Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Cơn giận kìm nén mấy ngày nay cuối cùng cũng trút ra ngoài, tay càng đau thì trong lòng càng sảng khoái.

Cơ thể nhỏ bé của Cẩm Ngu làm sao có thể chịu được cái tát của nàng, cơ thể lảo đảo, ngã xuống đất, cả người như chết lặng.

“Không liên quan gì đến ta, ngươi câu dẫn người đàn ông của ta! Họ hàng cách ba nghìn dặm, hơn nữa còn là thân thích họ hàng của tổ tiên, ngươi và vương gia cách ít nhất cũng mười nghìn tám trăm dặm, chẳng lẽ ngươi không biết chút gì sao? Nửa đêm canh ba, đòi một người đàn ông dỗ ngủ, còn lý lẽ hùng hồn, dù là huynh muội ruột thì cũng phải biết tránh hiềm nghi”
“Được, không phải ngươi sợ sao? Bổn vương phi liền lệ mười thị vệ đến, phải có giọng từ tính, tính tình nhãn nại, tốt nhất là đã thành gia lập nghiệp làm cha rồi, biết hát ru.

Nói với bọn họ rằng Quận chúa Cẩm Ngu sợ, kêu bọn họ đến ngủ cùng.

Quận chúa Cẩm Ngu”
Lãnh Băng Cơ hôm nay thực sự rất tức giận, nên nói chuyện không khách sáo chút nào.

Nếu là người khác, ngày nào cũng có một cây gậy chọc phá lởn vởn trước mặt, thì sự kiên nhẫn này cũng có giới hạn.

Ta đây nhịn ngươi lâu rồi! Ngươi mẹ nó, không biết xấu hổ, hôm nay ta nói toạc ra cho người người đều biết, xem người còn không biết xấu hổ không?
Cẩm Ngu “oa” một tiếng liền bật khóc: “Lãnh Băng Cơ, ngươi dám đánh ta? Biểu ca, chẳng lẽ huynh không quan tâm sao?”
Mộ Dung Phong mím môi mỏng: “Trưởng tẩu như mẫu, dạy dỗ là điều nên làm.

Hơn nữa, trong tay nàng ấy còn có “Roi thuần phu” do hoàng đế ban tặng, chấp chưởng vương phủ, ai cũng có thể đánh”
Nếu đổi thành người khác, bị bẽ mặt như vậy, cũng liền biết khó mà lui.


Nhưng Cẩm Ngu là ai, có việc gì mà không làm được, đứng số một về vừa ăn cướp vừa la làng.

Vừa mới dựa vào.

Lãnh Băng Nguyệt, ở đây bị Lãnh Băng Cơ đánh, làm sao có thể để yên.


Lời còn chưa kịp nói xong, cả người nàng ta đã bay ra ngoài, nặng nề ngã nhào xuống bùn đất trong sân, lăn mấy vòng rồi mới dừng lại.

Tiếng khóc cũng lập tức im bặt.

Mộ Dung Phong thu tay về, sắc mặt của nàng tối sầm như đêm đen: “Ta có thể dung túng muội, nhưng không có nghĩa là mặc sức làm bừa với Băng Cơ.

Nếu để bổn vương nghe được từ miệng muội nói nàng không tốt một chữ, liền tuyệt không giống hôm nay dễ dàng bỏ qua như vậy”
Đại Mạc sửng sốt, mặc kệ mưa như chút nước, vội vàng chạy ra đỡ nàng ta dậy: “Vương gia thứ tội, Quận chúa Cẩm Ngu chỉ là nhất thời tức giận, không biết lựa lời”
Cẩm Ngu lúc đầu bị dọa sợ sững người, khi phản ứng lại thì không cảm kích, thay vào đó, ngẩng đầu lên ưỡn ngực, ngang ngược đối mặt với Mộ Dung Phong, trên mặt, trong mắt đều là nước.

“Huynh đánh chết muội cũng tốt.

Muội không muốn sống nữa! Vừa hay được đoàn tụ với cha mẹ muội!”
Tay Mộ Dung Phong cứng đờ, lệ khí trên người cũng dần dần tiêu tán, không còn khí thế như vừa rồi.


Cẩm Ngu không bỏ qua: “Các ngươi đừng ngăn cản ta, để ta chết đi!”
Nhưng ánh mắt lại nhìn Mộ Dung Phong, mong chờ hắn tiến lên ngăn cản, liền có thể.

thuận nước đẩy thuyền nhào vào trong tay hắn, gào khóc, chọc tức Lãnh Băng Cơ.

Mặc dù Mộ Dung Phong vừa rồi nhất thời tức giận xông thiên, rat ay tàn nhẫn, nhưng hắn thật sự không thể trơ mắt nhìn nàng ta tìm đến cái chết, đứng ở cửa, hơi chút do dự tức.

Lãnh Băng Cơ ngồi xổm xuống ôm bụng, hít vào một hơi lạnh: “Đau quái”
Mộ Dung Phong hoảng sợ biến sắc, lập tức xoay người ôm lấy nàng: “Nàng sao vậy?”
“Bụng đau” Trong giọng nói của Lãnh Băng Cơ tràn đầy sự tủi thân: “Sợ là đã động thai khí rồ Làm gì có ai không biết ăn vạ đâu?
Mộ Dung Phong ngay lập tức khom người bế nàng lên, ánh mắt lạnh lùng quét qua Cẩm Ngu bộ dạnh cực kỳ thảm hại.

“Hôm nay Băng Cơ mà xảy ra bất trắc gì thì Tiêu Cẩm! Bản vương nhất định sẽ bắt ngươi nợ máu trả bằng máu!”
Mộ Dung Phong quay người về phòng, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, bỏ mặc Cẩm Ngu muốn tìm chết ở ngoài sân.

Lãnh Băng Cơ động thai nhi, quá nguy hiểm.

Mọi người đều biết rằng Thái hậu và Hoàng Đế mong muốn có kim tôn đến mức mắt thường có thể nhìn ra.

Bây giờ Tứ Hoàng Tử Phi sinh non, sinh ra vẫn là công chúa, cho nên giờ đứa con trong bụng Lãnh Băng Cơ đã trở thành bảo vật của vương triều Trường An.


Đại Mạc lôi kéo Cẩm Ngu: “Quận chúa Cẩm Ngu, đừng làm loạn nữa.

Nếu Vương Phi nương nương có chuyện gì bất trắc, e rằng Huệ Phi nương nương cũng không thể bảo vệ được Quận chúa đâu.”
Cẩm Ngu cũng bị lời nói lạnh lùng của Mộ Dung Phong dọa sợ, mặc dù nàng ta không biết liệu việc Lãnh Băng Cơ bị động thai có phải là thật hay không.

Nàng ta nghiến răng, không đòi tìm chết nữa, mang theo một thân đầy bùn đất, lủi thủi chạy biến.

Mộ Dung Phong đóng cửa phòng lại, như là tiễn ôn thần.

Lãnh Băng Cơ ôm bụng, vẫn nghiến răng căm hận.

Nếu nàng không ném cái cây gậy phiền phức này khỏi Triều Thiên Khuyết, thì sớm muộn gì nàng cũng thực sự động thai.

Mộ Dung Phong ngồi nghiêng ở bên giường, giương mắt nhìn nàng: “Không cần gọi lương y trong phủ nữa đúng không?”
Lãnh Băng Cơ tức giận nặn ra một chữ: “Cần!”
“Nàng lại giở chiêu cũ nữa rồi, muốn nhốt ta bên ngoài dầm mưa sao?” Mộ Dung Phong mặt đầy ai oán: “Đừng nóng giận, nếu không sẽ thật sự bị động thai khí đấy”
Lãnh Băng Cơ lạnh lùng nhìn hắn: “Động thai, không phải đúng ý chàng sao?”
“Nàng rõ ràng biết, ta đối với Cẩm Ngu không có gì hết…”
“Đừng nói chắc chắn như vậy, sấm sét hôm nay có chút đáng sợ” Lãnh Băng Cơ tức giận nhìn hắn: “Tại sao ta không biết trước đấy Phong Vương gia lại dịu dàng, ân cần biết chăm sóc người khác như vậy? Còn biết dỗ người ta đi ngủ, dỗ như thế nào hử? Hử? Hát ru hay ôm vào lòng võ vỗ? Chẳng trách Cẩm Ngu lại bám chàng dai như đỉa, người khác cũng không được như vậy”
“Đó là khi Cẩm Ngu lần đầu tiên vào cung, khi ấy nàng ta mới tám hoặc chín tuổi, trải qua biến cố lớn trong gia đình, rất đáng thương và thường gặp ác mộng vào ban đêm.

Có một lần sấm sét mưa lớn, cung nhân trực đêm khuya sơ suất, không ở bên cạnh hầu hạ, nàng ta vì sợ hãi, chạy ra ngoài mưa dính mưa rồi phát sốt cao, ta liền dỗ nàng ta ngủ một lần”
Mộ Dung Phong biết hôm nay Cẩm Ngu thực sự đã đi quá xa, làm Lãnh Băng Cơ tức giận, vì vậy kiên nhẫn giải thích.


Lãnh Băng Cơ cũng biết rằng Mộ Dung Phong vô tội, thái độ vừa rồi cũng rất cương quyết rõ ràng, nhưng lửa giận trong bụng vẫn không tan đi được.

“Đã tám tuổi mà vẫn nhỏ sao? Văn là một đứa trẻ sao?
Phong Vương gia chàng đây thật sự là bác ái, chẳng trách mắc nợ phong lưu”
Nàng tức xoay người quay lưng về phía Mộ Dung Phong.

Người khác đáng thương? Ta cũng đáng thương, chưa bao giờ ta thấy chàng thương hoa tiếc ngọc như vậy.

Mộ Dung Phong nằm xuống bên cạnh nàng, ôm người vào lòng: “Vậy ta dỗ nàng ngủ được không? Đừng tức giận.”
Lãnh Băng Cơ vùng vẫy: “Cả người đều là tao khí, buông ta ra, ai thèm muốn gì đâu!”
“Bản Vương gia hát ru cho nàng nghe.”
Lãnh Băng Cơ vùng vẫy yếu đi một chút.

Người đàn ông này còn có thể hát ru? Không phải chứ? Tin tức rúng động, đặc biệt, độc quyền!
Mộ Dung Phong đẳng sau nàng hắng giọng, bàn tay to nhẹ nhàng có nhịp điệu vỗ về Lãnh Băng Cơ, sau đó ở bên tai nàng ngượng nghịu hát: “Đưa tay sờ mặt tỷ, mây đen bay nửa bầu trời, vươn tay sờ trán tỷ, thiên đình này đầy kẻ xi mê… “
Lãnh Băng Cơ bực mình, quay người lại đấm hắn một cái: “Học được diễm khúc này ở đâu thế?”
Mộ Dung Phong một tay nắm lấy tay nàng: “Một đám người xấu xa trong doanh trại có thể làm ra trò gì? Một đám xúm lại một đám, bọn họ thích trêu đùa mấy loại chuyện thô tục như vậy đấy.

Mưa dầm thấm đất, không biết cũng thành biết”
Lãnh Băng Cơ hừ nhẹ: “Chàng hát khúc này để dỗ nàng ta ngủ hả?”
“Đúng là ăn cả hũ giấm!” Mộ Dung Phong cười nhẹ: “Ngày mai ta sẽ đuổi nàng ta ra khỏi Triều Thiên Khuyết, cho nàng xả giận, được không?”
Lãnh Băng Cơ ôm bụng: “Cứ thế đuổi ra làm sao được?
Nàng ta có Huệ Phi nương nương chống lưng, chẳng lẽ ta chỉ là cây bắp cải nhỏ không ai thương cũng không ai yêu sao?
Cùng lắm là trở mặt, tránh cho người khác nghĩ rằng ta dễ bắt nạt, để cho người khác thích nắn bóp thế nào cũng được”.