Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Tiểu nhị sau khi nhận được tiền xong, trên miệng liền lập tức không còn biết giữ mồm giữ cửa: “Nhà trọ của chúng ta là chính chỗ chỉ định của Phương công tử, ngài cứ yên tâm đi, chỉ cần tiến vào nhà trọ Hướng Lai của chúng ta, sẽ tuyệt đối an toàn.

Có người phụ trách nhiệm vụ giữ cửa.

Cửa phía sau của căn phòng kia đối diện trực tiếp với cửa sau của nhà trọ, tuyệt đối không phải lo lắng.


Quả nhiên, xem ra vị Phương công tử này thực sự chẳng phải là loại người đứng đắn gì, không biết đã có bao nhiêu nữ tử nhà lành đã bị hắn ta lừa ở đây.

“Hắn ta sống ở đâu và làm gì để kiếm sống?”
Tiểu nhị mỉm cười: “Phu nhân đã có giao tình sâu đậm như vậy với Phương công tử, chẳng lẽ lại còn không biết chỗ đứng của Phương công tử sao?”
Tri Thu lấy ra một lượng bạc khác từ trong tay áo và cầm nó trong lòng bàn tay từ từ thưởng thức.

Đôi mắt của tiểu nhị bỗng sáng rực lên, lúc này không cần đợi Tri Thu hỏi lại, hắn ta đã ngay lập tức nói ra hết một loạt những điều gì mà mình biết.

“Phương Phẩm Chỉ này dù sao cũng là người dưới trướng của một vị quan, đáng tiếc gia đình đã khuynh gia bại sản, bây giờ chỉ còn mười phần nghèo khổ, liền dựa vào vẻ bề ngoài xinh đẹp này mà ăn sạch cả nam lẫn nữ, nhặt được mấy phần cơm chùa.

Mà hắn lại kết giao rất rộng, lên tới các quan lại quyền quý, xuống đến tận tam giáo cừu lưu, quen biết không ít tên du thủ du thực không đứng đản gì cho cam, con mắt rất không có ý tốt gì”

“Gần đây cũng không biết là lại có nữ quyến nhà ai gặp nạn, sợ là lại bị hắn lừa gạt vào trong tay, sau đó lừa gạt ngân lượng, ra tay thật sự rất hào phóng”
“Còn nữa, dù sao hắn cũng là khách quen của nhà trọ của chúng ta, lẽ ra ta không nên ở sau lưng hắn bí mật bới ra mấy việc xấu làm hỏng chuyện tốt của hắn ta.

Nhưng nhìn cô nương đây một bộ dáng mơ mơ màng màng giống như thể hoàn toàn bị hắn ta dắt đi, hoàn toàn không biết đến mấy điều đó, không thể không hảo tâm nhắc nhở một tiếng, phải cẩn thận với mấy loại thủ đoạn bỉ ổi của hân ta”
Tri Thu hơi nhướng nhướng mi: “Thủ đoạn gì, nói nghe một chút xem”
“Ngũ Hoa bát môn, một bụng đều là mấy cái ý nghĩ xấu xa, nếu như muốn nói rõ từng chuyện từng chuyện một, chỉ sợ răng kể một ngày một đêm cũng không hết.

Vậy để ta nói cho ngươi biết về chuyện mới đây nhất đi.

Đây không phải là tin đồn, mà là sau khi Phương công tử say rượu, hắn đã ở trước mặt tất cả mọi người mà khoe khoang bản thân”
“Hắn nói rằng hắn ta đã nhìn trúng một phu nhân giàu có nhưng góa bụa cách đây một thời gian, hắn đã lợi dụng khi nàng ấy đi đến am ni cô để cầu nguyện cho vị trượng phu đã khuất của mình, đóng giả một thân nữ trang, tìm cớ để qua đêm cũng một chỗ với nàng ấy trong tu viện.

Lại thêm chút mê hồn dược vào bên trong ngọn đèn dầu, sau đó làm nhục vị phu nhân đó”
“Sau khi người phụ nữ tỉnh dậy, sợ mất thanh danh, b; thúc trong nhà lấy chuyện này dùng làm cái cớ đuổi ra khỏi phủ, nàng ấy còn không dám lộ diện ra ngoài, chứ đừng nói đến việc báo quan, lại luôn bị hẳn uy hiếp và tống tiền chẳng khác gì một con quỷ hút máu, phải chuyển hơn phân nửa tài sản của gia đình cho hắn ta ăn chơi đàng điếm.

Hắn ta uống rượu không giữ được mồm miệng, còn thường xuyên lấy ra để khoe khoang, người phụ nữ kia nghe qua được một chút tiếng gió thì xấu hổ và giận dữ không chịu nổi sau đó liền treo cổ tự tử”
Tri Thu thầm giật mình trong lòng, nàng ta có chút do dự trong chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn cản răng một cái, đưa một lượng bạc kia cho tiểu nhị: “Tiểu nhị, làm phiền ngươi gọi hắn đến đây giúp ta.


Còn nữa, những chuyện mà ta đã hị thăm ngươi vừa rồi, phiền ngươi đừng nói cho hắn ta Tiểu nhị thấy nàng ta không nghe lời khuyên bảo của mình mà vẫn nhất quyết làm như vậy, liền thu bạc lại rồi trực tiếp mời nàng ta lên phòng khách trên lầu trên để nàng ta yên tâm chờ đợi, sau đó nhanh như một làn khói phóng ra khỏi nhà trọ, rẽ sang bên phải.

Chỉ một lúc sau, Phương Phẩm Chỉ đi theo sau tiểu nhị tiến vào nhà trọ, đẩy cửa phòng Tri Thu ra, sau đó tiện tay cài lại chốt cửa.


Phương Phẩm Chỉ trong lòng hơi sửng sốt, không thể có chuyện vô duyên vô cớ mà như vậy được, chẳng lẽ là nàng ta đã bắt đầu ra tay rồi sao? Thành công hay thất bại, có thể cũng sẽ liên lụy đến bản thân hay không đây?
“Sơn trang nào?”
“Lý gia trang ở thành phía Nam”
Xem ra chính mình cần phải đích thân đi đến đó một chuyến.

“Vậy tỷ tìm ta có việc gấp gì sao?”
“Ta cảm thấy không thoải mái!” Tri Thu nói thẳng vào vấn đề chính: “Ta không biết chuyện gì đang xảy ra gần đây.

Kể từ sau khi ta uống Ngưng hương hoàn mà ngươi đưa cho ta, ta thường xuyên cảm thấy có chút hoảng hốt không giải thích được, cả người bất lực và hay đổ mồ hôi.

Rất rất muốn ăn dược hoàn đó nữa.


Cả người cứ như thể có một đàn kiến đang bò trên vậy, lai vừa ngứa vừa đau, khó chịu đến mức ta không thể nào chịu được”
Một mặt Phương Phẩm Chi đã nắm chắc phần thẳng lợi trong tay, thái độ đối với nảng ta hiển nhiên cũng trở nên kiêu ngạo hơn: “Đó là Ngưng Hương hoàn đã phát huy tác dụng, sau này sợ rằng ngươi sẽ không thể bỏ được loại thuốc này nữa”
Tri Thu giật nảy cả người: “Thuốc này không có độc đúng không? Làm sao lại còn có thể gây nghiện được?”
“Nếu là có độc, Trắc phi nương nương của của tỷ làm sao lại có thể bình yên mà sống đến bây giờ? Tỷ nhìn xem hiện tại khí sắc của Trắc phi nương nương càng ngày càng tốt, đó chính là thay da đổi thịt”
Tri Thu trong lòng chế nhạo, nhưng bên ngoài cũng không có chọc thủng lời kia: “Vậy thì, ngươi có thể cho ta thêm một chút được không? Bây giờ ta thật sự rất khó chịu, khó chịu đến mức muốn đập đầu vào tường”
Phương Phẩm Chi sắc mặt lộ ra vẻ khó khăn: “E rằng có chút không dễ dàng? Dù sao ta cũng chỉ là mới được thiếu gia ban thưởng một chút, tất cả đều đã giao cho tỷ rồi, bây giờ trong tay cũng không có.”
“Vậy thì ta phải làm sao đây? Thuốc này nếu không có ta sẽ không thể sống nổi mất.”
Phương Phẩm Chỉ giả vờ trầm tư: “Cũng không phải là không có cách nào khác, chỉ cần tỷ nguyện ý vì công tử nhà ta làm việc, ngay lập tức tỷ sẽ chính là người của công tử nhà ta rồi, ta tin tưởng ngài ấy sẽ rất rộng lượng.

Tỷ muốn ít nhiều bao nhiêu cũng có đủ.”
“Ta, ta có thể làm được những việc gì cho công tử nhà ngươi sao? Hơn nữa lại nói ta cũng là người của Phong gia công tử, cũng không thể phản bội Trắc phi nương nương được, đúng không?”
“Thế nào? Quan hệ giữa công tử nhà ta và Trắc phi nương nương của tỷ không phải vẫn luôn rất tốt sao.

Hơn nữa trước mắt công tử nhà ta cũng không thiếu người hầu hạ.

Tỷ cứ ngoan ngoãn nghe theo sự an bài của Trắc phi nương nương là được”
Quả nhiên!
Tri Thu cười lạnh: “Tất cả những chuyện này ngay từ đầu đến cuối đều là một cái bẫy mà ngươi và Lãnh Băng Nguyệt bắt tay nhau thiết kế ra đúng không? Chính là vì để bắt ta phải một mực phục vụ Lãnh Nguyệt Băng hết lòng đúng không?”
Phương Phẩm Chỉ quét mắt liếc nhìn nàng ta một cái: “Thuốc này cũng không phải là ta ép buộc ngươi uống.

Bây giờ ngươi lòng tham không đáy, muốn uống lúc nào cũng được.


Ta cũng chỉ là muốn chỉ cho ngươi một đường sáng mà thôi.”
“Nếu ta không đồng ý thì sao?”
“Không đồng ý?” Phương Phẩm Chi chế nhạo: “Cái cảm giác gây nghiện của thuốc này lúc phát tác rốt cuộc là như thế nào ngươi cũng không phải là không biết.

Nếu ngừng sử dụng thuốc, những cuộc phát tán đến sẽ càng ngày càng trở nên thường xuyên hơn, càng ngày càng mãnh liệt hơn”.

Tri Thu không chút hoảng sợ, lạnh lùng nhìn Phương Phẩm Chỉ: “Ngươi dùng trăm phương ngàn kế, mục đích cuối cùng chính là cố ý để ta giúp các ngươi che giấu việc thông dâm của mình sao?”
Phương Phẩm Chỉ đã ngửi thấy được một tia nguy hiểm bên trong biểu hiện trên khuôn mặt của nàng ta, đột nhiên nghe thấy nàng ta vặn hỏi lại như vậy, hắn ta không khỏi giật nảy cả người: “Ngươi đang nói cái gì?”
Khóe môi Tri Thu hơi cong lên: “Ngươi tưởng nam giả nữ trang là có thể trốn được trời không biết đất không hay, ai ai cũng không nhận ra, đúng không? Lúc trước ở trong Tử Đằng tiểu trúc, nhìn thấy ta ngăn chặn ánh mắt của hai người các ngươi đang liếc mắt với nhau, chỉ sợ có thể đã bị ta nhìn ra manh mối và truyền ra bên ngoài, vì vậy mới dựng nên một âm mưu thâm độc như vậy, khiến cho ta phải tuân theo mệnh lệnh của các ngươi một cách ngoan ngoãn.

Phương Phẩm Chỉ, ngươi và Lãnh Băng Nguyệt thực sự là rất giống nhau!”
Phương Phẩm Chỉ đột nhiên nghe thấy tên của mình phát ra từ trong miệng của nàng ta, không khỏi cảm thấy kinh hoảng.

Vốn dĩ hắn ta cũng không ý định sẽ giấu giếm Tri Thu chuyện giữa hắn ta và Lãnh Băng Nguyệt, nhưng chuyện đó còn hơi sớm trước khi Tri Thu hoàn toàn bị hẳn ta kiểm soát trong tay! Suy cho cùng, Tri Thu hiện tại vẫn còn dã tính khó thuần, hơn nữa hắn ta vẫn chưa đạt được đến bước kia như trong kế hoạch.

Hắn ta còn dự định sẽ đem Tri Thu để vào trong túi, như vậy mới thực sự an toàn, không cần phải lo lắng về việc Tri Thu không ngoan ngoãn nghe lời.

Rốt cuộc là đã có sai sót ở đâu? Làm sao mà Tri Thu có thể biết được? Phương Phẩm Chỉ chỉ sợ rằng có nằm mơ và không bao giờ nghĩ tới rằng chính việc tự cho mình là thông minh, và dũng cảm của chính mình đã dẫn tới việc Tri Thu nghi ngờ..