Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Với mũi tên trên dây đàn, Lãnh Băng Cơ không còn sợ hãi nữa,nàng tiến vào giường, nhìn Mộ Dung Phong một cách nghiêm túc.

“Nếu ta nói, ta vẫn chưa nghĩ thông suốt làm thế nào để chấp nhận chàng, trong lòng vẫn lo lắng.

Chàng có thể nói rằng ta đạo đức giả, giả vờ là một phụ nữ còn trinh.

Nhưng Mộ Dung Phong, vì chàng muốn chúng ta thành phu thê, vậy thì ta cần phải thành thật để nói chuyện với chàng”
Mộ Dung Phong tay vô thức siết chặt: “Được.”
Lãnh Băng Cơ nhìn Mộ Dung Phong đầy nghiêm túc: “Chàng đối với ta, là đang tìm thú vui.

Chỉ thèm muốn sự tươi mát nhất thời, hay coi ta như vợ của chàng?”
Mộ Dung Phong nhướng mày: “Nàng nghĩ như thế nào?”
Lãnh Bằng Cơ đột nhiên cảm thấy mình không có dũng khí, nhất là khi nhìn vào mắt Mộ Dung Phong, nàng ấy rất sợ hãi.

Khi nàng nói điều tiếp theo, mắt Mộ Dung Phong sẽ trở nên xám xịt, hoặc là, trong lòng có tức giận.

Hoắc là, có cái nhìn chê bai.

Cho dù có là cái nào, cũng là bản thân không muốn nhìn thấy nó.

Nàng cụp mắt xuống, trong giọng nói có chút chua xót.

“Ta biết trở ngại lớn nhất của ta và chàng là gì, chàng cũng đã trăn trở suốt thời gian qua.

Đây là cái gai trong tim mà ta không muốn chạm vào nhất.

Vì vậy ta không bao giờ muốn phơi bày chuyện này trước mặt chàng, nên đã trốn chàng lâu như vậy.

Chàng hỏi ta không chỉ hơn một lần về người đàn ông đó là ai.

Không phải ta không muốn nói, mà là ta thậm chí còn không biết danh tính hay diện mạo của hắn.


Ta bị vướng vào âm mưu tính toán của người khác, từ đầu đến cuối đều không nhìn rõ mặt hắn nên không biết hắn ta là ai.

Khi ta tỉnh dậy sau cơn mê, hắn đã rời đi.

Đến ngày hôn lễ, ta muốn trầm mình tự vẫn, không phải vì hắn mà chết, cũng không phải ta ghen với Lãnh Băng Nguyệt, thực ra là vì ta đã phát hiện ra mình có thai vào ngày đại hôn.

Ta không biết phải đối mặt với sự việc tiếp theo như thế nào, mọi thứ đều không có lối thoát nên trong lúc tuyệt vọng, ta đã suy nghĩ thiển cận”.

Nàng nhắm mắt, lấy hết can đảm nói ra.

Đột nhiên cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Tuy nhiên, lòng nàng càng bất an và hồi hộp.

Nàng cúi người, hai tay ôm vào lòng, không dám ngẩng đầu nhìn phản ứng của Mộ Dung Phong.

Mộ Dung Phong lặng lẽ nhìn nàng, hắn có thể cảm nhận được sự bất lực và lo lắng của nàng.

Người phụ nữ này giống như một con nhím đầy gai, lúc nào cũng đối mặt với chính hắn bằng răng nanh và móng vuốt.

Nàng luôn tỏ ra mạnh mẽ và không sợ hãi trước mặt mình.

Thì ra, trong thâm tâm nàng vẫn đang ẩn chứa một nỗi bất bình sâu sắc và thậm chí là tuyệt vọng trong lòng.

Thậm chí là muốn từ bỏ cuộc sống của mình.

Vậy mà bản thân hắn lại còn lúc nàng vẫn trong khoảng thời gian buồn nhất mà làm tổn thương nàng hết lần này đến lần khác.

Và xúc phạm nàng ấy bằng những lời lẽ xấu xa, đối xử càng ngày càng tồi tệ hơn, suýt chút nữa đã tự tay giết chết nàng ấy.

Bản thân nàng ấy chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, từng bước vượt qua nó.


Và rồi nở rộ khí chất rực rỡ, thu hút sự chú ý của mọi người.

Một ngày nọ, bản thân học được cách đau lòng.

Lúc này trái tim hắn như bị kim châm rồi nhói lên, hối hận và tự trách.

Tại sao hắn lại nghe những lời đồn đại của người khác rồi áp đặt chúng cho nàng ấy?
Hắn nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm lấy tay nàng, ôm vào lòng bàn tay, như thể ôm nàng vào lòng.

Lãnh Băng Cơ nhẹ nhàng giật ra, nhưng cũng không thoát ra được, nên nàng cũng mặc kệ.

Nàng cầm tay hắn đặt lên môi, giọng nói rùng mình vì căng thẳng.

“Trước đây, là ta không tốt.

Ta sẽ không như vậy nữa”
Hơi thở ấm áp phả vào mu bàn tay của Lãnh Bằng Cơ, có chút ngứa, có chút nóng.

“Ta không phải nữ nhân danh tiết cao như trời.

Một trận sinh tử đã khiến ta coi nhẹ những chuyện này, đã định sống là sẽnàngđơn cả đời rồi.

Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc bắt đầu lại và lên kế hoạch cho một cuộc sống mới.

Ta là Vương phi của chàng, cùng chung một chiếc giường với chàng.

Là phu thê, làm chuyện ân ái thân mật là chuyện đương nhiên, ta từ chối không được.

Nhưng ta muốn biết, Vương gia ngài rốt cuộc yêu thật lòng hay chỉ vì muốn lên giường không thôi?
Nếu chàng là người có ham muốn nhất thời.


Vậy thì sẽ dễ hợp dễ tan, ta không có gì để nói.

Nhưng nếu như, chàng là người nghiêm túc thì chắc chắn ta sẽ sẵn sàng trao hết tấm chân tình của mình, không cần biết giàu hay nghèo, thiên tai hay gian khổ, ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc”
Mộ Dung Phong im lặng, đưa tay đặt ở trên mặtnàngxoa nhẹ, giống như một cú chó con nũng nịu, sau đó mới chậm rãi buông ra câu nói trên môi: “Thu thập, thư giãn tốt là cái gì? Nàng tưởng bản vương là mèo hay chó sao? Muốn bỏ là bỏ à? Nữ nhân, một mình nàng là đủ rồi”
“Thế Lãnh Bằng Nguyệt thì sao?”
Mộ Dung Phong chật vật một lúc: “Ta có lỗi với nàng ấy.

Ta đã từng hạ quyết tâm sẽ chăm sóc nàng ấy mãi mãi.

Ta có thể hứa với nàng rằng sẽ không bao giờ có người phụ nữ nào khác ngoài nàng ấy nữa”
“Ta không biết Vương gia đã làm gì với Lãnh Bằng Nguyệt mà khiến chàng nợ muội ấy nhiều như vậy” Lãnh Băng Cơ chớp chớp mắt: “Nhưng chàng phải rõ ràng, hai chúng ta không hợp nhau.

Cho dù ta có thể chịu đựng được để muội ấy ở lại trong phủ thì nàng ấy cũng không cho ta sống yên ổn”
“Nhưng mà, trước đây đúng thật là ta cũng thích nàng ấy, cho nên cũng nàng ấy mà làm tổn thương nàng.

Nhưng hiện tại ta đối với nàng ấy không còn chút tình cảm gì nữa.

Ta có thể hứa với nàng là sẽ không bao giờ động vào nàng ấy.

Và chỉ giữ cho nàng ấy danh nghĩa Trắc phi thôi.

Cũng sẽ không nghe những lời hoang đường từ nàng ta mà ức hiếp nàng”.

“Không thích nữa sao? Mới hơn ba tháng ngắn ngủi thôi mà.

Ta không dám tưởng tượng, sau ba tháng liệu Vương gia có chán ghét ta không?”
Mộ Dung Phong không nói nên lời khi bị nàng bác bỏ.

Lãnh Băng Cơ khẽ thở dài: “Nói cho cùng thì, Vương gia, có lẽ chàng đã hiểu? Chàng đối với ta chẳng qua là sự tươi mát nhất thời, giống như lời thề ban đầu của chàng với Lãnh Băng Nguyệt.

Có thể chưa cần đến ba tháng, hoặc sẽ có chuyện khác, người phụ nữ khiến chàng rung động sẽ xuất hiện.

Đối với chàng mà nói, đó chỉ là hạnh phúc nhất thời, nhưng đối với Thanh Cơ, đó là cả cuộc đời ta.

Ta không muốn trở thành Lãnh Bằng Nguyệt thứ hai.

Chàng tự cho rằng sẽ bồi thường cho chúng ta, nhưng chưa chắc chúng ta đã muốn.


Nếu chàng vẫn chưa hiểu hết, xin hãy tạm thời tha cho ta.

Chúng ta hãy cho nhau một khoảng thời gian để hòa hợp, tìm hiểu, lý giải, rồi nhìn lại vào nội tâm của chính mình, thấy sao?”
Mộ Dung Phong trong lòng biết rõ ràng sự tình không giống như những gì Lãnh Băng Cơ đang nói.

Lãnh Băng Nguyệt là Lãnh Băng Nguyệt, nàng ấy là nàng ấy, hai người không giống nhau.

Hắn tha thiết nhìn Lãnh Bằng Cơ, gạt sự mê hoặc sang một bên: “Rốt cuộc bản vương phải nói thế nào, làm thế nào thì mới chứng minh lời của ta là thật?”
Lãnh Băng Cơ lắc đầu nhẹ nhàng: “Ta sẽ cho chàng hai ngày để suy nghĩ được không? Nếu chàng nghĩ rằng, chàng có thể chấp nhận ta không còn trinh với cái thai của ta.

Chàng sẵn sàng nghiêm túc đối xử về tình cảm của ta và chàng, vậy thì ta sẽ đồng ý tin chàng.

Cho dù Lãnh Băng Nguyệt có xen vào mối quan hệ hai ta, ta cũng đồng ý vượt qua Đây là lần đầu tiên cả hai nói về cảm xúc của nhau một cách nghiêm túc như vậy.

Mộ Dung Phong không tiếp tục ép buộc cô, mà nhẹ giọng hỏi: “Vậy hôm nay ta ôm em nàng được không?”.

Lãnh Băng Cơ sửng sốt một lúc, nhất thời không lên tiếng.

Ngay khi Mộ Dung Phong nghĩ rằng nàng sẽ từ chối, Lãnh Bằng Cơ lại nằm xuống bên cạnh hắn, rúc vào vòng tay hắn.

m thanh xen lẫn hơi thở “Ừm” một tiếng.

Mộ Dung Phong vòng tay qua eo nàng, ôm nàng vào lòng.

Hắn chậm rãi xoa xoa tóc trên đỉnh đầu nàng, sau đó nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

Đêm, rất yên tĩnh.

Khi gió đêm tràn vào, ánh nến trên bàn giãy dụa hai lần, hóa thành một đám khói xanh, tắt rồi.

Cả căn phòng chìm trong bóng tối.

Trái tim hai người dần dần lắng xuống, hơi thở chuyển từ đục ngầu sang trong trẻo và đều đều, rồi họ từ từ chìm vào giấc ngủ.

Một đêm ngon giấc..