Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


“Đều đã lộ ra vẻ mang thai rồi” giọng của Thái hậu rất nặng nề.

“Tử cung của phụ nữ mang thai có phía trước và phía sau, Băng Cơ vừa hay chính là ở phía trước, tử cung ở vị trí phía trước cho nên vừa mang thai sẽ ngay lập tức lộ ra vẻ nghi ngờ.

Hơn nữa cũng bởi vì có thai cho nên thể chất thay đổi, dạ dày tiêu hóa chậm cho nên có chút đầy hơi”
“Y thuật có thể là không giống nhau nhưng đạo lý thì cũng chỉ có một” Thái hậu xoay mặt nhìn về phía Như Ý: “Đem chuyện con vừa nói với ai gia nói lại cho Phong vương phi nghe”
Như Ý cười lạnh một tiếng, bước lên phía trước một bước: “Mấy ngày hôm trước con đi đến phủ đệ được phụ hoàng ban thưởng, trên đường trở về bởi vì xe ngựa bị trục trặc cho nên con vào một trà lâu bên đường dùng trà.

Nghe thấy hai người nhận rỗi đang bàn luận về Phong vương phi”
Nàng ta dừng lại một chút rồi nhìn sắc mặt Lãnh tăng cơ một cái mới tiếp tục nói: “Hai người họ nói rằng Phong vương phi ngoại tình với một tên tú tài trước ngày cưới.”
Lãnh Băng Cơ không nói gì cũng không ngắt lời nàng ta.

Nàng đã từng nói qua với Thái Hậu rồi, còn phải sợ cái gì? Nếu như hoảng sợ, mới là chưa đánh đã khai.

Vì vậy nàng yên lặng quỳ trên mặt đất, ánh mắt trầm xuống, không tranh cãi hay biện giải, không hoảng sợ cũng không hốt hoảng.

“Cuối cùng, lúc hai người bọn họ rời khỏi còn nói thật ra Phong vương phi mang thai cốt nhục của người khác trước ngày cưới”
Lãnh Băng Cơ đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cũng không khỏi siết chặt tay áo.


Chuyện này sao có thể trùng hợp như vậy chứ?
Sự việc nàng mất trinh đầu đến nổi để lời đồn nổi lên khắp nơi, mọi người đều biết, còn chạy đến trong quán trà nghị luận, bàn tán, sau đó còn đúng lúc bị công chúa nghe thấy được.

Như Ý đi phủ Phò mã sao?
Nếu như nàng nhớ không lần thì trước đây mấy ngày, Lãnh Bằng Nguyệt cũng từng ra khỏi cửa bảo là muốn đi đến phủ Phò mã, để tiếp đón công chúa Như Ý!
Hơn nữa đột nhiên xe ngựa bị hư, trùng hợp lại có lời đồn, chẳng lẽ là Lãnh Bằng Nguyệt ở phía sau giở trò? Hay cho một chiêu mượn đao giết người, ai mà không biết tình tình Như Ý kiêu căng ngạo mạn, to gan làm bậy chứ?
Nàng bình tĩnh ngẩng đầu lên: “Xin hỏi coong chủ Như Ý, hai người kia hiện nay đang ở chỗ nào, có thể kêu bọn họ ra đây đối mặt với ta hay không?”
Như Ý kiêu căng hất mặt lên: “Mất dầu rồi”
“Như vậy có nghĩa là nói miệng không có bằng chứng?”
Như Ý trong phút chốc có chút phiền: “Ý của ngươi là ta vu oan cho ngươi hả?”
“Không bằng không chứng, công chúa Như Ý chỉ bởi vì lời nói bậy bạ của hai người đi đường mà đồn đại bậy bạ hủy hoại trinh tiết của ta, cái này còn không tính là vu oan hay sao?”
Nếu như công chúa muốn bêu xấu danh tiếng của ta thì hay lấy chứng cứ ra đây.

Tướng phủ của ta dạy con gái vô cùng nghiêm khắc, không bước chân ra khỏi nhà, muốn tiếp xúc với ngoại nam cũng không dễ dàng, huống chi là chuyện riêng tư bị truyền ra ngoài để người ta bàn luận.

Ta với Phong vương đã có hôn ước từ sớm, có lý nào ta lại tự nguyện buông ta cho cái danh Phong vương phi mà mọi người ao ước mà ủy khuất chính mình trao thân cho một tên tú tài chứ? Ta khi quân chính là tội lớn”
“Nếu như người tự nguyện gả cho tam ca của ta thì cần gì phải tự sát trong chính ngày cưới của mình chứ?”
Lãnh Băng Cơ cười “haha” một tiếng: “Đương nhiên là vì giận dỗi.

Nếu như phò mã tương lai của người có mới nới cũ, huyên náo muốn bỏ người, ngươi có thể vui vẻ chấp nhận sao? Gái ngoan thì không thờ hai chồng, ta cũng không thích hai người phụ nữ cùng thờ một chồng”

“Rõ ràng là người biết mình có thai, hết sức sợ hãi mới có thể tự sát trong kiệu hoa”
“Công chúa Như Ý chỉ sợ đã quên rồi, ta là một đại phu, muốn bỏ đứa bé này dễ như trở bàn tay.

Cần gì phải bồi cái mạng mình vào chứ?”
Thái hậu cùng với đại trưởng công chúa nhìn nhau một cái, cảm thấy Lãnh Băng Cơ nói cũng có lý.

Nếu như đứa trẻ này là một đứa con hoang thì nàng chỉ cần uống một thang thuốc là thần không biết quỷ không hay, chẳng phải tốt hơn sao? Cần gì phải giữ lại để cho người ta nắm được nhược điểm?
Như Ý nhìn bụng của nàng, cười lạnh một tiếng: “Cho dù ngươi có ngụy biện như thế nào đi nữa cũng không che giấu được sự thật.

Cái bụng của ngươi cho dù là ai nhìn thấy cũng thấy đây chính là dáng vẻ đã mang thai bốn tháng, người còn dám ngụy biện nói rằng nó chỉ mới hai ba tháng”
“Ngươi và Phong vương huynh thành thân nhiều lắm chỉ mới ba tháng, Phong vương huynh luôn xem người như chiếc giày rách bỏ đi, không nghe thấy không hỏi đến.

Thành thân sắp được hai tháng, Huệ phi nương nương mới vừa lấy được một tấm khăn dính máu để đưa đến kính sự phòng, ngày tháng sinh hoạt phu thê kính sự phòng đều có ghi rõ trong sách.

Ngươi làm sao có thể có bầu như vậy?”
“Xem ra trước đây trong lúc vô tình ta đã đắc tội với công chúa Như Ý, cho nên không ngần ngại chỉ trích ta trước mặt rất nhiều quan khách trong một ngày vui như vậy.

Cho dù ta có thể tự chứng minh trong sạch của mình thì cũng khó tránh khỏi sự chỉ trích, lén lút nghi ngờ của nàng ta.”

“Lãnh Băng Cơ, người đừng có đánh trống lảng, lại lần nữa nói sang chuyện khác”
“Mộtcô nương như người lại đi hỏi ta làm sao lại có thai, chuyện này quả thật là khó mở miệng, đem chuyện bí mật giường chiếu của mình đi công bố với người khác.”
Da mặt Như Ý cũng nhịn không được mà nóng lên, nàng ta là một cô nương chưa lấy chồng, mở miệng ngậm miệng đều nói những chuyện trên giường của nam nữ thì đúng là có chút không hay cho lắm.

“Đó là bởi vì người cùng với tam ca của ta còn chưa có động phòng.

Theo như ta biết từ khi ngươi dọn vào ở trong Triều Thiên Khuyết thì tam ca của ta cũng dọn đi ở tạm trong thư phòng, ngay cả chiếc khăn dính máu cũng do chính người cũng đám nô tài ở dưới ngụy tạo ra để lừa bịp Huệ phi nương nương”
Thái hậu nghe hai người đối chọi gay gắt ngươi tới ta đi thì sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Lãnh Băng Cơ có vẻ thông minh nhưng huyết mạch hoàng gia không thể lẫn lộn, lơ là dù chỉ một chút, nhất là cái bụng có chút to của nàng càng làm Thái hậu nghi ngờ hơn.

“Lãnh Băng Cơ, kính sự phòng đều có ghi chép về việc sinh hoạt phòng the của ngươi, cùng với người mang thai có vẻ hơi xa, ngươi giải thích như thế nào đây?”
Không có cách nào giải thích cả, một lời nói dối cần có hàng trăm lời nói dối khác để che giấu, giống như một quả bóng tuyết vậy, chỉ cần người khác quay tơ bóc kén nắm bắt được đầu của sợi dây, nhẹ nhàng kéo một cái thì lời nói dối đó cũng sụp đổ.

Vốn dĩ chuyện này chỉ là lời nói dối, Điêu ma ma thuận miệng nói đối thì làm sao có thể chu toàn được?
Mồ hôi lạnh đã nhễ nhại cả người, Lãnh Bằng Cơ không chịu được áp lực từ phía Thái hậu.

“Đó là bởi vì chuyện phòng the kính sự phòng ghi chép là giả, cái khăn có máu kia cũng là giả”.

Bên ngoài thiền điện có người trầm giọng nói.

Vẻ mặt Lãnh Băng Cơ kinh ngạc, Mộ Dung Phong ở bên ngoài như ánh mặt trời đang cất bước vội vã đi tới.


Xong rồi, kẻ bỏ đá xuống giếng tới.

Vốn dĩ cảm thấy hắn là đồ không có lương tâm, xảy ra chuyện rồi còn trốn tránh không gặp, ai mà biết chuyện không có lương tâm còn ở phía sau, câu nói đầu tiên đã trực tiếp vạch trần mình.

Ngoại trừ việc nhận ta thì có thể làm thế nào chứ?
Trong lòng Lãnh Băng Cơ cũng đã trùng xuống.

Mộ Dung Phong đi thẳng vào trong thiền điện, trước tiên là hướng về phía Thái hậu mà Hoàng hậu để thỉnh an, sau khi bình thân thì xoay người nhìn về phía Lãnh Băng Cơ một cái: “Hoàng tổ mẫu, Băng Cơ đang mang thai, cứ một mực quỳ trên mặt đất như vậy sợ rằng không tốt cho đứa con”
Trái tim của Lãnh Băng Cơ không nhịn được mà run lên, khóc không ra nước mắt.

Mạng cũng sắp không còn rồi thì còn lo có mệt hay không gì nữa?
Thái hậu chậm chạp đùa giỡn chuỗi phật châu màu đỏ trong tay, trên mặt hông nhìn ra đang nghĩ gì, cũng không âu chuẩn cho nàng bình thân: “Ngươi biết nàng cô mang thai sao?”
“Làm gì có phu quân nào lại không biết phu nhân của mình có thai chứ?”
“Làm sai lại không hồi bẩm cho ai gia?”
Mộ Dung Phong trầm mặc: “Là do lo lắng Hoàng tổ mẫu và phụ hoàng trách tội, cũng không muốn Băng Cơ bị người ta đem ra viết văn giễu cợt”
Thái hậu kinh ngạc nhướng mi: “Nếu như nàng có thai, chúng ta vui mừng còn không kịp, trách tội gì chứ?”
Mộ Dung Phong cúi đầu nhìn Lãnh Băng Cơ một cái, ấp a ấp úng thấp giọng nói: “Bởi vì tôn nhi cùng với Băng Cơ thật ra đã quyết định chuyện chung thân từ sớm”
“A?”
Mọi người trong phòng đều kinh ngạc trố mắt nhìn nhau, họ đều trợn mắt há mồm.

Người giật mình nhất đương nhiên chính là Lãnh Băng Cơ, trong lòng giống như bị người ta mạnh mẽ đá một cái, cơ thể xem chút nữa là nhảy cẫng lên..