nhưng lại có thể lấp lánh ánh vàng dưới ánh mặt trời, vô cùng đắt tiền.

Xe ngựa vốn là một cái nút thắt trong lòng Lãnh Băng Cơ, nhưng không nghĩ tới Mộ Dung Phong lại tỉ mỉ như vậy.

Người lái xe thấy nàng thì cung kính thỉnh an, vén rèm xe, thả chân xuống ghế, mời nàng lên xe.

Bốn người thị vệ đang cưỡi trên con ngựa cao to, cũng ủng hộ rầm rộ bảo hộ.

Lãnh Băng Cơ cong người lên xe ngựa, người lái xe liền lập tức nâng roi ngựa lên, dọc theo đường núi mà đi.

Trong xe ngựa trải cái đệm mềm mại thật dầy, trong góc lại còn thiết kế ghế ngồi cho trẻ sơ sinh bốn phía, điều này khiến cho nàng cười khanh khách.

Lúc này người đi đường trên núi thưa thớt, Lãnh Băng Cơ vén rèm xe, để cho sương sớm mát mẻ ẩm ướt bay vào.

Người lái xe xoay mặt lại, ấp a ấp úng nói: “Vương phi nương nương, có một lời tiểu nhân quả thực không thể không nói được.”
Cái người lái xe này luôn luôn chuyên cần làm việc, nói chuyện không khóe, cực ít tán gẫu với bản thân mình.

Hôm nay lại chủ động mở miệng, Lãnh Băng Cơ liền cười hỏi: “Có lời gì cứ nói thẳng đi không sao.”
“Người ở trong phủ đều nói, ngài đang giận Vương gia sao?”
Sắc mặt Lãnh Băng Cơ trầm xuống, thản nhiên thừa nhận: “Ừ.”
“Thật ra thì, chuyện này Vương gia thật sự oan ức.

Khi giải tán yến tiệc trong cung vào trung thu đêm đó...”
“Không cần nói.” Lãnh Băng Cơ cắt đứt lời của hăn, hơn nữa còn buông màn xe xuống: “Hắn kêu ngươi tới để làm người thuyết phục sao?”
Người lái xe cố ý thả chạy chậm lại, sau đó tự mình nói: “Hôm đó Trắc phi nàng ta giả thành hình dáng của ngài, giống như là từ một cái khuôn đúc ra vậy, đến tiểu nhân cũng không nhận ra được, cho rằng đó là ngài, huống chi là Vương gia uống nhiều rượu như vậy chứ?”

Trong xe là một hồi trầm mặc, Lãnh Băng Cơ không nói gì, cũng không có rầy hắn lắm mồm.

Vì vậy hắn tăng càng thên can đảm, lập tức lại nói thêm một câu: “Lúc ấy Vương gia rất tức giận, nổi trận lôi đình, lập tức ra lệnh tiểu nhân đưa Trắc phi nương nương đưa vào trong làng mạc.”
Lãnh Băng Cơ vẫn không nói chuyện, nàng nhớ hôm đó, lúc từ trong cung đi ra thì thấy người lái xe của Lãnh Băng Nguyệt, lúc đó phản ứng của hắn ta vô cùng kinh ngạc.

Mộ Dung Phong thật sự không nói dối, hắn thật sự trúng kế của Lãnh Băng Nguyệt.

Nói cách khác, so với chuyện ban đầu thất thân của mình còn oan hơn.

Bản thân mình dầu gì cũng chỉ là trúng thuốc, còn hắn là trúng kế.

Về phương diện pháp luật mà nói, là thuộc về thái lát chiên hay là dầu chiên?
Hắn còn khoan dung, đối đãi với bản thân mình khi ban đầu bị làm nhục, hơn nữa còn đón nhận đứa trẻ của mình.

Bản thân mình đối với hắn, có phải là quá hà khắc rồi hay không?
Dẫu sao, hắn không phải thần, không có hỏa nhãn kim tình, Lãnh Băng Nguyệt sử dụng thủ đoạn hèn hạ vô sỉ như vậy, có thể nói là khó lòng phòng bị, ai có thể dự đoán trước được chứ?
Cải trắng nhà mình cực khổ lắm mới nuôi lớn được lại bị heo lấy, đến tột cùng là oán hận heo hay là oán hận cải trắng?
Đây vốn là vấn đề, thế nhưng Lãnh Băng Cơ quấn quýt cả một đường vẫn không thể nào quên được..