Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Trượt chân giẫm hụt Đầu dây điện thoại kia chợt không có tiếng nói nào cả, Bạch Cẩm Sương tiếp tục nói: “Chính là người mà cậu vẫn luôn nghĩ đến, nói đến là thay đổi sắc mặt, đàn anh Lâm!”
Bạch Cẩm Sương vừa nói dứt lời thì đã lập tức nghe được một tiếng la “A”
chói tai.

Đâu dây bên Lâm Kim Thư truyên tới tiếng vật nặng gì đó rơi xuống đất, hơn nữa hình như là còn liên tục va đập phải khá nhiều thứ.

Bạch Cẩm Sương có chút hoảng sợ: “Lâm Kim Thư, cậu sao thế?”

Qua một lúc lâu, cô mới nghe được giọng nói run rẩy vì đau của Lâm Kim Thư: “Cẩm Sương...!
Vừa nãy tớ không đứng vững, nên té từ trên câu thang xuống!”
Sắc mặt của Bạch Cẩm Sương dần trở nên nhợt nhạt rồi tái mét: “Cậu chờ tớ, bây giờ tớ gọi 120, tớ sẽ tới chỗ cậu ngay lập tức!”
Trái tim của Bạch Cẩm Sương đập mạnh liên hồi, Lâm Kim Thư đang ở một mình, cũng không biết cô ấy bị té thành ra sao rồi nữa.

Bạch Cẩm Sương không ngừng tự trách bản thân, cô biết Vân Thanh Tuấn có ảnh hưởng lớn với Lâm Kim Thư, cô không nên tùy tiện nói cho cô ấy nghe như vậy.

Bạch Cẩm Sương gọi 120, sau đó cô vội vàng xin công ty cho nghỉ phép, rồi chạy thẳng tới chỗ bệnh viện.

Ở bên chỗ Lâm Kim Thư, cô ấy đang nằm ở dưới đất một mình, cả người cô ấy đau gần chết nhưng cô ây vẫn cười ngây ngô.

Rốt cuộc cũng tìm thấy anh ta, Cẩm Sương không thể nào lấy chuyện này ra để đùa giỡn với cô ấy được, cô nói gặp được anh ta thì chắc chắn một trăm phân trăm là đã gặp anh ta.

Lâm Kim Thư nghĩ đến việc bản thân vừa nghe được tin tức ấy, trong khoảnh khắc đó cả đầu óc của cô ấy dường như trở nên trống rỗng, cô ấy bước xuống cầu thang một cách lơ đễnh, kết quả là không đạp đúng bậc thang nên đã trực tiếp ngã xuống.

Rõ ràng là vừa trải qua một sự việc nguy hiểm như vậy, cô ấy không những không thấy sợ hãi sau tai nạn đó, mà bây giờ cô ấy còn cảm thấy vui vẻ đến mức chỉ muốn khóc.


Khi Bạch Cấm Sương chạy đến bệnh viện, Lâm Kim Thư đã được đưa vào phòng cấp cứu Tống Chí Nam.

Bạch Cẩm Sương đứng chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu, lúc này cô giống như một con kiến đang ở trên chảo nóng vậy, lo lắng không thôi.

Một tiếng sau, cuối cùng Lâm Kim Thư cũng được đẩy ra từ trong phòng phẫu thuật.

Bác sĩ cho với Bạch Cẩm Sương, chân của Lâm Kim Thư bị trây xước nghiêm trọng, não bị chấn động nhẹ, gãy xương cánh tay trái, còn lại thì không có vấn đề gì to tát.

Lúc này Bạch Cẩm Sương mới thở phào nhẹ nhõm, y tá đưa Lâm Kim Thư vào trong phòng bệnh, Bạch Cẩm Sương vội vàng đi theo sau.

Một cánh tay của Lâm Kim Thư đã được cố định bởi thạch cao, khi cô ấy nhìn thấy Bạch Cẩm Sương đi vào phòng thì đôi mắt của cô ấy lập tức sáng lên.

Trong suốt ba năm Vân Thanh Tuấn rời đi, Bạch Cẩm Sương chưa từng thấy ánh mắt của Lâm Kim Thư tỏa ra sáng ngời như vậy.


Cô đành thở dài ở trong lòng, sau đó cô nghe thấy Lâm Kim Thư hỏi: “Cẩm Sương, cậu gặp anh ấy rồi phải không?”
Thấy dáng vẻ sốt ruột của Lâm Kim Thư, Bạch Cẩm Sương gật đầu một cái: “Ừ, tớ đã gặp được anh ấy!”
“Bây giờ anh ấy đang ở đâu thế, tớ muốn gặp anh ấy!”
Dáng vẻ của Lâm Kim Thư trông nôn nóng đến mức hận không thể xuất viện ngay lập tức để đi tìm Vân Thanh Tuấn.

Bạch Cẩm Sương nhìn cô ấy với vẻ mặt tức giận: “Bác sĩ nói mặc dù cậu chỉ gãy cánh tay trái, nhưng cậu vẫn còn cần nằm ở bệnh viện quan sát hai ngày, cậu an phận đợi ở bệnh viện một chút không được sao?”





- -----------------