Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Trước kia ta cũng không tin, đến tận khi ta đi đến bên cạnh chàng!
Nét mặt Lãnh Băng Cơ nghiêm túc: "Chuyện này chàng nhất định phải nghe ta, Linh bà này có lại lịch không đơn giản, tuyệt đối không thể tiếp tục giữ lại, tốt nhất là phải diệt cỏ tận gốc.

Bao gồm cả Cẩm Ngu, trước kia ta vẫn luôn cảm thấy qua mấy ngày nữa cứ trả nàng ta về cung là được, nhưng giờ ta rất lo lắng, lỡ như nàng ta chó cùng rút giậu, ra tay với mẫu phi thì phải làm sao?”
Mộ Dung Phong vẫn không cho là đúng: "Nàng nói thế nào thì là thể ấy, bổn vương nghe lời nàng.”
Lãnh Băng Cơ không nói thêm nữa, trước kia gặp loại chuyện này nàng cũng chỉ xì mũi coi thường.

Muốn thay đổi quan niệm đã bén rễ lâu ngày của một người không hề dễ dàng, huống chi là Mộ Dung Phong đã chinh chiến sa trường, bàn tay giết chóc vô số? Kể ra thì người ta là thanh mai trúc mã bao nhiêu năm, phần tình cảm đó không phải nàng chỉ nói hai ba câu là có thể lay chuyển được.
Chỉ cần hắn không ngăn cản nàng là được.
Cẩm Ngu và Linh bà rời tiệc sớm, trở lại Phủ Phong Vương.

Cho nên về sớm hơn Lãnh Bằng Cơ nửa tiếng.

Nàng nói lời cảm tạ với đạo sĩ Thiên Nhất rồi không dám tiếp tục trì hoãn, đi ra khỏi phòng cáo từ với Duệ Vương Phi, sau khi trở lại yến tiệc nàng không thấy bóng dáng của Cẩm Ngu và Linh bà thì lập tức đi thẳng vào vấn đề hỏi Mộ Dung Phong.
"Cẩm Ngu đâu?"
Mộ Dung Phong lơ đễnh: "Sau khi nàng và đạo sĩ Thiên Nhất rời đi thì họ cũng cáo từ trở về rồi".
Quả nhiên.
Việc này không thể chậm trễ nữa, nàng lập tức gọi Mộ Dung Phong nhanh chóng lên xe ngựa về phủ.
Mộ Dung Phong khó hiểu: "Vừa rồi đạo sĩ Thiên Nhất nói với nàng cái gì? Sao lại vội vàng rời đi như vậy?”
Lãnh Băng Cơ quyết định nói rõ với hắn: "Tấm thẻ trúc lần trước khiến ta không thể yên lòng, cho nên ta vừa thỉnh giáo đạo sĩ Thiên Nhất, ông ta nói cho ta biết có người đang dùng tà thuật để đối phó ta.

Ta không thể bỏ ngoài tai, nhất định phải quay về phủ nhanh chóng nắm bắt thời co."
"Nàng đang nghi ngờ Linh bà đó quấy phá nàng phải không? Nếu nàng lo lắng thì phải bà ta hồi cung là được.”
"Không được!" Giọng nói của Lãnh Băng Cơ hơi cao: "Chàng yên tâm để người như thể hầu hạ trước mặt mẫu phi sao? Rõ ràng là chàng không tin lời ta, cảm thấy là ta đa nghi có phải không? Cho nên mới trả lời cho có lệ như vậy."
"Loại chuyện thần ma quái dị này ta luôn không quá mức tin tưởng.


Lời của đạo sĩ Thiên Nhất ta lại càng không tín.

Ông ta uống rượu xong thích ăn nói bừa bãi lung tung, lần trước ông ta tính bát tự cho ta đã đủ chứng tỏ rồi”.
Trước kia ta cũng không tin, đến tận khi ta đi đến bên cạnh chàng!
Nét mặt Lãnh Băng Cơ nghiêm túc: "Chuyện này chàng nhất định phải nghe ta, Linh bà này có lại lịch không đơn giản, tuyệt đối không thể tiếp tục giữ lại, tốt nhất là phải diệt cỏ tận gốc.

Bao gồm cả Cẩm Ngu, trước kia ta vẫn luôn cảm thấy qua mấy ngày nữa cứ trả nàng ta về cung là được, nhưng giờ ta rất lo lắng, lỡ như nàng ta chó cùng rút giậu, ra tay với mẫu phi thì phải làm
sao?”
Mộ Dung Phong vẫn không cho là đúng: "Nàng nói thế nào thì là thể ấy, bổn vương nghe lời nàng.”
Lãnh Băng Cơ không nói thêm nữa, trước kia gặp loại chuyện này nàng cũng chỉ xì mũi coi thường.

Muốn thay đổi quan niệm đã bén rễ lâu ngày của một người không hề dễ dàng, huống chi là Mộ Dung Phong đã chinh chiến sa trường, bàn tay giết chóc vô số? Kể ra thì người ta là thanh mai trúc mã bao nhiêu năm, phần tình cảm đó không phải nàng chỉ nói hai ba câu là có thể lay chuyển được.
Chỉ cần hắn không ngăn cản nàng là được.
Cẩm Ngu và Linh bà rời tiệc sớm, trở lại Phủ Phong Vương.

Cho nên về sớm hơn Lãnh Bằng Cơ nửa tiếng..