Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Lãnh Băng Cơ gật đầu, không hề có một chút khách sáo liền kéo tấm vải ra đi vào trong phòng sinh.

Một bước đi vào, lập tức cảm nhận được mùi vị gay mũi của máu, còn có cửa sổ thì đóng chặt, trong phòng thì oi bức, cho nên mùi vị này càng khiến cho người ta cảm thấy buồn nôn.

Lãnh Băng Cơ cố gắng chịu đựng sự khó chịu, đi đến trước giường của Duệ Vương Phi, nhìn thấy toàn thân nàng ta là mồ hôi đầm đìa, mái tóc đen đã ướt đẫm, bị mồ hôi đổ lên khiến cho những sợi tóc đều dính sát vào mặt.

Sắc mặt của nàng ta trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, chỉ còn chiếc mũi đang mấp máy thở, còn có tiếng rên rỉ yếu ớt, chứng minh là thai phụ vẫn đang còn hơi thở.

Lãnh Băng Cơ lập tức mở chiếc nhãn không gian ra, sau đó tiến hành kiểm tra cho nàng ta.

Tử cung co rút lại trở nên rất yếu, khung chậu quá nhỏ, cổ tử cung mở chưa đủ lớn, dây rốn quấn quanh cổ, quan trọng nhất là vị trí của bào thai bị sai lệch, chính là thai ngồi! Bờ mông của thai nhi hướng xuống dưới!”
Nhiều nhân tố bất lợi tổng hợp lại như vậy thì tỷ lệ có thể sinh được bằng cách tự nhiên của thai phụ là rất khó.

Kéo dài xuống phía dưới chính là nước ối đục ngầu, nếu như thai nhi vào sản đạo thì sẽ hít thở không thông và gặp rất nhiều nguy hiểm.

Nàng đi lên xem xét tình huống của thai phụ, Duệ Vương phi giật mình một cái rồi mở mắt ra, vừa nhìn thấy nàng thì lập tức hừ nhẹ một tiếng, uốn éo quay mặt đi.

“Ngươi tới đây làm cái gì?”
“Đỡ đẻ”
Duệ Vương phi cố hết sức nâng cánh tay của mình lên: “Ngươi không cần phải tới đây giả mù mưa sa làm người tốt.


Mau đi ra ngoài!”
Lãnh Băng Cơ cau mày nói: “Còn có sức lực để bắt bẻ tốt xấu đại phu thì xem ra một lúc nữa vẫn không chết được.

Ta cũng không quá phải đợi đến khi ngươi nuốt hết mấy khẩu khí này thì sau đó cứu hài tử của ngươi ra là tốt rồi.”
“Ta không cần ngươi phải quan tâm!” Duệ Vương Phi cắn chặt hàm răng nghiến răng nghiến lợi nói: “Một nữ nhân không tuân thủ nữ tắc, đồi phong bại tục, không biết liêm sỉ, ta khinh thường ngươi! Ở đây đã có bà đỡ rồi!”
Lãnh Băng Cơ cảm thấy vô cùng tức giận, chính mình còn đang đi hưởng tuần trăng mật lại phải trở về đây cứu người, không những không được cảm kích mà còn bị người ta ghét bỏ.

Trên thế giới này, tóm lại là nữ nhân có bao nhiêu cổ hủ lạc hậu, mặc dù có đanh đá như Duệ Vương phi dù sắp chết đến nơi mà cũng không để cho đại phu vào khám, còn sợ chính mình khi cứu được nàng ta sẽ khiến thanh danh của nàng ta bị ô uế.

Khó trách ở ngoài sân lại có nhiều người bỏ qua tính mạng của nàng ta, đúng là không trách được người khác mà, chỉ là chính nàng ta làm cho mình trở nên như vậy.

Nếu không phải do Lục Vu năn nỉ nàng mong nàng cứu chữa thì tội gì nàng lại phải ở đây chịu mắng?
Lãnh Băng Cơ lạnh lùng nhìn sang nàng ta nói: “Để cho bà đỡ cứu ngươi sao? Ngươi được cứu như thế nào đây? Mấy chén dầu thầu và thuốc dễ sinh ngươi cũng đều bịt mũi uống cả rồi, nhưng ngươi có biết sau đó mình sẽ bị rong huyết không? Máu trong toàn thân ngươi đều chảy hết đi, sau đó mạng của ngươi cũng không giữ được nữa.

Sau đó, các nàng sẽ đưa tay vào trong, hỗ trợ với xoa bóp, sau đó đặt lại hài tử, rồi mới bắt đầu đưa nó ra.

Hài tử là sinh non, xương sọ chưa phát triển tốt, khả năng được sinh ra mà bình yên vô sự thì không biết có thể nắm chắc được bao nhiêu phần.

Ngươi muốn mặt mũi, sĩ diện, kiêu ngạo, muốn dùng cả tính mạng của mình để giữ lại một cái thanh danh trinh tiết hiền lương, nhưng rồi ai có thể nhớ rõ đến ngươi? Đến lúc đó, Duệ Vương sẽ lấy một nương tử mới, ở trên giường của ngươi, ngủ với nam nhân của ngươi, đập vào mắt của ngươi chính là hai hài tử của ngươi bị người khác đánh, như vậy thì ngươi có thể nhắm mắt không?”
Lời này nói ra rất nặng nề, khiến cho Duệ Vương phi tức giận đến nỗi toàn thân đều phát run, một bên thì chịu đựng đau đớn từng cơn, một bên sử dụng toàn bộ sức lực của mình nói: “Đừng ở chỗ này mà châm chọc người khác, cút!”

“Vậy thì ngươi nằm đó mà chờ chết đi!”
Lãnh Băng Cơ hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi, đi đến trước cửa thì liền kiên định hỏi lại một lần nữa: “Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi muốn chết hay là muốn sống?”
Vào khoảng khắc khi nàng quay người thì Duệ Vương phi liền thực sự cảm thấy hối hận: “Ta muốn sống nhưng mà đứa trẻ cũng phải sống!”
“Vậy thì nói nhảm ít thôi, ngươi nhiều lời thêm một chữ thì hài tử sẽ tăng thêm một chút nguy hiểm”
Duệ Vương phi lập tức yên lặng: “Ta cũng chỉ muốn hỏi câu này thôi, thực sự là ngươi có thể cứu cả ta và hài tử sao?”
“Nếu không thì ta ở chỗ này của ngươi chỉ để tán gẫu thôi sao?”
Đến con sâu còn sợ cái kén phải sống tạm bợ, huống chi Duệ Vương phi cũng sắp làm mẹ, Lãnh Băng Cơ lại nói thẳng ra mấy câu đâm sâu vào lòng của nàng ta như vậy, tình mẫu tử đã khiến cho dục vọng sống của nàng ta tăng lên, nàng ta cắn chặt hàm răng của mình nói: “Được!”
Cái gì cũng đừng nói nữa.

Cả hai người đều có tính tình nóng nảy, Lãnh Băng Cơ sai mấy người trong phòng sinh, bắt đầu chuẩn bị đồ trước khi tiến hành.

Tất cả những người bên ngoài sân đều cảm thấy sốt ruột, sai người vào trong hỏi, Lãnh Băng Cơ chỉ lạnh lùng ném ra vài chữ: “Có thể cứu chữa!”
Vu phó tướng đã mang hòm thuốc tới, Lãnh Băng Cơ cho những người không có phận sự lui ra ngoài, chỉ để lại hai bà đỡ có kinh nghiệm ở trong phòng, dặn dò Duệ Vương và Lục Vu phải canh giữ cửa phòng không được cho người khác đi vào quấy rầy.

Một người cầm dao giải phẫu cũng không hề dễ dàng, một khi nảy sinh tình huống cũng không có người trợ thủ.

Nhất là loại mổ ở trong phòng như thế này, nói tương đối thì tỉ lệ bị nhiễm trùng là tương đối cao, cho nên trong quá trình thực hiện không được phép để xảy ra sơ sót nào.

Lãnh Băng Cơ không thể không bình ổn cơ thể, sau đó hình dung cả quá trình một lần ở trong đầu, sau đó tóm tắt đơn giản quá trình cứu chữa của mình nói cho hai bà đỡ.


Hai bà đỡ có kinh nghiệm phong phú đã từng nghe qua việc mổ bụng lấy hài tử, nhưng mà ai cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy, cho nên vô cùng hoảng hốt, tay chân đều run.

Lãnh Băng Cơ thử máu cho Duệ Vương Phi, kiểm tra trước độ tốt xấu của máu, lo trước để tránh xảy ra sai sót.

Sau đó đâu vào đấy mà đi lấy thuốc, bổ sung dinh dưỡng cho cơ thể, loại bỏ tất cả độc tố trong cơ thể, hạ ống nước tiểu, bắt đầu gây tê rồi mổ bụng.

Ở bên ngoài có một đám người đang chờ, vừa rồi còn nghe thấy tiếng gọi dài tiếng gọi ngắn của Duệ Vương Phi nhưng bây giờ thì không còn động tĩnh gì nữa, vì vậy khó tránh khỏi trong lòng nảy sinh sự lo lắng, tất cả đều nhao nhao đến cửa phòng muốn biết có chuyện gì xảy ra.

Bà đỡ họ Lưu kia bị đuổi ra khỏi phòng sinh, e sợ bị mọi người khinh thường cho nên thêm mắm thêm muối nói thêm vài câu bẩn thỉu khiến cho tất cả mọi người càng thêm lo lắng.

Nhà mẹ đẻ của Vương Phi đối với y thuật của Lãnh Băng Cơ thì vô cùng nghỉ ngờ, Hiền tần và Duệ Vương cũng không hiểu rõ ngọn nguồn.

Nhất là vừa rồi Lãnh Băng Cơ đã thẳng thắn nói ra nàng sẽ không đỡ đẻ, cho nên trong lúc nhất thời tất cả đều bàn luận sôi nổi.

Cũng không biết là ai, ở trong đám người lại thì thầm một câu nói ra một câu: “Nghe nói Phong Vương phi cũng đang mang thai, nghe nói là chỉ kém mấy tháng mà thôi.”
Một câu này đã kéo căng chiếc dây cung trong lòng mọi người, mọi người đều liếc nhìn nhau, nhưng mà cũng không có ai nói rõ, tất cả không hẹn mà cùng có chung một suy nghĩ.

Mộ Dung Phong đã dặn dò nàng chỉ làm theo đúng khả năng của mình, lòng tốt của mình chưa chắc sẽ được tất cả mọi người cảm kích, sẽ luôn có những tiểu nhân âm thâm phỏng đoán mình có tâm tư xấu hay ác ý gì.

Sự tranh chấp ngôi vị hoàng đế trong hoàng tộc là vô cùng quan trọng.

Cuối cùng Duệ Vương cũng không còn kiên nhẫn được.

nữa mà “bang bang” gõ cửa phòng.


Vừa mới giải phẫu được một nửa, cho nên Lãnh Băng Cơ cũng không rảnh mà phân thân, nàng cũng không có phản ứng gì.

Mọi người ở ngoài càng thêm nóng vội, tiếng gõ cửa càng trở nên đồn dập.

Cái động tĩnh này rất dễ khiến cho người khác bị phân tâm, hơn nữa còn phập phồng không yên, Lãnh Băng Cơ không ra tay được, chỉ có thể phân phó bà đỡ đang ở một bên trợ thủ đi ra bên ngoài nói một tiếng, để cho mọi người ở bên ngoài yên tâm.

Bà tử này vô cùng nhát gan, nhìn thấy Lãnh Băng Cơ dùng con dao rạch bụng của Duệ Vương Phi ra thì đã sớm sợ đến mức kinh hồn bạt vía, hai chân cũng không thể tiếp tục đứng thẳng, há miệng run rẩy đi ra phía cửa sổ nói chuyện.

“Vương Phi nương nương đan hôn mê, Phong Vương Phi dùng con dao mở cái bụng của nương nương ra, muốn mang trực tiếp hài tử từ trong bụng ra.

Sau đó có rất nhiều máu chảy ra, ta sợ tới mức không dám nhìn.”
Chưa đợi lời này nói hết thì mẫu thân của Duệ Vương Phi khế đảo hai mắt, đau lòng hét lên một tiếng rồi ngã ra phía sau.

Hiền tần cũng vô cùng hoảng sợ, trong lúc nhất thời hoang mang nói: “Tại sao sinh đứa bé mà lại cần mổ bụng ra, nếu mà Ngọc Lan không bảo toàn được tính mạng mà ra đi thì cũng coi là chết không toàn thây, thật sự là không cam lòng”
Duệ Vương nghe xong những lời này cũng sợ hãi nói: “Tam tẩu, ngươi nhuwg vậy là đang muốn làm gì? Ngươi đã đồng ý với ta là sẽ cứu Ngọc Lan, nếu như Ngọc Lan xảy ra mệnh hệ gì không hay thì ta nhất định sẽ không để ngươi yên!”
Tâm tình lo lắng của mọi người không giảm đi mà ngược.

lại càng trở nên lo lắng hơn.

“Đây là thế nào, sao lại kêu loạn hết lên như vậy?”
Ở bên ngoài viện có người trầm giọng quát hỏi Mọi người đều quay người lại “phần phật” rồi đồng loạt quỳ xuống..