Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Vị cứu tinh Khi Mặc Tu Nhân bước vào, anh thấy Lâm Thanh Tuấn đang nói chuyện với Cảnh Hạo Đông.

Lâm Kim Thư kinh ngạc nhìn bọn họ: "Hai người quen nhau à?”
Cảnh Hạo Đông cười: "Còn hơn cả người quen, chúng tôi đã là người quen cũ rồi!" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng của Lâm Kim Thư hiện lên một vẻ ngạc nhiên.


Đúng lúc này, Lâm Thanh Tuấn nhìn thây Mặc Tu Nhân đi tới, lập tức đứng lên: "Tổng giám đốc Mặc!" Mặc Tu Nhân thản nhiên nhìn anh ta một cái: "Ở riêng mà, đừng quá câu nệ!" Bạch Cẩm Sương mang đồ ăn đi vào, cố tình bỏ qua Mặc Tu Nhân, giữ một khoảng cách nhất định với anh như thể anh là một vật thể có độc Vậy.

Mặc Tu Nhân chú ý thấy hành động của cô, ánh mắt tối sâm, không nói câu nào.

Bạch Cẩm Sương mở túi đồ ăn ra: "Kim Thư, tiền bối, ăn cơm thôi!" Cảnh Hạo Đông mỉm cười, cũng mở đồ ăn trên tay: “Tu Nhân, chúng ta cũng ăn đit Khóe miệng Bạch Cẩm Sương giật giật, không hiểu sao cô lại cảm thấy cảnh tượng này có chút kỳ quái.

Trong một lúc, mùi thức ăn tràn ngập cả phòng bệnh.

Cảnh Hạo Đông cười nhìn Lâm Thanh Tuấn: "Giám đốc Lâm, không ngờ anh lại là tiền bối của Kim Thư và nhà thiết kế Bạch!" Khi Lâm Kim Thư nghe được lời của Cảnh Hạo Đông, theo bản năng liếc nhìn qua Lâm Thanh Tuấn, nháy mắt luống cuống: "Kim Thư là ai, đừng kêu bậy bại" Cảnh Hạo Đông chớp mắt, "Tên em là Lâm Kim Thư, còn không phải là Kim Thư à!”
Anh ta thấy được rõ ràng sự thay đổi trong ánh mắt của Lâm Kim Thư vừa rồi, anh ta lơ đãng liếc nhìn Lâm Thanh Tuấn, ánh mắt suy nghĩ gì đó.

Bạch Cẩm Sương thấy rõ, Lâm Kim Thư sợ Lâm Thanh Tuấn sẽ hiểu lầm cô ấy và Cảnh Hạo Đông, cô không khỏi nhíu mày.


Mặc Tu Nhân nhìn như đang ăn, anh lại luôn vô tình chú ý đến phản ứng của Bạch Cẩm Sương.

Nhìn thấy cô cau mày, anh cảm thấy khó chịu một cách không giải thích được, sắc mặt hơi tối sâm lại: "Cơm còn không nhồi đủ miệng của cậu à, không muốn ăn thì về phòng đi!" Cảnh Hạo Đông thức thời mở miệng: OK, tôi câm ngay!" Sau khi ăn xong, Lâm Thanh Tuấn chào tạm biệt, hẹn hôm nào lại đến thăm Lâm Kim Thư.

Bạch Cẩm Sương đi tiễn anh ta.

Mặc Tu Nhân ngậm một viên kẹo bạc hà, đứng trước hành lang, nhìn Lâm Thanh Tuấn và Bạch Cẩm Sương đi dưới bãi cỏ bên khoa nội trú, vẻ mặt nặng nề, không biết đang suy nghĩ gì.

Trong tiểu khu, Lâm Thanh Tuấn vừa đi, Lâm Kim Thư như bị mất hồn, buồn rũ rượi.


Cảnh Hạo Đông là ai chứ, anh ta đi qua vạn bụi hoa, không một cái lá dính thân, bất kể là người phụ nữ như thế nào, chỉ cần nhìn thoáng qua là anh ta đã có thể nhìn thấu.






- -----------------