Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Ánh mắt của Bạch Cấm Sương sáng lên, lời nói có chút lạnh lùng: “Bọn họ sợ là không phải nghĩ anh giống như lúc trước, mà xem Lâm Kim Thư cũng giống như bọn họ.” Chả trách Lâm Kim Thư tức giận như vậy, cô ấy gặp được loại như Cảnh Hạo Đông, chắc tức gần chết.

Cảnh Hạo Đông thờ ơ nhìn Bạch Cẩm Sương, không nói câu nào.

Bạch Cẩm Sương lãnh đạm: “Lâm Kim Thư chuyển nhà lúc nào, anh có biết không?”
Cảnh Hạo Đông liên tục gật đầu: “Biết, tối hôm đó liền chuyển nhà rồi.”
Bạch Cấm Sương nhướng mày: “Anh chắc như vậy sao?”
Cảnh Hạo Đông có chút ngại ngùng: “Thật ra, tôi mua căn biệt thự kế bên nhà cô ấy, tôi biết cô ấy tức giận, liên chặn tất cả phương thức liên lạc của tôi, sáng sớm ngày thứ hai, thì ở đối diện chờ cô ấy ra ngoài, kết quả, cả đoạn thời gian này cô không hề ra khỏi nhà, lâu như vậy rồi, không quăng rác cũng không đi mua đồ ăn là không thể nào, vì vậy...”
Bạch Cấm Sương cười lạnh: “Chả trách anh lại khẳng định như vậy, nếu như anh có phân tâm ý này, thì nên xử lý sớm những người bạn gái cũ đó! Lâm Kim Thư không giống như bọn họ!”
Cảnh Hạo Đông cầu cứu nhìn Bạch Cẩm Sương, thái độ vô cùng thành khẩn, gấp gáp gật đầu: “Là lý do như vậy, chuyện lần này là lỗi của tôi, tôi xin lỗi với cô ấy, chỉ hy vọng cô ấy có thể tha thứ cho tôi.”
Cửa phòng bị kêu lên, đồ ăn lần lượt được dọn lên, Bạch Cấm Sương cũng không nói chuyện.


Đợi đến lúc đô ăn lên đầy đủ rôi, Bạch Cẩm Sương nhìn thấy Cảnh Hạo Đông không ngừng nhìn cô, cô mới không gấp không chậm hỏi: “Vậy anh hôm nay mời tôi ăn cơm, chắc là muốn tôi giúp anh làm gì đó? Nhưng mà lời xấu tôi nói đầu, hai người còn chưa bên nhau, tôi sẽ không nể mặt của Mặc Tu Nhân, không để ý đến cảm nhận của Lâm Kim Thư mà giúp anh.

Sau này hai người không thế đi đến được với nhau, hoàn toàn là do ý nghĩ của Lâm Kim Thư, anh hiểu không?”
Cảnh Hạo Đông liên tục gật đầu: “Tôi đương nhiêu hiểu, huống hô tôi cũng không dám như này nữa! Lâm Kim Thư là bạn thân cô, cô nghĩ cho cô ấy, đó là điều nên làm.

Tôi chỉ là muốn cô giúp tôi gọi Lâm Kim Thư ra đây, để tôi gặp cô ấy, giải thích trước mặt cô ấy.”
Bạch Cẩm Sương không ngờ, Cảnh Hạo Đông lại biết chừng mực như vậy.

Cô hừ nhẹ một tiếng: “Hiện tại tôi gọi điện thoại cho Lâm Kim Thư, hỏi cô ấy xem là chuyện gì, tôi cùng với Mặc Tu Nhân ăn cơm trước đi.”
Cảnh Hạo Đông nhanh chóng gật đầu: “Thật sự cảm ơn cô nhiều nhà thiết kế Bạch”
Bạch Cẩm Sương lười nghe anh ta nịnh hót, lấy điện thoại gọi đi.

Nói thật, mấy ngày này cô cũng rất bận, đêu không liên lạc với Lâm Kim Thư, biết xảy ra chuyện này, cô cũng rất lo lắng cho Lâm Kim Thư.

Bạch Cấm Sương vừa gọi đi, Cảnh Hạo Đông lập tức ngồi kế Mặc Tu Nhân, vươn tay khêu cánh tay của anh: “Tôi nói này Tu Nhân, cậu cũng không được bị vợ đè lên như vậy.”
Mặc Tu Nhân lạnh lùng nhìn anh ta một cái: “Tôi đã nói rồi sao, vợ tôi quản nghiêm khắc, tôi tình nguyện.”
Mặc Tu Nhân dừng lại một chút, đâm thêm một nhát: “Càng huống hồ, cậu muốn bị vợ quản, cũng không có vợ.”
Cảnh Hạo Đông giơ tay che ngực: “Cậu thật là...!Đâm một nhát vào lòng tôi mà, không làm tôi đau đớn không an lòng sao.”
Mặc Tu Nhân cười lạnh: “Nhìn cậu giả vờ, nếu như tôi là Lâm Kim Thư, tôi cũng không chọn tên tra nam như cậu.”
Cảnh Hạo Đông không hài lòng nói: “Tôi là tra nam, cậu còn có một cô bạn gái cũ đó, Tống Chí Nam gân đây không phải vẽ nước rồi sao? Cô ta còn chưa tìm Bạch Cấm Sương gây rối, tôi không tin với tính cách đó của Tống Chí Nam, có thể an phận sao.”
Âm điệu của Mặc Tu Nhân bình thản nói: “Tống Chí Nam cố ý sắp xếp cuộc phỏng vấn thời trang cùng với tôi, tôi trực tiếp từ chối rồi, có cô ta đừng đến phỏng vấn tôi, cuối cùng cô ta bị biên tập đưa đi rồi."
Cảnh Hạo Đông ngạc nhiên há hốc môm.


Mặc Tu Nhân tiếp tục truyên kinh nghiệm cho anh em của mình: “Mấy ngày trước còn tinh ranh, tráo đối bản thiết kế bộ sự tập mùa này của Bạch Cẩm Sương, bị tôi điều tra ra, tôi trực tiếp khai trừ Tống Chí Nam, hơn nữa còn thông báo cho toàn ngành về hành vi ăn cắp của Tống Chí Nam, danh tiếng của cô ta đã bị bôi xấu, dự đoán là mấy tháng nữa cũng không có mặt mũi ra đường.”.

Truyện Kiếm Hiệp
Cảnh Hạo Đông chấn kinh: “Ôi trời, cậu ác độc như vậy? Không lưu chút mặt mũi nào sao?”
Mặc Tu Nhân liếc anh ta: “Tôi thấy não cậu có vấn đề đó, đối với một người yêu cũ, lưu tình cái gì, cậu đối với người yêu cũ có tình có nghĩa, vậy còn cần người hiện tại làm gì, cậu muốn vừa theo đuổi Lâm Kim Thư, vừa cùng với người yêu cũ chơi trò mập mờ, tôi khuyên cậu hay dừng mọi thứ, cho dù là Lâm Kim Thư không nói gì, Cẩm Sương sẽ là người đầu tiên đánh chết cậu, đến lúc tôi sẽ là cánh tay đánh người của cô ấy”
Cảnh Hạo Đông ngấn người, không thế không nói lời của Mặc Tu Nhân rất có đạo lí.

Nhưng mà anh ta đã đứng giữa hàng ngàn bông hoa, vì một bông hoa mà trẹo chân, Nhưng mà, nghĩ đến mãy câu nói cuối cùng của Mặc Tu Nhân, Cảnh Hạo Đông bị chọc cười: “Cậu còn làm bàn tay đánh của Bạch Cẩm Sương nha, sao cậu không lên trời luôn đi.

Tôi thật sự không nhìn ra được, cậu trọng sắc khinh bạc đến mức này” Mặc Tu Nhân ăn một miếng, khẽ nói: “Cậu không nhìn ra, là do cậu bị mù”
Cảnh Hạo Đông suýt chút giận ngược lên, tức giận nói: “Bây giờ cậu có vợ rồi, đến cả nhân tính cũng không cần nữa sao? Đối xử như vậy với anh em.”
Mặc Tu Nhân liếc anh ta một cái: “Nhân tính là gì, chưa nghe qua, tôi chỉ có vợ là đủ rôi.” Anh ta còn nói gì được nữa, anh ta còn nói tiếp, chỉ có thể bị ép ăn từng bát cấu lương của Mặc Tu Nhân, hất nó vào mặt anh ta.

Ngoài phòng.

Bạch Cấm Sương gọi được cho Lâm Kim Thư.

Bên phía Lâm Kim Thư ôn ào, vừa nghe đã biết là trước màn hình máy tính.

Bạch Cẩm Sương hỏi: “Bây giờ cậu có bận không, Lâm Kim Thư?” Lâm Kim Thư liên nói: "Trước mắt còn có thời gian, sao vậy?” Nghe giọng nói lãnh đạm của Lâm Kim Thư, người bên cạnh nghe được, có lẽ không có gì khác biệt so với lúc trước, nhưng mà Bạch Cấm Sương nghe được tâm tình Lâm Kim Thư không được vui vẻ.


Cô nói: “Tớ đang ăn cơm với Cảnh Hạo Đông.”
Âm thanh Lâm Kim Thư đang gõ máy tính bên đó, đột nhiên dừng lại mấy giây mới tiếp tục vang lên: “Vậy các cậu ăn cơm vui vẻ.”
Bạch Cẩm Sương bất lực nói: “Anh ta tìm tớ vì không tìm được cậu, muốn tớ giúp anh ta, cậu xảy ra chuyện này, tại sao không nói với tớ.”
Lâm Kim Thư dường như cười ra tiếng: “Nói như thế nào, tớ không nói ra được, không khoa trương mà nói, tớ cùng anh ta đi ra ngoài, mới đi vài bước đã gặp bạn gái cũ của anh ấy, tớ...!"
Bạch Cẩm Sương nghe được, khóe mắt sáng lên: “Vì vậy, cậu dự định không quan tâm anh ta nữa, đúng không?”
Lâm Kim Thư yên lặng, lạnh lùng nói: “Tớ đương nhiên không để ý anh ta nữa rồi, hơn nữa, gần đây tớ đang làm việc, rất bận, không có rãnh để ứng phó anh ta”
Bạch Cẩm Sương cản môi: “Được, vậy bây giờ tớ đi vào, nói rõ với anh ta, để anh ta sau này đừng bám lấy cậu nữa”
Bạch Cấm Sương nói xong, thì Lâm Kim Thư lập tức mở miệng nói: “Cẩm Sương!”
Bạch Cẩm Sương tự nhiên cảm nhận được cảm xúc của cô ấy vực dậy rồi, ánh mắt sáng lên: “Sao vậy? Muốn thay đổi chủ ý sao?” Phía bên Lâm Kim Thư không lên tiếng.

Bạch Cấm Sương thật sự có thể hiếu rõ tâm trạng của Lâm Kim Thư, cô ấy không dễ gì buông bỏ được người mà mình thích mãy năm, lại thích được người khác, nhưng lại là trò đùa của tạo hóa, chính mắt nhìn thấy mấy người yêu cũ của anh ta, trong lòng đương nhiên sẽ không dễ chịu.

Bạch Cẩm Sương bất lực thở dài: “Như vậy, tớ nói với Cảnh Hạo Đông, để anh ta gần đây đừng làm phiên cậu, đợi đến lúc cậu muốn gặp anh ta, thì nói với anh ta.”
Lâm Kim Thư không nói lời nào.

Nhưng mà, Bạch Cẩm Sương cũng hiếu rõ được cô ấy đang băn khoăn.

Qua một lúc sau, Lâm Kim Thư mới nói: “Bây giờ mọi người đang ở đâu, tớ qua đó.”