Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Ánh trăng bên hồ rất sáng, nhưng có nhiều muỗi quá, tạo thành từng đội từng đàn.

Người đánh xe một bên lốp bốp đập mấy con muỗi đang tung tăng nhảy nhót xung quanh, một bên buồn bực tự hỏi người trẻ tuổi bây giờ cũng thật là biết cách chơi, đã hơn nửa đêm rồi lại còn chạy đến cái nơi hoang vu như vậy bày tỏ tình cảm, để cho một mình mình ở đây phải chịu muỗi đốt.

Nghe thấy tiếng gọi của Mộ Dung Phong, hắn vội vàng đáp lại một tiếng, vừa đúng lúc nhìn thấy Lãnh Băng Nguyệt cũng đã ăn mặc chỉnh tề, nhô đầu ra.

Trong lòng thầm nói một câu: Ôi bảo sao.

Còn đang nghĩ Vương phi nương nương hôm nay tại sao lại có bộ dạng hung mãnh như vậy, đến mức lừa gạt Vương gia ra khỏi kinh thành để làm mấy chuyện đáng xấu hổ.

Hóa ra đó lại là Trắc phi!
Chẳng lẽ lúc này ở cửa cung là bản thân bị hoa mắt sao?
Rõ ràng người lên xe là Vương phi nương nương cơ mà?
Lại nhìn đến khuôn mặt âm trầm gần như sấm chớp vang rền của Mộ Dung Phong, một bộ dạng buồn nôn như thể bị heo húc phải, trong lòng thầm thở dài một hơi đầy tiếc nuối.

“Vương gia, tiểu nhân đến rồi”
“Đưa Trắc phi đến điền trang phụ cận, tùy tiện đưa mấy đồ tốt đến, nói với quản sự của điền trang, trông giữ nàng ta cho thật tốt, nếu không có sự cho phép của bổn vương, nàng ta không được phép ra khỏi điền trang dù chỉ một bước!”
Lãnh Băng Nguyệt ngồi trong xe vừa nghe xong lập tức trở nên hoảng hốt, lung tung mặc quần áo vào, nhảy ra khỏi xe ngựa, “Bịch bịch” quỳ gối xuống trước mặt Mộ Dung Phong: “Vương gia tha mạng, cho dù là thiếp thân thật sự đã làm sai chuyện gì, thiếp thân cũng chỉ là bởi vì quá mến mộ Vương gia mà thôi.

Vương gia đưa Băng Nguyệt đến điền trang, Băng Nguyệt không ngại gian nan khổ sợ, chỉ sợ không còn có thể gặp được ngài, Vương gial”
Mộ Dung Phong sắc mặt ngưng trọng, lạnh lùng nhìn nàng: “Lãnh Băng Nguyệt, bản vương nhớ rõ là đã cảnh cáo ngươi không chỉ một lần hai lần, chỉ cần ngươi có thể an phận thủ thường, bản vương có thể đảm bảo ngươi cả đời cơm áo không lo, vinh hoa phú quý, thế ngươi lại hết lần này đến lần khác khiêu chiến ranh giới cuối cùng của bản vương”

“Đả thương đến đôi mắt của Cẩm Ngu thì cũng thôi đi, nhưng những chuyện xảy ra ngày hôm nay, bản vương không thể nào tha thứ cho ngươi được! Từ nay về sau ngươi đừng hòng mơ tưởng đến việc có thể gặp bản vương! Chính ngươi tự giải quyết cho tốt đi, đừng ép buộc bản vương phải làm ra chuyện gì tâm ngoan thủ lạt”
Bỏ lại Lãnh Băng Nguyệt đang đau khổ, hắn quay người sải bước đi.

Lãnh Băng Nguyệt cả người tê liệt ngồi trên mặt đất.

Nàng ta đã nghĩ đến việc Mộ Dung Phong có thể thẹn quá hóa giận, sẽ giáng tội nàng ta, nhưng nàng ta vạn lần không ngờ được rằng hắn lại giải quyết bằng cách tuyệt tình như vậy.

Một tia ảo tưởng cuối cùng của nàng ta về Mộ Dung Phong bây giờ cũng tựa như bong bóng xà phòng, nhẹ nhàng vỡ tan.

Lãnh Băng Nguyệt chậm rãi vuốt ve phần bụng dưới bằng phẳng của mình, nở một nụ cười lạnh trên môi.

Ta nhất định sẽ trở lại Vương phủ, hơn nữa còn muốn được đón trở lại bằng kiệu lớn kia kia.

Mộ Dung Phong, ngươi cứ chờ mà xem, thứ ta muốn sau này đã không còn là ân sủng và tình yêu của ngươi, mà thứ cần chính là Phong Vương phủ này!
Lãnh Băng Cơ trở về Phong vương phủ, người gác cổng nói với nàng rằng Mộ Dung Phong và Lãnh Băng Nguyệt vẫn chưa trở lại.

Lãnh Băng Cơ có chút buồn bực, không biết hai người đó đã đi đâu, trong lòng nàng mơ hồ có chút lo lắng, hơn nữa đối với hành vi vứt bỏ mình của Mộ Dung Phong ít nhiều cũng cảm thấy có phần khó chịu.

Quay lại Triều Thiên Khuyết với vẻ rầu rĩ không vui, sau khi rửa mặt xong liền đi ngủ.

Những ngày vừa qua đã quen với việc có Mộ Dung Phong ở bên cạnh làm bạn, hôm nay chỉ có một mình, nhìn thấy mặt trăng ngoài cửa sổ, lúc đầu rất háo hức chờ đợi, sau đó lại thật sự buồn ngủ, hai mí mắt đánh nhau, dựa vào đầu giường liền ngủ mất.


Cũng không biết rốt cuộc đã qua bao lâu, Mộ Dung Phong sau khi tắm rửa xong xuôi chậm rãi đi vào, mang theo một thân đầy hơi nước tiến lại, dưới chân ngập ngừng, dường như có điều gì đó vướng bận.

Hắn lặng lẽ ngồi bên cạnh Lãnh Băng Cơ, nhìn gương mặt thuần khiết đang say ngủ của nàng, nhịn không được đưa tay lên nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt nàng.

Lãnh Băng Cơ ngủ không sâu, lông mi lập tức hơi run nhẹ, nhàn nhạt một hồi tỉnh lại, duỗi hai tay về phía hắn: “Sao bây giờ chàng mới trở về? Ôm một cái nào”
Mộ Dung Phong cởi giày ra, từ từ nằm xuống, nhưng lại không ôm nàng vào lòng mình như bình thường.

Thay vào đó, hắn dụi đầu vào vòng tay nàng, có chút khó chịu mà cọ cọ.

Lãnh Băng Cơ vẫn còn đang mê man ngủ, còn tưởng rằng hắn đang đùa giỡn với mình, nhỏ giọng nói thâm một câu: “Ngứa, đừng làm bậy”
Khi Mộ Dung Phong nói chuyện còn mang theo chút giọng mũi nhẹ, giống như đang làm nũng: “Băng Cơ, ta thành thật xin lỗi”
Nhưng Lãnh Băng Cơ lại không nghe thấy, hô hấp của nàng dần ổn định rồi sau đó lại chìm vào giấc ngủ ngọt ngào một lần nữa.

Mộ Dung Phong ôm nàng trở lại trong vòng tay của mình, đột nhiên, hắn cảm thấy rất sợ hãi, sợ rằng trong ngực sẽ trống rỗng, hắn sẽ mất đi nàng.

Sáng sớm hôm thứ hai thức dậy.

Lãnh Băng Cơ vươn tay vuốt ve râu ria mọc lung tung trên cằm hắn, yên lặng suy nghĩ miên man.

Mộ Dung Phong mở mắt ra, nhẹ giọng hỏi “Nghĩ gì thế?”

“Ta đang suy nghĩ, đêm qua chàng đã đi đâu?”
Mộ Dung Phong thân thể cứng đờ, hắn cố gắng giả bộ như hời hợt: “Ta đi ra khỏi thành, đưa Lãnh Băng Nguyệt đến Điền trang phụ cận”
“Đang yên đang lành, tại sao tự dưng lại muốn đưa nàng ta đến điền trang? Hơn nữa lại còn không chào hỏi ta lấy một tiếng, bỏ lại ta sau đó liền chạy đi mất”
“Ta đã muốn đưa nàng ta đi từ lâu rồi, miễn cho nàng ta lại làm ra mấy chuyện gì đó không hay.

Chẳng qua là vì Tết Trung thu đã đến gần rồi, tốt xấu gì cũng phải để qua hôm đó rồi nói “Là như vậy sao?” Lãnh Băng Cơ nhẹ giọng hỏi.

Mộ Dung Phong bị mấy chữ này hỏi đến có chút khẩn trương, cả người cũng toát ra một tâng mồ hôi: “Không tin à?”
Lãnh Băng Cơ đứng dậy, đi chân trần xuống giường, khoác y phục vào, sau đó mới quay mặt lại đối diện với hắn, nghiêm túc nói với hắn: “Trên cổ của chàng có dấu vết, hơn nữa còn không chỉ có ở một chỗ.”
Mộ Dung Phong cảm thấy trong lòng loạn lên một hồi, nhất thời không biết nên giải thích chuyện này như thế nào cho tốt.

“Ta cũng chỉ coi như là bị heo gặm mà thôi” Lãnh Băng Cơ cố gắng không để cho giọng nói của mình có chút chua xót nào, nàng mây trôi nước chảy nói: “Xem ra chàng đã đối phó xong với Lãnh Băng Nguyệt rồi.”
Nàng đạp đất đi ra gian chính.

Mộ Dung Phong khó chịu nằm lại trên giường, hung hăng đấm xuống ván giường, hận không thể đấm chính mình một quyền.

Ở bên Tử Đăng tiểu trúc đã bị bỏ trống.

Ngày hôm sau, Triệu ma ma cũng bị Mộ Dung Phong cho người đưa đến điền trang, bên trong Tử Đẳng tiểu trúc chỉ còn lại Đinh Hương và Tri Thu, những hạ nhân khác đều được sắp xếp đi làm việc ở nơi khác.

Tri Thu không biết tại sao Lãnh Băng Nguyệt lại đột nhiên chọc giận phải Mộ Dung Phong, lẽ nào chuyện của nàng ta với Phương Phẩm Chi đã bị bại lộ?
Sau khi nghe ngóng kỹ càng cũng không nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì khác, miệng của phu xe kia cũng rất nghiêm túc, cho dù là có lợi như thế nào cũng không hé miệng để lộ ra một lời quan trọng nào.

Tri Thu cảm thấy mình không thể đợi thêm được nữa, để lâu sẽ càng đêm dài lắm mộng.


Nàng ta dựa vào địa chỉ mà Phương Phẩm Chi để lại tìm đến quán trọ Hưởng Lai.

Chứng nghiện thuốc của nàng ta lại tái phát vào ngày hôm qua, càng ngày càng tái phát thêm khó chịu hơn.

May mắn thay, nàng ta có thuốc mà Lãnh Băng Cơ đưa cho, sau khi uống nó vào, cũng không còn cảm thấy quá mãnh liệt như vậy nữa.

Lãnh Băng Cơ đã kiểm tra qua cơ thể của nàng ta, nói với nàng ta rằng chỉ cần nàng tiếp tục kiên trì, thuốc nhất định sẽ có thể bỏ được.

Trong lòng nàng ta cũng cảm thấy rất tự tin.

Tri Thu biết rằng bản thân giờ đây giống như đang đi lột da trên người hổ, thế nhưng thành công hay thất bại đểu dựa vào nhất cử nhất động lần này, cầu vinh hoa trong nguy hiểm, đáng giá để tự mình mạo hiểm.

Ngay khi bước vào cửa nhà trọ, nàng ta liền nói với tiểu nhị rẵng nàng ta muốn tìm Tiểu Chi cô nương.

Nụ cười trên mặt của tiểu nhị đột nhiên thay đổi ý vị, nhất là khi nhìn về phía người phụ nữ búi tóc, mỉm cười đến ý vị thâm trường.

Tri Thu sảng khoái thưởng cho hắn ta một lượng bạc.

Không thể không nói, số tiền đó chắc chắn là một số tiền cực kỳ lớn đối với một cái nhà trọ tồi tạn xập xệ này.

Tiểu nhị lập tức đối xử với nàng ta hết sức ân cần, một bổ dạng như thể đã hiểu rõ: “Phu nhân đừng quá lo lắng, tiểi nhân biết phép tắc sẽ không bao giờ nói hươu nói vượn”“
Hắn ta bây giờ là coi mình thành tình nhân hẹn hò của Phương Phẩm Chỉ sao?
Tri Thu cũng không phản bác, chỉ là híp mắt lại cười và hỏi hắn ta: “Có vẻ như ngươi rất quen thuộc với vị Tiểu Chỉ cô nương này nhỉ, vậy thì cũng nên biết nhà hắn ở đâu và ngày bình thường thường lui tới đâu đúng không.”.