Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Kết quả là sau khi đã thu thập đầy đủ tất cả nhân chứng vật chứng thì bên đó đã kết tội Bạch Cẩm Sương và họ đã đưa ra tuyên bố rằng cô đã ăn cắp ý tưởng.

Ngải Thụy lắc ly rượu đỏ trong tay và nói bằng tiếng phổ thông bập bẹ: “Lần này, e rằng Bạch Cẩm Sương không thể thoát khỏi tội danh này rồi”.

Tổng Chí Nam cong môi: “Đương nhiên, hai chúng ta cùng nhau liên thủ mà không thể khiến cho cô ta gục ngã thì chúng ta phải tự mình suy xét năng lực của bản thân là vừa?
Sau khi Tống Chỉ Nam nói xong thì cô ta và Ngải Thụy nhìn nhau mỉm cười.

Minh Thành.

Tổng Ngọc Tiên trốn dưới tầng hầm của ngôi nhà, cô ta muả đủ thức ăn trong vài tháng và không dám ra ngoài.

Tổng Đình Nguyên cũng không biết rằng Tống Ngọc Tiên đang trốn trong tầng hầm mà không ai quan tâm hỏi han đến.

Có điều khi nhìn thấy những bình luận về Bạch Cẩm Sương ở trên mạng thì sắc mặt của ông ta không được tốt cho lắm.

Ông ta đã tận mắt nhìn thấy Bạch Cẩm Sương vẽ bản thiết kế ngay tại chỗ và không nghĩ rằng một nhà thiết kế có tài năng như Bạch Cẩm Sương lại tự đi tìm đường chết bằng cách ăn.

cắp ý tưởng.

Tuy nhiên, cuộc thi “trang sức thế giới” đã có kết luận khiến ông ta hơi nghi ngờ.

Tổng Thúy Kiều đang ngồi bên cạnh ông ta ăn trái cây.


Đôi mắt Tổng Đình Nguyên lóe lên, đột nhiên ông ta hỏi: “Thúy Kiều, bố nhớ rõ trước đây con nói với bố rằng con và Bạch Cẩm Sương là bạn cùng phòng.

Vậy con nghĩ cô ấy là người như thế nào?”
Tống Thúy Kiều suy nghĩ một chút rồi mím môi: “Ừm, con không thể nói rõ được.

Khi còn học đại học, con với Lam Hiểu Yên có quan hệ tốt hơn cho nên con không nói chuyện với Bạch Cẩm Sương nhiều lắm”
Tổng Đình Nguyên nâng gọng kính vàng lên: “Vậy con hãy nói xem, con nghĩ gì về những chuyện trên mạng?”
Tống Thúy Kiều mấp máy môi: “Bố đang nói chuyện Bạch Cẩm Sương làm người thứ ba đó hả?"
Nghe đến đây, không hiểu sao Tống Đình Nguyên lại cảm thấy khó chịu.

Ông ta nhíu mày nói: “Con chỉ là một đứa con gái nhỏ, đừng có suốt ngày chỉ nói về mấy cái chuyện người thứ ba linh tinh đó nữa”
Tổng Thúy Kiều tỏ vẻ oan ức: “Cũng không phải con nói đâu, là cư dân mạng đều nói như vậy mà.

Hơn nữa khi còn học đại học, đúng thật là Bạch Cẩm Sương có quan hệ rất tốt với cậu cả của nhà họ Tần.

Lúc đó chúng con đều nghĩ họ là người yêu của nhau, nhưng nếu lúc đó mọi người đều biết cậu cả nhà họ Tân có hôn ước với chị Ngọc Tiên thì con đoán chừng bọn họ sẽ không nghĩ như vậy đâu”.

Bây giờ Tống Thúy Kiều đã ở trong gia đình nhà họ Tống, cô ta không còn rụt rè nhút nhát nữa.

Lúc đầu cô ta là người sống nội tâm và tự ti, nhưng bây giờ dường như cô ta đã thay đổi.

Ngoài ra, Tống Chỉ Nam là người thường hay bắt nạt cô ta đã ra nước ngoài rồi và cô ta giống như càng được tự tung tự tác hơn nữa.

Khi Tổng Đình Nguyên nghe được những lời này của cô ta thì sắc mặt của ông ta không được tốt lắm nên nghiêm nghị nói: “Thúy Kiều, bố đang hỏi con về chuyện ăn cắp ý tưởng, con đừng nói mấy chuyện linh tinh này với bố nữa”
Tống Thúy Kiều mím môi: “A, con xin lỗi bố.

Con không ngờ đây mới là chuyện chính mà bố muốn hỏi”
Tổng Đình Nguyên bình tĩnh không nói gì.

Tống Thúy Kiều chớp mắt: “Thực ra, chuyện sao chép thì con cũng không rõ lắm.

Trước đây, chị Tống Chỉ Nam đã đánh cắp bản thảo thiết kế của Bạch Cẩm Sương.

Cư dân mạng không biết chuyện gì đang xảy ra.

Gia đình chúng ta đã biết tất cả mọi chuyện.

Trước đây Cẩm Sương được mọi người công nhận là một nhà thiết kế trang sức thiên tài, nhưng lần này là cuộc thi “trang sức thế giới” có tầm cỡ lớn.

Phía chính phủ lại nói cô ta đánh cắp ý tưởng, chuyện này...!Nếu phía chính phủ mà không có chứng cứ thì sẽ không nói linh tinh như vậy đâu”.

Tổng Đình Nguyện nghe vậy thì vẻ mặt của ông ta trở nên cực kỳ khó coi, đương nhiên là ông ta biết Tổng Thúy Kiều chỉ nói những điều thực tế.

Có điều ông ta cảm thấy vô cùng tiếc nuối khi nghĩ rằng một thiên tài như Bạch Cẩm Sương lại thực sự làm những việc như sao chép ý tưởng như vậy.

Tống Thúy Kiều thấy Tống Đình Nguyên rất quan tâm đến chuyện của Bạch Cẩm Sương nên trong lòng có vẻ không vui: “Bố à, bố chỉ quan tâm đến người khác mà chẳng quan tâm đến con gì hết.”

Tổng Đình Nguyên bất đắc dĩ nhìn cô ta rồi lại vuốt vuốt mái tóc của cô ta: “Sao bổ lại không quan tâm đến con được chứ?”.

Sau hai mươi năm xa cách, ông ta đã tìm được người con gái ruột thịt của mình nên ông ta thương yêu cô ta như yêu con mắt của bản thân vậy.

Làm sao ông ta có thể không quan tâm được chứ.

Tống Thúy Kiều liếc qua liếc lại con người của cô ta: “Vậy thì con muốn mời bạn bè đến nhà dự tiệc, được không?”
Tổng Thúy Kiều khoác tay Tống Đình Nguyên và làm nũng.

Tổng Đình Nguyên nhíu mày: “Trong nhà ồn ào quá, nếu con muốn mời bạn bè đến chơi thì đến biệt thự ở phía đông thành phố đi.

Thế hệ con cháu nhà họ Tống muốn mời bạn bè đến chơi đều tổ chức tiệc tùng ở đó.

Bên này đều là mấy người già, sợ là sẽ ảnh hưởng đến bọn họ”
Ngay lập tức hai mắt của Tổng Thúy Kiều sáng lên: “Vậy con đến biệt thự đằng kia để mở tiệc.

Bây giờ bổ hãy đưa chìa khóa cho con ngay đi.”
Tổng Đình Nguyên mỉm cười và yêu cầu người giúp việc tìm chìa khóa dự phòng ở đó và đưa cho Tổng Thúy Kiều một cái.

Tống Thúy Kiều rất hào hứng, ngày trước cô ta từng sống trong một gia đình nghèo khó nên mọi người đều coi thường cô ta.

Lam Hiểu Yên nói bây giờ thân phận của cô ta không giống với người thường nữa nên cô ta phải mời bạn học đến nhà chơi, tiện thể để những người đó mở rộng tầm mắt xem hiện tại cô đang có thân phận là gì.

Những người mặc cảm tự ti thường hay làm quả bản thân lên sau khi họ đạt được quyền lực về tiền bạc trong một khoảng thời gian ngắn.

Tống Thúy Kiều không khỏi phấn khích khi nghĩ đến sự ghen tị của những người bạn cùng lớp đó.

Tổng Đình Nguyên thương yêu bao bọc cho Tổng Thúy Kiều, ông ta sợ cô ta phải chịu ủy khuất nên còn đưa cho cô ta một tấm thẻ phụ và nói: “Con rủ bạn học đến chơi, muốn mua gì thì mua.

Đừng tiết kiệm”
Tổng Thúy Kiều lập tức ôm chầm lấy cánh tay của Tổng Đình Nguyên, liên tục gật đầu: “Cảm ơn bố.

Bố ơi, con thật hạnh phúc”
Sau khi Tống Thúy Kiều lấy được chìa khóa, cô ta cùng với Lam Hiểu Yên thu xếp tiến hành tổ chức buổi tiệc và mời các bạn cùng lớp của cô ta đến.

Vào buổi chiều, cô ta và Lam Hiểu Yên gặp nhau tại biệt thự ở phía đông thành phố.

Tổng Thúy Kiều dẫn theo một người giúp việc đến để trang hoàng lộng lẫy cho ngôi biệt thự.

Lúc này chỉ mới là khoảng một giờ trưa mà Lam Hiểu Yên đã thúc giục Tống Thúy Kiều gọi điện và mời bạn bè đến.

Tổng Thúy Kiều đã lần lượt mời một số bạn học cũ.

Mọi người đều biết rằng Tống Thúy Kiều hiện là con gái của nhà họ Tống nên họ cực kỳ nể mặt.

Tống Thúy Kiều ấn định thời gian buổi tiệc vào lúc ba giờ chiều.


Dù sao thì Tống Đình Nguyên đã yêu cầu cô ta phải đi sớm về sớm mà.

Bây giờ Tống Thúy Kiều đã là con gái ngoan của Tổng Đình Nguyên, cho nên tự nhiên cô ta không dám ở bên ngoài vui đùa vào buổi tối nữa.

Sau khi Tổng Thúy Kiều gọi điện cho bạn bè gần xong xuôi rồi thì Lam Hiểu Yên đang ngồi trên ghế sô pha làm bằng da thật liền đập đập nhẹ vào cánh tay cô ta: “Đã gọi Bạch Cẩm Sương và Lâm Kim Thư chưa?”
Tổng Thúy Kiều lắc đầu: “Chưa gọi”
Lam Hiểu Yên cắn một miếng trái cây rồi nói: “Vậy cậu gọi đi”
Tổng Thúy Kiều há hốc miệng: “Cô ta bị mắng như vậy ở trên mạng, chắc là không dám xuất hiện đâu”
Về phần Lâm Kim Thư, cô ấy và Bạch Cẩm Sương chơi với nhau nên hai người đó có quan hệ rất tốt.

Nếu Bạch Cẩm Sương không đến thì chắc chắn Lâm Kim Thư sẽ không đến.

Lam Hiểu Yên hừ một tiếng: “Cậu không thử thì làm sao biết cô ta không tới? Nếu thật sự là cô ta không tới thì chúng ta dùng phép khích tướng.

Thường ngày cô ta được Mặc Tu Nhân bảo vệ nên chúng ta mới không dám nói gì.

Bây giờ ở trên mạng đã mắng chửi cô ta thậm tệ như vậy rồi, nếu chúng ta nói thêm vài câu thì chắc cô ta sẽ không để tâm đâu”
Tống Thúy Kiều hơi do dự: “Như vậy thì không hay lắm đâu”
Lam Hiểu Yên trừng mắt liếc nhìn cô ta: “Chuyện này có gì mà không được chứ.

Bây giờ cậu đã là con gái rượu của nhà họ Tổng rồi, sao còn rụt rè sợ hãi như vậy hả? Nếu cậu không dám thì để tớ”
Tổng Thúy Kiều bị Lam Hiểu Yên kích động như vậy thì lập tức đỏ bừng mặt bèn nói: “Ai nói tớ không dám gọi chứ?
Vừa nói, cô ta vừa bấm điện thoại gọi cho Bạch Cẩm Sương.

Bạch Cẩm Sương đang vẽ bản thảo thiết kế ở nhà thì thấy Tống Thúy Kiều gọi điện tới.

Cô nhíu mày và cuối cùng cũng bấm phím nghe.

Cô ở nhà, nghe lời của Mặc Tu Nhân không lên mạng nên cô cũng không biết bản tuyên bố phía chính phủ của cuộc thi trang sức thế giới.

Đối với những gì Tống Chí Nam đã nói trong cuộc phỏng vấn khiến cư dân mạng chửi rủa Bạch Cẩm Sương thì vẫn có sự ảnh hưởng đến cô, nhưng ảnh hưởng không lớn lắm.

Mấy vụ hacker trước đây đều do Mặc Tu Nhân ra mặt giải quyết nên Bạch Cẩm Sương tin tưởng vào khả năng quan hệ công chúng của Mặc Tu Nhân.

Vì vậy, cô không nghĩ nhiều lắm.

Nhưng cô hơi ngạc nhiên khi thấy Tổng Thúy Kiều đột nhiên gọi điện cho cô..