Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Ngoài cửa, Duệ Vương Phi đã bước vào sân, có vẻ không vui sai người hầu đứng phía sau: “Ngày tốt như hôm nay sao lại có một con quạ đậu trên mái hiên vậy? Thật xui xẻo, mau đuổi nó đi.”
Người hầu nhận lệnh, đi tới bên cạnh cầm cán chổi quét rác xua đuổi, một tiếng “phành.

phạch” vang lên, con chim đã bay về phương xa.
Đạo sĩ Thiên Nhất đứng dậy, vươn cổ nhìn ra bên ngoài cửa sổ đang mở rộng, nhíu mày: "Hỏng rồi, xem ra có người đang để ý đến Phong Vương phi rồi, sao ngài lại trêu phải nhân vật như vậy?”
Lãnh Bằng Cơ không thể giải thích được: "Tại sao đạo sĩ lại nói vậy?”
Thiên Nhất thở dài một hơi: "Con quạ đen vừa rồi chính là chim Thông Linh, sợ là nó đã nghe hết câu chuyện ta và ngài mới vừa nói, đã quay về báo cho chủ nhân của nó rồi”
Lãnh Băng Cơ chấn động, chuyện nàng và Liên Nhất mới nói là chuyện lớn hết sức bí mật, liên quan đến an toàn tính mạng của nàng, nếu bị người ta biết được, mượn đề tài này để nói chuyện của nàng ra thì nàng sẽ gặp phải phiền toái lớn.

Hơn nữa, nàng gần như có thể chắc chắn người sai khiến con chim kia không phải người ngoài mà chính là Linh bà.
Vừa rồi nàng và Cẩm Ngu đều ở trong yến tiệc, có lẽ trong lúc nàng và Thiên Nhất nói chuyện họ đã nghe ra được điều gì nên không nhịn được mà tới nghe lén.
Vậy phải làm sao mới tốt đây?
Thiên Nhất nhìn vào mắt vẻ mặt ảo não của nàng: "Có phải trong lòng Phong Vương phi đã đoán được người hại ngài sau lưng rồi không?”
Lãnh Băng Cơ cũng không giấu diếm, nói ra lại lịch của Linh bà.
"Bà ta liên tục hại ta, ta vẫn luôn nghi ngờ, nhưng lại không có chứng cớ gì, không ngờ hôm nay đã nuôi ra tai họa.

Nếu bà ta lấy chuyện này ra nói thì e là ta có miệng cũng khó mà giải thích.

Cho nên việc này không thể chậm trễ nữa, hôm nay đa tạ đạo trưởng đã giải đáp nghi vấn cho ta, ta xin cáo từ về phủ trước”
Đạo sĩ Thiên Nhất mỉm cười: "Làm việc thiện, kết thiện duyên, sẽ nhận được thiện quả.

Vương Phi nương nương, xin ngài cứ yên tâm, chỉ là bọn đạo chích chuột nhắt mà thôi, nào dám đứng ra công khai kêu gào? Bần đạo sẽ giúp đỡ ngài lo liệu chu toàn"
Ông ta vừa nói như vậy thì Lãnh Bằng Cơ liền yên tâm hơn nhiều.

Chỉ cần Đạo trưởng Thiên Nhất có thể giữ bí mật cho nàng thì nàng cũng không sợ Cẩm Ngu sẽ chạy tới trước mặt Huệ Phi nói hươu nói vượn.


Dù sao uy vọng và sức ảnh hưởng của đạo trưởng Thiên Nhất ở vương triều Trường An cũng không thấp.
Nàng nói lời cảm tạ với đạo sĩ Thiên Nhất rồi không dám tiếp tục trì hoãn, đi ra khỏi phòng cáo từ với Duệ Vương Phi, sau khi trở lại yến tiệc nàng không thấy bóng dáng của Cẩm Ngu và Linh bà thì lập tức đi thẳng vào vấn đề hỏi Mộ Dung Phong.
"Cẩm Ngu đâu?"
Mộ Dung Phong lơ đễnh: "Sau khi nàng và đạo sĩ Thiên Nhất rời đi thì họ cũng cáo từ trở về rồi".
Quả nhiên.
Việc này không thể chậm trễ nữa, nàng lập tức gọi Mộ Dung Phong nhanh chóng lên xe ngựa về phủ.
Mộ Dung Phong khó hiểu: "Vừa rồi đạo sĩ Thiên Nhất nói với nàng cái gì? Sao lại vội vàng rời đi như vậy?”
Lãnh Băng Cơ quyết định nói rõ với hắn: "Tấm thẻ trúc lần trước khiến ta không thể yên lòng, cho nên ta vừa thỉnh giáo đạo sĩ Thiên Nhất, ông ta nói cho ta biết có người đang dùng tà thuật để đối phó ta.

Ta không thể bỏ ngoài tai, nhất định phải quay về phủ nhanh chóng nắm bắt thời co."

"Nàng đang nghi ngờ Linh bà đó quấy phá nàng phải không? Nếu nàng lo lắng thì phải bà ta hồi cung là được.”
"Không được!" Giọng nói của Lãnh Băng Cơ hơi cao: "Chàng yên tâm để người như thể hầu hạ trước mặt mẫu phi sao? Rõ ràng là chàng không tin lời ta, cảm thấy là ta đa nghi có phải không? Cho nên mới trả lời cho có lệ như vậy."
"Loại chuyện thần ma quái dị này ta luôn không quá mức tin tưởng.

Lời của đạo sĩ Thiên Nhất ta lại càng không tín.

Ông ta uống rượu xong thích ăn nói bừa bãi lung tung, lần trước ông ta tính bát tự cho ta đã đủ chứng tỏ rồi”.