Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết


"Cái đồ độc phụ nhà ngươi, ngươi hạ độc sát hại con ta, giả mù sa mưa làm bộ như quan tâm khiến ta chẳng hay biết gì, hiện tại sự thật đã bại lộ ngươi còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ được như vậy cơ à?" Lãnh tướng vô cùng đau đớn quở trách.

"Cho dù là ta làm thì đã sao? Con trai trưởng của tướng phủ đáng lẽ là Thanh Kiều, nếu không có ba mẹ con kia vào kinh, đoạt đi vị trí chính thất phu nhân của ta thì làm sao đến phiên hắn được hưởng?
Người luôn mồm nói là đã làm thua thiệt ta, bất công với Thanh Kiêu và Bằng Nguyệt, nhưng trên thực tế thì sao? Vị trí Phong vương phi lại thuộc về Lãnh Băng Cơ, vị trí trưởng tử và gia nghiệp tương lại cũng về tay Lãnh Thanh Hạc, mẹ con chúng ta thì có cái gì?"
Lãnh tướng tức giận dựng thẳng người lên: "Trong tướng phủ đều là người một tay che trời, mọi vinh hoa phú quý đều hưởng, ta chưa từng bạc đãi các ngươi! Ngược lại là hai đứa con Băng Cơ và Thanh Hạc này, mấy năm nay người bạc đãi chúng thể nào ta chưa nói, thế mà nay lại càng độc ác hơn, muốn lấy cả tính mạng của nó!"
Kim thị ỷ vào có nhà họ Kim chống lưng, lúc nào cũng tỏ vẻ kiêu căng, ở trong tướng phủ đã quen như thế, ra đến bên ngoài cũng không biết khiêm tốn hơn.

"Ngươi làm hại ta nửa đời người không thể ngẩng đầu nhìn người, đường đường là cô nãi nãi từ phủ Thượng Thư gả ra ngoài mà lại phải đi làm thiếp cho người, con ta đẻ ra cũng kém một bậc, cùng lắm là ta đòi lại thứ ta muốn thôi."
Lãnh tướng hổn hển, nhưng lại không biết xử trí như thế nào cho tốt.

Năm đó việc nhà đã bị làm ầm ĩ đến tận triều đình, hôm nay chuyện dơ bẩn trong hậu viện cũng bị khui ra, phơi bày giữa nha môn Đại Lý Tự, cái mặt già này cũng bị vứt về đến tận nhà rồi.

Tiếng Lãnh Băng Cơ giòn giã hỏi: "Xin hỏi đại nhân, tội giết người chưa thành ở Trường An phải xử lý như thế nào? Xin đại nhân cứ theo lẽ công bằng mà chấp pháp"
Lần này Đại Lý Tự Khanh thẩm án đúng thật là chỉ khoanh tay đứng nhìn, ngồi trên công đường cả nửa ngày chỉ để hóng chuyện.


Câu nói của Đại Lý Tự Thiếu khanh quả là ứng nghiệm.

Nhưng công bằng thì...!
Ông ta lại quan sát nét mặt Mộ Dung Phong, rồi quay lại nhìn Lãnh tướng, nan giải đấy, giờ lại còn liên lụy đến một vị Lại bộ Thượng Thư của nhà họ Kim hai đời làm quan, ông ta biết làm thế nào?
Ông ta hơi do dự: "Dựa theo luật pháp của Trường An ta, lập mưu giết người bỏ tù ba năm, làm người bị thương phán treo cổ, giết người thì xử trảm”
"Ca ca của ta vài ngày trước đã là bệnh nguy kịch, chỉ còn kéo dài hơi tàn.

Nếu không có ta phát hiện trong mực có độc thì lúc này chỉ sợ là đã âm dương cách biệt với ta rồi.

Đại nhân, ngài nói phải phán xử thế nào đây?"
"Chuyện này." Đại Lý Tự Khanh thông minh cố ý kéo dài âm cuối, nhìn về phía dưới công đường.

"Băng Cơ, những việc này đều là việc nhà, chúng ta hồi phủ rồi nói sau." Lãnh tướng cuống quít ngăn cản lời nói của Đại Lý Tự Khanh: "Vi phụ nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ca ca con."
"Không" Lãnh Bằng Cơ phản bác không chút nể nang: "Sự việc hôm nay cũng không phải là việc nhà tầm thường"
Nàng lấy ra từ trong lòng ngực cuộn giấy báo đỗ, từ từ mở ra: "Con đang định nói cho phụ thân biết, mấy ngày trước đây ca ca nhàn rỗi quá nên chạy tới tham gia khoa thi năm nay, may mắn đậu Tiến sĩ, sau này huynh ấy sẽ là môn sinh của Thiên Tử, đã có công danh trong người, là lương đống của quốc gia.

Người Kim thị mưu hại và vu cáo không phải chỉ là đại công tử tướng phủ, cho nên không thể giải quyết riêng."
Chắc hẳn là nhàm chán quá nên đi thi chơi?
Lãnh tướng càng trố mắt hơn, so với việc hôm qua thình lình nhìn thấy Lãnh Thanh Hạc còn đáng kinh ngạc hơn: "Làm sao có thể được, danh sách tiến sĩ khoa này ta đã xem qua một lần, không hề thấy tên của Hạc Nhi."
Lãnh Bằng Cơ cười châm chọc: "Phụ thân không thể nào quên mất tên tự của ca ca chứ nhỉ? Còn là tên do người ban cho đó”.

Trong lòng Lãnh tướng bây giờ thật là cảm xúc lẫn lộn, trong lúc nhất thời không thể nói rõ là cảm giác gì.

Hai đứa con trai con gái không được ông ta để ý này cho tới nay đều không có tiếng tăm gì, chưa bao giờ từng khiến cho ông ta chú ý đến, hôm nay lại đột nhiên tỏa sáng ngàn dặm như vậy.

Một người đề tên bảng vàng, làm rạng rỡ tổ tông, một người bày mưu nghĩ kế, quả quyết thông minh.


Ông ta làm phụ thân quả thật là mắt bị mù, coi cá mục thành trân châu, lại đi xem nhẹ hai đứa con tốt lành này khiến chúng thiếu chút nữa bị hủy hoại trong tay Kim thị.

Kim thị thấy Lãnh Băng Cơ vẫn khí thể bức người, ý định muốn đưa bà ta vào chỗ chết thì trong lòng giật thót, liền nổi lên suy nghĩ cá chết lưới rách.

Coi như hôm nay bà ta gặp hạn thì cũng muốn kéo Lãnh Băng Cơ xuống nước, ổn định địa vị cho Lãnh Bằng Nguyệt.

Chỉ cần Lãnh Bằng Nguyệt còn có hi vọng thì bà ta cũng sẽ có ngày được xoay người làm lại.

Hôm nay phải làm bằng bất cứ giá nào.

Cho nên bà ta liền bò dậy từ trên mặt đất, giương cổ nói: "Cái đồ đi không sạch sẽ dựa vào đâu mà khoa tay múa chân ở đây quyết định chuyên sống chết của ta? Coi mình là Phong vương phi thật sao? Phong vương gia, sợ là ngài không biết đâu, trước ngày đại hôn Lãnh Băng Cơ..”
Trong lòng ông ta cân nhắc từ ngữ, ho nhẹ một tiếng: "Hành vi phạm tội của Kim thị đã rõ ràng, tôi không thể tha thứ, nhưng may mà Lãnh công từ nay đã bình yên vô sự, dựa theo luật pháp của Trương An ta là có thể tùy tình huống mà xử trí.

Giờ bản quan phán quyết lưu đày Kim thị ra hai ngàn dặm, không có lệnh đặc xá thì không thể quay về kinh."
Trong lòng Lãnh Băng Cơ âm thầm mắng một câu đúng là ông già cây tre giỏi lươn lẹo.

Phán tội lưu đày nhìn thì như thiết diện vô tư, trừng phạt rất nặng, thật ra lại là cho Kim thị đường lui.


Lãnh tướng, Mộ Dung Phong đều là người mưa nắng thất thường nhân, ngày sau nếu lại niềm tình xưa muốn đổi ý thì lúc nào cũng có khả năng đón Kim thị quay về kinh thành.

Những phán quyết này trước mắt cũng có thể nói là khá vừa lòng.

Chỉ cần Kim thị không ở trong Thượng Kinh, không có chuyện gì lại như cái gậy chọc ngoáy lung tung bày mưu tính kế cho Lãnh Bằng Nguyệt, khiến cho bà ta đi xa ngàn dặm, chịu gió Tây Bắc thổi cũng là không tệ rồi.

Cho nên Lãnh Băng Cơ không nói gì nữa.

Con rể chuẩn Mộ Dung Phong cũng không hé răng.

Lãnh tướng tuy không đành lòng nhưng cũng không tỏ vẻ phản đối.

- -----------------