Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết


Lãnh Băng Cơ vẫn có chút bất an, một là sức khỏe của ca ca, không biết sau mấy ngày uống thì ca ca có đỡ hơn không, nàng cần kiểm tra lại sức khỏe ca ca lần nữa để điều chỉnh đơn thuốc.

Hai là ca ca sống ở một nơi xa xôi như vậy, ăn mặc đi lại đều bất tiện, không biết hai tên nô tài có chu đáo chăm sóc không.

Trong lòng nàng vẫn luôn suy nghĩ điều đó, nên hôm nay khi đi đưa thuốc cho lão thải quân, trên đường đi nàng sẽ mua một ít đồ dùng cần thiết hàng ngày, định sau khi rời khỏi phủ An Quốc Công thì sẽ trực tiếp đưa đến cho ca ca..

Khi đến phủ An Quốc Công, có một chiếc xe xa hoa rực rỡ đậu ở cửa, Lãnh Băng Cơ biết nó thuộc về Phong Vương phủ, nàng hỏi qua người gác cổng, thì biết rằng Lãnh Băng Nguyệt cũng đang ở đó, nàng ta đặc biệt đến thăm lão thái quân.

Tính toán một chút thì vết thương nhẹ ở chân nàng ta lẽ ra đã lành từ lâu, nhưng không biết tại sao nàng ta bỗng dưng lại nhớ tới việc đến thăm lão thải quân.

Lãnh Băng Cơ tới phủ An Quốc Công thì không cần bẩm báo, nàng trực tiếp dẫn Nhi Nhi đi về phía hậu viện.

Đinh ma ma bên người lão thải quân khách khí ngăn cản nàng lại.

“Vương phi nương nương tới sao, vất vả nương nương đi một chuyến rồi, lão thái quân đang có khách, nương nương có thể giao đan dược cho lão nô”.

Giọng nói cười nói của Liệt Thanh Đường vang lên từ trong phòng: “Vương gia vẫn luôn nhớ tới ngoại tổ mẫu, nhưng chàng luôn bộn bề công việc, trong ngày con muốn gặp chàng một lần thôi cũng khó nữa.

Sau khi trì hoãn mấy ngày thì cuối cùng cháu gái cũng không đợi được, tự mình tới đây, con thấy lão thái quân khỏe mạnh thì có thể trở về nói cho vương gia biết, để chàng yên long
Sau đó giọng nói bình thản của lão thái quân vang lên: “Con đúng là có lòng, sau hôn lễ ngoại tổ mẫu cũng chưa tặng quà gặp mặt, vậy mà con đã chuẩn bị đồ quý giá như vậy”.

“Ngoại tổ mẫu nói gì thế, chỉ cần cơ thể người ngày càng khỏe mạnh, thì chút thuốc bổ này có là gì? Đây chỉ là chút tấm lòng của cháu dâu mà thôi”.

“Đứa trẻ này thực sự rất biết nói chuyện, khiến người ta yêu mến”.


Sau đó giọng nói của Bằng Nguyệt cố gắng làm ra vẻ nhu thuận: “Lúc Bằng Nguyệt tới đây thì trong lòng vô cùng lo lắng, sợ rằng ngoại tổ mẫu không thích con”.

Lãnh Bằng Cơ không nói gì, nàng mím môi xoay người đi.

Nhi Nhi đang ở phía bên ngoài viện nói chuyện với Thẩm Phong Vân, thấy Lãnh Băng Cơ đi ra thì hai người ngừng nói, rồi bước tới chào hỏi.

“Thật là trùng hợp, hôm nay Thẩm thế tử không phải đi làm việc sao?” Thẩm Phong Vân liếc mắt nhìn Nhi Nhi một cái: “Đúng là có việc cần ra ngoài thành tuần tra một chuyến.

Lại nghe nha đầu nói tấu cũng muốn đi ra ngoài thành?”
Lãnh Băng Cơ gật đầu: “Ca ca ta đang dưỡng bệnh ở bên ngoài phủ, ta cảm thấy không yên tâm nên muốn đến thăm” “Không biết xe lửa của biểu tẩu bao giờ mới tới, vừa vặn ta lại tiện đường.

Hay là để ta đưa biểu tấu đi nhờ một đoạn?”
Lãnh Bằng Cơ lập tức từ chối: “Thẩm thế tử bận việc chính sự, làm sao dám làm phiền ngài được.

Chúng ta cũng không vội, có thể trở về trước khi trời tối là được rồi”
Thẩm Phong Vân hờ hững cười: “Vừa vặn tiện đường mà thôi, hơn nữa tẩu không sợ xe lửa của sập xệ, bị huynh trưởng nhìn thấy lại hiểu lầm ta đối xử tệ bạc với biểu tỷ sao”.

Hiểu lầm ở đầu ra chứ, nó là sự thật mà.

Tuy nhiên sau khi nghĩ lại thì thấy lời Thẩm Phong Vân nói khá có lý, nàng do dự một chút rồi gật đầu đồng ý.

“Vậy thì làm phiền rồi”.

Ba người ra khỏi phủ, đặt đồ lên xe ngựa của Thẩm Phong Vân, Lãnh Băng Cơ Và Nhi Nhi ngồi bên trong xe ngựa.

Đương nhiên Thẩm Phong Vân không tiện ngồi cùng, nên hắn tự nhiên nhận lấy roi từ người phu xe, trực tiếp đánh xe ra khỏi kinh thành, đến lăng mộ Lãnh gia.


Nhìn thấy nàng đột nhiên tới thì Lãnh Thanh Hạc có chút kinh ngạc, hắn ta đi ra từ trong căn nhà tranh tối tăm thấp bé, nhìn thấy Thẩm Phong Vân thì bèn kêu nô tài mang hai chiếc ghế dài rách nát ra, cũng không dám mời hai người vào nhà.

Lãnh Băng Cơ kiểm tra qua cơ thể cho ca ca, độc tố trong người đã giảm đi rất nhiều, nhưng không đạt được như mong đợi của nàng, nàng nghi ngờ hỏi: “Mấy ngày gần đây củ có kiểm tra chế độ ăn uống theo hướng dẫn của muội không?”
Tinh thần của Lãnh Thanh Hạc đã khá lên rất nhiều, nhưng hắn vẫn ho nhẹ như trước: “Quy tắc ăn uống ở đây không quá khắt khe như trong phủ.

Ta và hai gã sai vặt cùng nhau ăn cơm.

Hai người họ đều bình an vô sự.

Chắc hẳn không có vấn đề gì.

Ta cũng bí mật đổ tất cả các thuốc mà đại phu trong phủ đã kê cho”.

Lãnh Băng Cơ nghĩ rằng có lẽ do bản thân thật sự đa nghi, sức khỏe ca ca không tốt nên phải uống thuốc quanh năm, có lẽ không dễ hấp thụ tác dụng của thuốc.

Trước mặt Thẩm Phong Vân nên Lãnh Băng Cơ không nói nhiều, nàng lại dặn dò ca ca về những việc thường ngày cần chú ý lần nữa, sau đó để ca ca nói chuyện với Thẩm Phong Vân, còn nàng thì xoay người đi về phòng của ca ca.

Căn phòng còn dột nát hơn bên ngoài, nhưng có thể nhìn thấy một số chỗ có dấu hiệu được sửa sang lại, dọn dẹp cũng sạch sẽ, xem ra đám nô tài bên cạnh ca ca cũng không lười biếng.

Bên cạnh giường có một cái bàn vuông nhỏ, ngoài nước trà thì trên bàn còn có vài cuốn sách, bút, giấy và mực in, tất cả đều vừa tầm với.

Trong hoàn cảnh khó khăn như vậy mà ca ca vẫn nỗ lực chăm chỉ, nếu không phải do căn bệnh này, với tài năng của mình thì ca ca có thể tham gia khoa cử mùa xuân năm nay, sau khi đỗ đạt công danh sẽ giống như phụ thân, vào triều làm quan.

Lãnh Băng Cơ bước tới giúp ca ca thu dọn đệm giường, rồi nhặt mấy tờ giấy Tuyên Thành rơi vãi trên bàn, trên đó có chép một Số bài thơ hay, nét chữ rất đẹp, vết mực còn mới, nhưng vì sức khỏe còn yếu nên chữ viết còn không đủ lực, mực trên giấy tỏa ra một mùi hương.


Nghe nói thời cổ đại khi chế tạo mực có thêm một số loại hương liệu vào để trung hòa mùi hội ban đầu của mực, chẳng hạn như tổ hợp hương, tử thảo, đinh hương…
Vì nhất thời tò mò nên nàng đưa lên chóp mũi ngửi nhẹ, sau đó cau mày nghi ngờ, nàng cẩn thận kiểm tra vết mực còn sót lại trong nghiên, sau đó thì rùng mình sửng sốt.

“Ta bình thường đều chú ý nghỉ ngơi, chỉ khi nào không ngủ được mời đọc sách thôi”, Lãnh Thạnh Hạc đứng ngoài cửa, hắn nhìn thấy sắc mặt nàng nghiêm trọng thì nghĩ rằng nàng đang trách mình không nghe theo lời căn dặn, thế nên vội vàng giải thích.

Lãnh Băng Cơ không nói lời gì mà mang hết bút, mực sách vở ném ra bên ngoài, sau đó chỉ vào Lãnh Thanh Hạc mắng to.

“Ca xem thử bây giờ bản thân ốm yếu đến mức nào rồi? Bản thân cũng chỉ còn chút hơi thở hấp hối, lời căn dặn của đại phu ca coi như gió thổi bên tai sao? Ca thậm chí còn thắp đèn viết thơ đọc sách.

Lẽ nào ca không thử suy nghĩ một chút, cho dù ca tài trợ hơn người, thi được trạng nguyên thì cũng có ích gì? Lúc đó ca còn mạng mà hưởng vinh hoa phú quý đó sao”.

Có lẽ đây là lần đầu tiên Lãnh Thanh Hạc nhìn thấy muội muội tức đến như vậy, hắn sững sờ một lúc, rồi lẩm bẩm biện hộ: “ở đây thật sự rất nhàm chán, ta cũng chỉ..”.

“Ca tới đây để dưỡng bệnh! Chả lẽ còn muốn dựng sân khấu cho ca nghe hí kịch hả?”, Lãnh Bằng Cơ quở trách, hai mắt đỏ bừng: “Ca mà mất rồi thì muội biết dựa vào ai?”
Thẩm Phong Vân thấy nàng đột nhiên bùng nổ thì có hơi xấu hổ, hắn ta vội vàng bước tới khuyên bảo: “Thanh Hạc huynh biết lỗi sai mà sửa là được rồi.

Cần gì phải tức giận như vậy?”
Lãnh Bằng Cơ khịt mũi, nàng tức giận ra lệnh cho hai tên sai vặt trước mặt: “Các ngươi còn ngơ ra đây làm gì? Đốt hết những quyển sách này cho ta, cả nghiên mực bút biếc này nữa!”
Hai gã sai vặt bên người Lãnh Thanh Hạc là Minh Nguyệt và Tinh Mộng vội vàng bước lên trước, đi vào phòng thu thập tất cả sách và bút.

Lãnh Thanh Hạc đau lòng dậm chân, trong miệng còn ho khan vài tiếng: “Những cuốn sách này đều là kiệt tác của các nhà văn nhà thơ nổi tiếng, đốt đi thì thật đáng tiếc.

Ta không đọc nữa là được”.

Lãnh Băng Cơ thở phì phò xua tay: “Muốn giữ sách thì giữ, muội không quan tâm, không lại nói muội lòng dạ ác độc.

Tuy nhiên không được để mấy thứ đó trước mặt ca, phải đặt xa khỏi tầm mắt, nếu có ai dám đưa cho thiếu gia mà bị ta thấy được, thì cứ cẩn thận cái mạng chó của mình đấy!”
Hai gã sai vặt đều nói “Không dám”, sau đó thì chuyển tất cả sách vở đi, cất chúng vào căn nhà tranh mới xây ở bên cạnh, đó là nơi ở tạm thời của hai người họ.


Bầu không khí lúc này có chút lúng túng, cả Lãnh Thanh Hạc và Thẩm Phong Vân đều không biết phải nói gì.

Lãnh Bằng Cơ nhìn về phía hai gã sai vặt đang bận rộn, nàng đi tới chỗ Lãnh Thanh Hạc rồi nhỏ giọng hỏi: “Ca ca, muội hỏi ca, ngày thường ai chuẩn bị mực cho ca?”.

Lãnh Thanh Hạc không biết nên nói thật: “Tinh Mộng chịu trách nhiệm về việc ăn uống và sinh hoạt của ta.

Minh Nguyệt thì biết vài chữ, nên phụ trách việc thư phòng.

Mấy thứ này đều là hắn ta lo liệu.

Có chuyện gì thế?”
Lãnh Bằng Cơ không quan tâm đến Thẩm Phong Vân đang ở đó, nàng thấp giọng nói: “Loại mực này có độc, khi nó bay hơi sẽ bay hơi bị hít vào cơ thể.

Nếu tiếp xúc lâu sẽ bị nhiễm độc mãn tính”.

“Cái gì?”, Lãnh Thanh Hạc sửng sốt: “Cũng có thể hạ độc bằng cách này sao?
Lãnh Bằng Cơ gật đầu: “Đây là nguyên nhân sau mấy ngày uống thuốc nhưng ca ca vẫn chưa thể tẩy sạch chất độc còn sót lại trong cơ thể.

Bởi vì ca ca vẫn đang hít phải khí độc mới liên tục”.

“Thế nên vừa rồi muội mới tức giận với ca như thế sao?”
“Muội sợ nếu nói toạc ra thì Kim Thị sẽ dùng nhiều thủ đoạn tàn nhẫn hơn đối phó với ca.

Đến lúc đó khó lòng phòng bị, Những thứ này không được giữ lại, hai tên sai vặt kia cũng không thể tin được.

Giải quyết như thế nào thì còn đợi ý của ca”.