Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Tứ di nương lập tức nổi trận lôi đình: “Lại nói năng linh tinh, đánh chết cái miệng các ngươi! Người ta là con gái của gia đình trong sạch, còn sắp sửa gả chồng.”
Thị vệ cười nhạo: “Hay là nhị tiểu thư bị lừa rồi? Cái gì mà cô nương thanh thanh bạch bạch? Nàng ta đã ngủ với quá nửa nam nhân của kinh thành này rồi, ta tích góp tiền thưởng gần một tháng trời, cũng chỉ ngủ với nàng ta được một lần, hiện giờ nhớ lại vẫn thấy mệt mỏi, cơ thịt đau nhức.”
Tứ di nương lập tức nổi trận lôi đình, ý nghĩ đầu tiên chính là con gái mình bị Lãnh Băng Nguyệt chà đạp! Bán vào thanh lâu, trở thành kỹ nữ còn không so được với con hát.

Bà ta không tin nổi nhìn về phía thị vệ xác nhận lại một lần nữa: “Ngươi nói thật sao?”
“Còn có thể là giả à? Lúc nàng ta vừa tới còn chào hỏi ta vô cùng nhiệt tình.

Tứ di nương quan tâm nàng ta như vậy, lẽ nào thật sự bị lừa?”
Sau đó thị vệ nói gì tứ di nương hoàn toàn không nghe được nữa.

Trong đầu bà ta như có một tổ ong vò vẽ ầm ĩ không thôi, tức giận đến nỗi run rẩy cả người, khớp hàm cũng run lên cầm cập.

Thị vệ thấy sắc mặt bà ta đột nhiên xanh mét, có chút sợ hãi nói: “Tứ di nương, người làm sao thế?”
Tứ di nương không nói một lời, xoay người về Tướng phủ, trong lòng đầy tức giận, hùng hổ xông về phía viện của Lãnh Băng Nguyệt.

Triệu ma ma lấy lại số bạc trong tay Tiểu Kim Tiên giao cho Lãnh Băng Nguyệt.


Lãnh Băng Nguyệt dùng chút mưu kế lại ôm được cả gia tài, trong lòng không khỏi vui mừng, đợi sau này đổi thành ngân phiếu, giải quyết hết những vấn đề của mình.

Trong lòng nàng ta tràn đầy đắc ý, mỉa mai Tứ di nương đúng là dễ lừa, chẳng trách bị di nương nhà mình gạt suốt mười mấy năm.

Tứ di nương đẩy cửa vào, sắc mặt xanh mét, ánh mắt tàn nhẫn như muốn ăn thịt người.

Nàng ta kinh ngạc ngồi dậy, cuống quýt giấu hộp trang sức về phía sau: “Sao lại quay lại?”
Tứ di nương chịu đựng nỗi đau trong lồng ngực, cắn răng gằn từng chữ: “Ngươi thành thật nói cho ta biết, rốt cuộc đã đưa con gái ta đi đâu?”
Lãnh Băng Nguyệt không hiểu chuyện gì: “Không phải bà vừa mới gặp rồi sao? Sao còn chạy tới đây hỏi cái vấn đề khó hiểu này chứ?”
Tứ di nương bước từng bước về phía nàng ta, ánh mắt càng ngày càng sắc bén, như một lưỡi đao mới được rút khỏi vỏ.

“Sao ngươi lại bán con bé vào Lâm Lang Các? Khiến nó làm kỹ nữ? Sao các người lại làm chuyện táng tận lương tâm như vậy chứ?”
Lãnh Băng Nguyệt sửng sốt: “Bà nghe ai nói hươu nói vượn vậy? Bọn nô tài trong Tướng phủ này đúng là không quản nổi nữa! Quả thật là nực cười.”
“Ngươi còn muốn giảo biện à?” Đôi mắt Tứ di nương đỏ ngầu, nhìn chằm chằm nàng ta: “Ta niệm tình ân nghĩa mấy năm nay của phu nhân mà cẩn trọng hầu hạ các người như một con chó, vì các người mà làm không biết bao nhiêu chuyện trái với lương tâm, thậm chí là giết người! Vậy mà các người lại đối xử với con gái ta như vậy sao, lương tâm cả người đâu rồi? Bị vứt cho chó ăn rồi sao?”
Lãnh Băng Nguyệt biết chuyện đã bại lộ, hiển nhiên không giấu được nữa, lập tức có chút hoảng loạn: “Trước hết bà đừng kích động, nghe ta nói đã, trong chuyện này sợ là có gì đó hiểu lầm.

Tứ di nương lần này thật sự tức giận, kéo lấy vạt áo Lãnh Băng Nguyệt: “Còn có gì để giải thích nữa? Các ngươi hại ta khổ sở.

Hôm nay nếu không phải ta khăng khăng đòi gặp mặt, e là vẫn chẳng hay biết gì.

Ta nhất định phải lấy lại công bằng cho con gái ta!”
Người thật sự tức giận sẽ không còn quan tâm tới thứ gì nữ.

Tứ di nương một tay túm lấy y phục, một tay bóp lấy cổ Lãnh Băng Nguyệt.

Lãnh Băng Nguyệt chỉ là một kiều nữ yếu ớt, nào có sức lực để phản kháng chứ? Lập tức cảm thấy hít thở không thông, hai cánh tay vùng vẫy, liều mạng giãy dụa.

Triệu ma ma ở một bên thấy tình hình không ổn, cuống quýt ngăn lại.


Ánh mắt Tứ di nương tàn nhẫn, không chút quan tâm, cả người đằng đằng sát khi, cánh tay như một chiếc kìm sắt.

Lãnh Băng Nguyệt bị dọa sợ, liều mạng phát ra vài tiếng từ yết hầu: “Nàng ta không phải… không phải là con gái bà!”
Tứ di nương sửng sốt, chậm rãi buông lỏng tay ra: “Không phải con gái ta?”
Lãnh Băng Nguyệt họ sặc sụa một trận, liều mạng thở dốc: “Không phải, không phải.

Là ta nhất thời nổi lòng tham, muốn độc chiếm số trang sức này của bà cho nên mới lệnh cho người tùy tiện chi tiền thuê một người có tuổi tác xấp xỉ để diễn trò giả mạo, ta cũng không ngờ nàng ta lại là tỷ nhi của Lâm Lang Các gì đó.”
Tứ di nương buông lỏng cánh tay đang túm lấy cổ áo của Lãnh Băng Nguyệt ra: “Vậy con gái ta đâu?”
Lãnh Băng Nguyệt ấp a ấp úng: “Ta, ta cũng không biết.”
“Sao có thể không biết chứ?” Tứ di nương tức giận: “Nếu ngươi có thể dùng con gái để uy hiếp ta, rõ ràng đã lường trước hậu quả, nhất định phải biết con bé đang ở đâu chứ.

Hôm nay người lập tức đưa ta đi, ta phải biết con bé đang ở đâu, ta muốn tận mắt nhìn thấy con bé, nếu không, cho dù phải thân bại danh liệt ta cũng sẽ tới trước mặt lão gia đòi lại công bằng.”
“Ta, ta thật sự không biết.”
Lãnh Băng Nguyệt vẫn còn muốn trốn tránh.

Trong lòng Tứ di nương vẫn tràn đầy hận ý, nào có quan tâm nàng ta có phải chủ tử hay không, giơ tay túm nàng ta kéo ra ngoài: “Không nói thì tới trước mặt lão gia phân xử! Mấy năm nay, bao nhiêu bạc ta trợ cấp, các người nói một câu không biết là muốn tổng cổ ta sao?”
Lãnh Băng Nguyệt bị túm xuống giường, chân trần bước đi lảo đảo, nhìn thấy Tứ di nương thật sự tức giận, không dám giấu diếm nữa.

“Con gái bà đã chết rồi!”

Bàn tay Tứ di nương lại siết chặt lại: “Ngươi nói cái gì?”
Lãnh Băng Nguyệt đau đớn hít sâu vài hơi: “Ta nói, con gái bà đã chết lâu rồi, từ khi sinh ra đã là một cái thai chết! Di nương ta không muốn làm bà thương tâm cho nên mới không nói thật cho bà biết.”
Tứ di nương lập tức như bị sét đánh, cả người đều ngây ra như một khúc gỗ, không ngừng tự lầm bẩm: “Chết rồi? Chết rồi?”
Lãnh Băng Nguyệt khó khăn lắm mới thoát khỏi tay mà ta: “Cái người mà 2 lần bà từng trông thấy từ xa đó thật ra cũng đều là giả mạo.”
Tứ di nương lập tức cảm thấy cả người như trống rỗng, không còn chút sức lực nào để chống đỡ, ngay cả ánh mắt cũng trở nên vô hồn.

“Chết rồi? Sao có thể chứ? Rõ ràng ta còn nghe được tiếng khóc? Có phải là di nương của ngươi, Kim thị hại chết con bé không? Các người lừa ta bao nhiêu năm như vậy, chính là để ta bán mạng cho các người.”
Lãnh Băng Nguyệt sao có thể thừa nhận? Nàng ta không chút sợ hãi, còn nhẹ nhàng xùy một tiếng: “E là bà nghe lầm rồi? Nói lại một lần nữa, chết rồi chính là chết rồi, di nương ta làm vậy còn không phải vì muốn tốt cho bà sao? Huống hồ, bà ấy đối xử với bà cũng không tệ, bây giờ bà có thể sống những ngày tháng an nhàn còn không phải đều là do di nương ta ban cho sao? Làm chút chuyện như vậy thì làm sao? Không phải là điều nên làm à?”
Bản tính nô lệ đã ngấm vào cốt tủy Tứ di nương từ trước tới nay khiến bà ta không cách nào phản bác lại được Lãnh Băng Nguyệt.

Tuy nói Kim thị lừa gạt bà ta, thậm chí là lợi dụng bà ta nhưng bản thân bà ta có được ngày hôm nay cũng là nhờ ân tình của Kim thị.

Bà ta không dám động tay động chân với Lãnh Băng Nguyệt nữa, chậm rãi xoay người, thất hồn lạc phách đi ra khỏi viện, cả người như ngã vào hầm băng, tỏa ra luồng khí lạnh toát, thậm chí còn không có chút sinh khí nào.

Suốt dọc đường, có ai chào hỏi hoặc thỉnh an, bà ta đều đỡ đẫn như một cái xác không hồn, không có chút sức sống nào..