Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết


Lãnh Băng Cơ, nàng lăn ra đây cho bổn vương!
Tên lính cố rướn cổ nhìn vào trong: “Nhị công tử đến đây một mình sao?”
Tề Cảnh Vân nghiêng mình: “Vớ vẩn, mấy chuyện này bao nhiêu người mà không được.

Không thì cứ vào lục soát đi?”
Bên trong chỉ có một nữ nhân đang ngồi quay lưng, quần áo nàng ta xộc xệch.

Tên quân sĩ thấy vậy thì cười ngại ngùng.

“Không cần, không cần.

Nhị công tử cứ chơi vui vẻ.

” Quân sĩ lùi ra sau hai bước, uy nghiêm nói với những người khác: “Tiếp tục tìm kiếm!”
Lãnh Bằng Cơ thở phào nhẹ nhõm, tưởng đã may mắn thoát được một kiếp nạn.

Bên ngoài bỗng có tiếng người lạnh lùng nói: “Bổn vương hôm nay đến thi hành công vụ, thật không ngờ lại gặp người quen”
Ôi mẹ ơi!
Lãnh Băng Cơ hai tay run lên, trong bụng giật thót lên, cả người toát mồ hôi lạnh.

Chẳng lẽ đây gọi là oan gia ngõ hẹp? Mộ Dung Phong đường đường là một vương gia, từ lúc nào lại đi quản mấy chuyện nhàn rỗi này vậy.

Mẹ ơi, làm thế nào có thể có chuyện thế này?
Tề Cảnh Vân niềm nở chào hỏi: “Ồ, hóa ra là Phong Vương gia.

Nếu để biết là huynh thì chỉ cần chào hỏi một tiếng là xong chuyện rồi.

Đâu cần phải tốn tiền oan uổng mời họ uống trà.

Không được, có trả lại được không? Bằng không đệ sẽ kiện mọi người lợi dụng chuyện công bỏ túi riêng.”
Tên quân sĩ hám lợi biết được mối quan hệ của hắn với vương gia nhà mình liền vận túi rồi co giờ bỏ chạy.

Mộ Dung Phong nét mặt sa sầm, đi đến cửa phòng, chầm chậm liếc mắt vào trong: “Vừa nãy nghe Tú bà nói, đệ chẩm trúng một kỹ nam hàng đầu của Lâm Lang Các, còn chi rất nhiều tiền, vậy mà lại để tâm chút tiền trà nước đó sao?”
Tề Cảnh Vân trong lòng hiểu rõ, Mộ Dung Phong chính là đúng với câu: “người đến không có ý tốt, người tốt cũng chẳng thấy đâu”.


Hắn ta làm gì rảnh đến nỗi chạy đến đây?
Tề Cảnh Vân cẩn thận dò xét, cười theo: “Bị người khác đến trước giành mất rồi.

Không gọi được.

Nên hôm nay đến đây coi như ăn một bữa, uống hai ba ly rượu thôi.”
Kỹ nam mặc áo bào đỏ hoa bỉ ngạn ở phòng đối diện kia đang bị binh lính kéo ra, vẫn đang phân bua: “Ta không phải khách, ta là kỹ nam của các lậu này.

Vị công tử này có thể làm chứng cho ta”
Nói rồi chỉ tay về phía Tề Cảnh Vân.

Tên lính mắng xối xả: “Đừng già mồm nữa.

Rõ ràng là đi kiếm gái, còn giả dạng ẻo lả như cô nương? Loại thủ đoạn của mấy tên tiểu gia như người ta đã thấy nhiều rồi”
Tề Cảnh Vân xoa xoa mũi, không những không nói giúp tên kỹ nam, lại còn thở dài ngao ngán: “Tướng mạo không ra gì thế này à, hôm nay xem như uổng tiền rồi”.

Mộ Dung Phong ra lệnh cho những tên lính sau lưng: “Đưa Tề nhị công tử xuống dưới, thông báo cho phủ Bá Tước đem tiền đến chuộc người”
“Không phải vậy chứ, Phong vương gia.

Chúng ta là huynh đệ từ hồi còn để chỏm.

Có ai đối xử với người trong nhà như huynh không hả? Đệ là người làm ăn, đi tìm kỹ nữ là không có phạm pháp”
Mộ Dung Phong lạnh lùng nhìn hắn, “Người trong nhà? Đệ có thể so với ta sao?”
Tề Cảnh Vân sự thật rồi, hắn biết hôm nay sờ phải mông cọp rồi, đành ngoan ngoãn đi theo binh lính xuống lầu.

Để lại cho Lãnh Băng Cơ còn đang ở trong phòng một ánh mắt thương hại.

Tẩu tự cầu phúc cho mình đi.

Kẻ làm huynh đệ như hắn giờ cũng chẳng khác nào Bồ Tát đất qua sông, thân mình còn khó bảo toàn, sao có thể cứu độ cho ai.

Cửa phòng đóng “rầm” một tiếng, Mộ Dung Phong đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn một vòng quanh căn phòng trống.


Hắn nghiến răng gọi: “Lãnh Băng Cơ, nàng lăn ra đây cho bổn vương!”
Lãnh Băng Cơ run rẩy bước ra từ sau màn trường.

Nàng cúi đầu hệt như một cậu học trò vừa phạm lỗi.

Nàng ta nhìn Mộ Dung Phong rồi cười nịnh hót.

“Phong Vương gia, tình cờ vậy.

Chàng cũng đến dùng bữa sao?”
Dưới lớp vảy mỏng tang thấp thoáng dáng người tinh tế.

Đường viền cổ áo hở ra làm nổi bật xương quai xanh thanh tú, quyến rũ.

Mộ Dung Phong trợn tròn mắt, sau đó đi từng bước về phía nàng.

Một áp lực vô hình đè nặng lên hơi thở của Lãnh Băng Cơ, trống ngực đập liên hồi.

Tên này hình như giận rồi, còn là rất rất tức giận nữa.

Bởi vì cả người hắn toát ra không chỉ có sự lãnh lẽo mà còn có cả sát khí.

“Tình cờ à.

Chẳng lẽ Vương phi cũng đến đây ăn cơm?”
“Đúng vậy, đúng vậy, bận rộn cả nửa ngày nên hơi đói bụng.”
“Nếu đói sao không sai hai thị vệ đi mua cơm cho nàng mà phải đích thân đến đây.

Nàng còn ăn mặc như vậy.

Bổn vương không nuôi nàng nổi sao, nên phải tự đi kiếm sống như vậy? Hay là có mục tiêu mới, cố tình làm vậy?”
Giọng nói của Mộ Dung Phong nhẹ nhàng, mềm mại, nhưng lại khiến người nghe không rét mà run.


Lãnh Băng Cơ hít một hơi thật sâu, kiên nhẫn giải thích: “Ta nghĩ Phong Vương gia chàng hiểu lầm rồi.

Lúc đầu ta vốn không phải ăn mặc thế này.

Chỉ là lúc nãy nghe có quan binh đến kiểm tra, không muốn gây thêm rắc rối nên mới thay xiêm y”.

“Nghe nói có quan binh đến điều tra, trong lúc hỗn loạn nên mặc nhầm áo?”
Lãnh Bằng Cơ lại hít một hơi thật sâu nữa: “Ban đầu ta mặc quần áo của đàn ông.

Chẳng phải cũng vì sợ bị hỏi này nọ rồi làm mất mặt vương phủ sao?”
“Cho nên, vương phi đã đổi y phục với tên kỹ nam kia.

Suy cho cùng, một kỹ nam thanh lâu làm sao có thể mặc nổi cẩm bào bằng gấm Lưu Vân chứ? Bộ màu đỏ đó xứng với Vương phi hơn”
Mộ Dung Phong hung hăng bức hỏi.

Lãnh Băng Cơ tức đến bốc khói, nhưng dù sao hôm nay cũng là lỗi của mình.

Mộ Dung Phong nổi giận cũng là hợp tình hợp lý.

Vì vậy nàng nuốt cơn giận vào lòng, rụt rè lùi lại hai bước.

“Quần áo tên kỹ nam đó mặc là của người khách của hắn.

Không phải của ta”
“Tú bà nói với ta, Tề Cảnh Vân đã bỏ ra một nghìn lượng để giật kỹ nam từ trên tay của người khách kia.

Xem ra đệ ấy vì lấy lòng nàng, đã bỏ ra không ít vốn liếng!”
“Tên đó vừa rời đi rồi! Hắn trang điểm như nữ nhân rồi trốn thoát ngay trước mũi của các người đó”
“Đàn ông giả làm phụ nữ.

Lãnh Bằng Cơ, nàng cho rằng quân lính của bổn vương bị mù hết sao?”
Nhưng thực tế là như vậy mà.

Lãnh Bằng Cơ có chút bực bội: “Không tin thì chàng cứ đi hỏi Tề Cảnh Vân.

Đệ ấy cũng tận mắt nhìn thấy.

Tên nam nhân đó còn quyến rũ hơn cả nữ nhân nữa”
“Xem ra Vương phi mới đi Lâm Lang Các một chuyện mà kiến thức thu được không ít nhỉ? Mộ Dung Phong đứng trước mặt nàng, ép nàng không còn đường lui.


“Ta đến đây với Tề Cảnh Vân, không phải như những gì chàng nghĩ.

Bọn ta chỉ tìm mấy cô nương hỏi thăm vài chuyện thôi.”
“Ý của nàng là các người đến bàn chuyện làm ăn, là chuyện đàng hoàng đúng không.”
“Đúng, chỉ là chuyện làm ăn thôi” Lãnh Băng Cơ đẩy thuyền theo nước.

Mộ Dung Phong kẹp chặt lấy cằm của nàng, Ngón tay thô ráp làm nàng thấy hơi đau, không thể nào không tức giận trừng mắt nhìn hắn.

“Lãnh Băng Cơ, bộ dạng nói năng bậy bạ mà lại vô cùng nghiêm túc của nàng thật xấu xí đấy.

Nàng và Tề Cảnh Vân hai người chạy đến thanh lâu nổi tiếng nhất Trường An này, gọi một lúc mười cô nương, còn dùng ngàn vàng để giành giật một tên quái vật bất nam bất nữ.

Sau cùng hai người còn thay cả y phục.

Bây giờ nàng nói với bổn vương là nàng đang bàn chuyện làm ăn đàng hoàng.

Khẩu vị của nàng cũng đặc biệt quá rồi đấy!”.

Lãnh Băng Cơ đã cố kiềm chế tính nóng nảy của mình, giải thích hết lần này đến lần khác, nói đến môi khô lưỡi rát.

Tên Mộ Dung Phong này không tin thì đành chịu.

Thế nhưng nghĩ đến bản thân bị nói thành xấu xa bẩn thỉu như vậy, đột nhiên lửa giận lại bốc lên.

“Nếu ta thực sự đến đây mua vui, ta sẽ thẳng thắng thừa nhận, cần gì vẽ ra nhiều lời nói dối như vậy giải thích với chàng.

Chàng nhìn ta thế nào thì cũng liên quan gì đến ta? Thả ta ra!”.

“Không liên quan đến ta?” Mộ Dung Phong nổi gân xanh trên trán, nghiến răng nghiến lợi: “Nàng là vương phi của Mộ Dung Phong này.

Lại nói không liên quan đến ta.

Trước khi đại hôn, nàng có phóng đãng vô sĩ thế nào ta cũng bỏ qua.

Bây giờ lại dám làm chuyện bất trung với ta.

Nàng có tin bổn vương thấy tên nào giết tên đó không..