Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Đến xem trò cười Khi Mặc Tu Nhân nhìn thấy một chuỗi các số lạ, anh có thể đoán đó là cuộc gọi của ai.

Mặc dù anh không muốn trả lời nhưng thay vì ở trong đó bị Cảnh Như Yến dính vào người thì ra ngoài nghe điện thoại vẫn là một lựa chọn tốt hơn.

Mặc Tu Nhân liếc nhìn Cảnh Hạo Đông rồi cầm điện thoại di động lên và nói: "Tôi ra ngoài nghe điện thoại."
Phòng bệnh của Cảnh Hạo Đông ở tâng cao nhất trên bệnh viện nên Mặc Tu Nhân trực tiếp cầm điện thoại lên sân thượng để nghe.


Đúng như anh suy đoán, giọng của Tống Chí Nam vọng ra từ điện thoại: "Tu Nhân, anh thực sự không có một chút tình cảm nào với em sao?" Mặc Tu Nhân sắc mặt không tốt nói: "Cô bị bệnh à?”
Quả thực không thể hiểu nổi, anh đúng là không nên nghe cuộc điện thoại này.

Mặc Tu Nhân đang định cúp máy thì nghe thấy Tống Chí Nam cao giọng: "Đúng vậy, em có bệnh.

Em rời đi để cho anh biết rằng anh có thích em hay không.

Để rồi bây giờ em lại thấy anh lấy giấy chứng nhận với Bạch Cẩm Sương, nhìn thấy anh giúp cô ta và cướp đi đơn hàng của Phùng Hoàng Hân nữa.

Em thật sự điên rôi" Mặc Tu Nhân không ngờ rằng Tống Chí Nam đang ở nước ngoài lại có thể biết rõ tất cả các công việc trong nước.


Chiêu nay anh cũng đã nghe Triệu Văn Vương nói rằng vị khách hàng tên là Lý Thanh kia vốn đĩ ban đầu là của Phùng Hoàng Hân.

Kết quả là Lý Thanh và Vân Thành Nam gặp nhau, bọn họ đã yêu cầu Bạch Cẩm Sương làm đồ trang sức cho họ và đồng thời cũng quăng Phùng Hoàng Hân sang một bên.

Mặc Tu Nhân cười chế nhạo, rõ ràng là Phùng Hoàng Hân không có khả năng giữ khách hàng, điều này không thể trách Bạch Cẩm Sương được, giọng anh nhàn nhạt mỉa mai: "Chuyện này mà cô ta cũng phải báo cáo cho cô sao?" Tống Chí Nam lời nói có phần ngập ngừng: "Không phải như vậy, cô ây chỉ là có chút uỷ khuất, dù sao đó cũng là khách hàng mà em giao cho cô ấy, cô ấy báo cáo với em thì đâu có gì sai”
Ánh mắt của Mặc Tu Nhân lộ ra sự chán ghét, anh nói: "Tống Chí Nam, nếu cô đã rời đi thì có thể rời đi một cách gọn gàng một chút không? Bản thân cô muốn rời đi nhưng vẫn để lại một quân cờ trong công ty là sao?" Tống Chí Nam yếu ớt giải thích: "Em không có."
Mặc Tu Nhân lạnh nhạt nói: “Tôi sẽ không sa thải Phùng Hoàng Hân, nhưng cô đừng khiến tôi ngày càng nảy sinh chán ghét với cô.”
Giọng Tống Chí Nam lập tức run lên: “Tu Nhân, anh bắt đầu chán ghét em rồi sao?" Mặc Tu Nhân trực tiếp cúp điện thoại.

sau khi gọi điện thoại với Tống Chí Nam xong không hiểu sao anh lại nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng và xa lánh của Bạch Cẩm Sương.

Trong lòng anh xuất hiện sự bực bội không thể giải thích được, anh lấy ra một chiếc hộp bạch kim có hình dạng giống như hộp thuốc lá và lấy một viên kẹo bạc hà trong đó ra rồi bóc vỏ cho vào miệng.


Trong phòng bệnh của Cảnh Hạo Đông, ngay sau khi Mặc Tu Nhân rời đi, Cảnh Hạo Đông đã tức giận rôi nhìn Cảnh Như Yến nói: "Cảnh Như Yến, em quậy thế là đủ rồi" Nếu cô ta không phải người nhà họ Cảnh thì có lẽ anh ta thực sự đã ném người phụ nữ này xuống lầu rồi.

Cảnh Như Yến bụm miệng nói: “Anh sao vậy?”





- -----------------