Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Thái hậu đương nhiên là không tin: “Nếu như thật sự là như vậy, ngươi ba lần bốn lượt từ hôn, hòa ly, lại muốn làm ầm ĩ cái gì nữa?”
Mộ Dung Phong cúi thấp đầu, chậm rãi phun ra hai chữ: “Giận dỗi”
“Giận dỗi cái gì?” Hai con mắt của Thái hậu giống như có thể nhìn thấy việc đời nhìn chằm chằm Mộ Dung Phong, chuyên tâm nắm lấy mỗi một biểu cảm nhỏ xíu trên mặt của hắn ta.

“Chính là vì đứa trẻ này”
“Ý là sao?”
“Băng Cơ hiểu y thuật, đã sớm cảm thấy được bản thân có thai, sợ có thai trước khi lập gia đình sẽ khiến cho người đời chế nhạo, cho nên tự quyết định muốn bỏ đi đứa trẻ.

Cháu đương nhiên là không cho phép, đây chính là cốt nhục của nhà Mộ Dung ta, huống hồ gì hai người chúng con đã sớm có hôn ước rồi, tuy nói rằng là thỏa thuận ngầm, nhưng mà cũng không tính là điều riêng tư kín đáo gì.

Vì vậy kiên quyết không cho phép.

Tuy biết rõ được là thai nhi bình yên vô sự, nhưng mà Thái hậu nhìn thấy cháu mình nóng giận vẫn như cũ không nhịn được thằng người lên, có chút khẩn trương nói: “Thật là quá hoang đường mà, đây chính là cốt nhục của hoàng gia ta, ngươi làm sao có thể tự tiện quyết định chứ!”
Lãnh Bằng Cơ nhất mí mắt lên, nhìn Mộ Dung Phong một cái.

Khiếp sợ lúc ban đầu đã dần dần biến mất, lại còn có thể an nhàn thoải mái, nghiên cứu cái biểu cảm của Mộ Dung Phong lúc nói dối một chút.

Quả thật đúng là không chê vào đâu được, cho dù là bậc thầy phát hiện nói dối cao siêu sợ là cũng không nhìn ra được hắn ta đang nói lung tung.


Trong con mắt tràn đầy sự chân thành, trên mặt không chút biểu cảm nào, cũng không có một chút xíu thay đổi biểu cảm nào rõ ràng.

Giống như là, mấy câu của lời thoại vừa rồi hắn ta đã sớm chuẩn bị xong, thuộc lòng không biết bao nhiêu lần rồi, ngay cả bản thân mình cũng tin luôn rồi.

Bịa, tiếp tục bịa chuyện đi, ta sẽ lẳng lặng nhìn người bịa chuyện.

Coi như là người còn có lương tâm.

“Cho nên, hai người chúng con cãi nhau một trận, lúc ấy trong đầu chúng con đang bực bội, mở miệng có chút không lựa chọn lời nói, cuối cùng tan rã trong không vui.

Mấy ngày sau đó, con quả thật lại có chút không yên tâm về nàng, rồi chủ động đi đến tướng phủ trước, bàn bạc ngày cưới, muốn thành hôn sớm một chút.

Ai biết nàng ấy không cảm kích chút nào, con nhất thời giận dỗi, liền tuyên bố muốn từ hôn lấy người khác.

Tính khí của nàng ấy mạnh mẽ, một câu mềm mỏng cũng không có.

Con hành động theo cảm tình, liền tiến cung đi cầu Hoàng tổ mẫu từ hôn lấy Nhị tiểu thư của tướng phủ làm vợ”

“Cho nên người lại vì giận dỗi một hồi, tự tử trong ngày đại hôn?” Thái hậu trợn mắt lên trách móc nhìn Lãnh Bằng Cơ, hiển nhiên là đã tin mấy phần rồi.

Lãnh Bằng Cơ cúi đầu, bĩu môi, có chút không tình nguyện lẩm bẩm một câu nói: “Hoàng tổ mẫu thứ tội, con chỉ là muốn hù dọa hắn một chút thôi, để cho chàng nhượng bộ dỗ dành con, ai biết lại biến khéo thành vụng, ngược lại đẩy chàng tới trong lòng của muội muội con.

Chàng nổi trận lôi đình với con, còn cố ý làm bộ ân ái với em gái con ở trước mặt con, con nhịn không được cục tức này, vẫn luôn giằng co với chàng.

Băng Cơ biết sai rồi, sau này cũng sẽ không chơi trò nhỏ nhen với Vương gia nữa”
Hai người kẻ xướng người họa, giải thích như thế, ngược lại làm cho mọi người có nhất thời có cảm giác hiểu được vấn đề.

Khó trách hai người giống như một đôi vừa hận vừa yêu, cãi cãi nháo nháo.

Mà Mộ Dung Phong lại làm ầmĩmuốn cưới Lãnh Bằng Nguyệt, rồi lại bỏ rơi nàng ấy sang một bên không để ý tới, chẳng thèm quan tâm, lâu như vậy cũng không có động phòng.

Đây rõ ràng là hai cái miệng nhỏ giận dỗi cãi nhau mà.

Trưởng công chúa mở miệng nói trước: “Đứa trẻ chính là đứa trẻ, vì giận dỗi một cái, lăn qua lăn lại một trận kinh thiên động địa.


Hơn nữa có thai rồi, lại giấu kín kẽ như vậy, giống như làm kẻ gian vậy, cũng không có suy nghĩ một chút, khoảng hai tháng nữa người còn có thể lừa gạt được không?”
Thái hậu lập tức mặt mày hớn hở, rời chỗ ngồi của mình tự thân tiến lên, đỡ lấy Lãnh Bằng Cơ từ dưới đất đứng lên: “Vậy còn không mau đứng dậy một chút, trên mặt đất cứng rắn lắm, có phải là quỳ đau rồi phải không? Thân thể vẫn luôn khỏe chứ hả? Có ốm nghén nhiều lắm không?”
Lãnh Băng Cơ trong lòng có chút thẹn thùng, cúi thấp đầu: “Vẫn tốt, vẫn tốt ạ.

Vương gia suy nghĩ rất chu đáo, tự bản thân con có phòng bếp nhỏ, muốn ăn cái là có cái đó.”
Như Ý không nghĩ tới rằng, sự việc lại có thể xoay chuyển lớn đến như vậy, không những không khiến cho Lãnh Băng Cơ bị tội, ngược lại còn trở nên được yêu thích hơn.

Lập tức không cam lòng, cũng mở miệng không lựa lời nói: “Ta nghe Cẩm Ngu có nói qua, ngươi từ trước cho tới bây giờ hoàn toàn chưa có chạm qua Lãnh Băng Cơ một đầu ngón tay nào, phân phòng mà ở, dáng vẻ hai người có chỗ nào giống như là phu thê chứ?”
Cẩm Ngu lại có thể có địa vị gì? Hơn nữa cái loại chuyện này, một người ngoài như nàng ta lại nhìn chằm chằm như vậy, mò đến tận cửa, cmn quá biến thái rồi.

“Thân thể ta có thai, giai đoạn trước của thai kỳ có chút không được ổn định, đương nhiên muốn phân phòng ở với Vương gia, điều này có gì không đúng sao?”
Mộ Dung Phong cười khẽ, cũng không so đo với Như Ý, rất có phong độ của huynh trưởng: “Ta lo lắng cho an nguy của Tam tựu ngươi, nàng ra vào đều có thị vệ tùy thân đi theo, làm sao có thể sẽ có người có mưu mô khó lường bịa ra được loại chuyện này vậy? Hơn nữa nha đầu ngươi, thật đúng là càng ngày càng không biết xấu hổ, chuyện gì cũng hỏi thăm được.

May mà người làm trong phủ của ta thái độ chặt chẽ cẩn thận, nếu không Tam tẩu người da mặt mỏng như vậy, sợ là sẽ ngượng chết mất thôi”
Hoàng hậu rốt cuộc cũng mở miệng, lạnh lùng khiển trách Như Ý một tiếng: “Ngươi cái đứa nhỏ này đúng là quá đơn thuần rồi, người khác tùy tiện xúi giục một cái, ngươi liền bắt chước y như vậy, cũng không suy nghĩ một chút, người khác có cái mưu đồ gì”.

Như Ý không phục hừ lạnh một tiếng: “Dù sao ta cũng không tin.

Người có thể chặn được miệng của ta, cũng không chặn được nỗi miệng của thiên hạ”
“Vậy không phải là khoa trương quá rồi sao!” Lãnh Băng Cơ nghiệm mặt nói: “Chẳng lẽ công chúa Như Ý một chút cũng không thấy kỳ quái sao, vì việc gì lại trùng hợp như vậy, lại có thể có người chạy đến bên cạnh người khua môi múa mép loạn lên như vậy? Nếu như hai người kia không có nói trước những đề phòng này, Ngự Lâm quận ở trong cùng lại có thể có hai người sống biến mất sao?
Nếu thật sự có tự tâm gì, có ai sẽ ngu xuẩn như vậy, tuyên truyền khắp nơi, sẽ không sợ truyền tới trong tai của Vương gia, rồi bỏ mạng sao?

Còn nữa, ta và công chúa nhiều nhất cũng chỉ mới có duyên gặp một lần, tự nhận thấy bản thân cũng không có đắc tội qua công chúa, tại sao người lại hung hăng hăm dọa, khiến cho ta không xuống đài được chứ?”
Nàng vừa nói như vậy, sắc mặt của Hoàng hậu càng âm trầm hơn: “Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, ngươi hãy nói tỉ mỉ một chút.”
Như Ý dĩ nhiên là không thể đem cái việc mà bản thân bị Lãnh Thanh Hạc từ chối hôn sự nói ra, nói bản thân vì như vậy mà ôm hận với Lãnh Băng Cơ được, chỉ đem chuyện ngày đó sau khi ra khỏi phủ phò mã, nói ra tất cả mọi chuyện xảy ra một lần..

Thái hậu không nói hai lời, sai người truyền thái giám phụ trách đánh xe hôm đó, hỏi xe ngựa hôm đó đến tột cùng là xảy ra chuyện trở ngại gì.

Thái giám thấy Thái hậu tự mình hỏi lại chuyện này, sợ là sẽ truy cứu hắn không đủ cẩn thận, lại bị trị tội, thì một miệng vu khống: “Hôm đó xe ngựa kia đang yên lành thì trục xe bị hỏng, thời điểm sau khi sửa chữa, thợ mộc nói rằng giống như là bị cố ý phá hư.

Nô tài thực sự buồn bực, bởi vì nô tài làm kém không dám sơ sót khinh thường, trước khi đi đều là cẩn thận kiểm tra qua”
“Hôm đó có thể có người nào đó đến gần xe ngựa của công chúa?”
“Nô tài luôn luôn nửa bước không rời, trừ lúc ở phủ của phò mã, mặt trời quá lớn, người của Kim gia mời chúng ta đến trong cổng uống hai chén trà lạnh.

Thái hậu phất tay một cái sai người lùi xuống.

Sau đó nhìn chằm chằm Như Ý, không vui trầm giọng nói: “Ngươi có biết, ngươi đây chính là bị người ta lợi dụng, làm đạo cho người khác hay không hả?”
Như Ý bây giờ thật ra cũng đã có chút tỉnh ngộ lại rồi, chỉ là vịt chết rồi vẩn còn mạnh miệng, không muốn nhận sai.

“Ta cũng chỉ là không muốn để cho Tam ca bị lừa gạt không biết gì”
“Ngươi vẫn nên quan tâm cho chuyện của chính mình thì tốt hơn!” Hoàng hậu một lần nữa không vui khiển trách: Đi một ngày đàng, học một sàng khôn, tính tình này của người quá đơn thuần rồi, làm sao lại không có chút tiến bộ nào? Hôm nay may mà Hoàng tổ mẫu người nhìn ra được điều không đúng, kịp thời chặn lại, nếu không ngay trước mặt các tân khách cả phòng, người làm sao có thể xuống đài được? Ngay cả Tạm tẩu ngươi cũng bị liên lụy, dẫn đến việc bị người khác chỉ trích”
Hoàng hậu ngược lại một chút cũng không có bao che, người hiền đức có tài này quả nhiên, không phải nhặt được..