Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Bạch Cầm Sương nhớ rằng tại bữa tiệc, lúc đầu cô định đứng dậy đi tìm Mặc Tu Nhân, nhưng không ngờ lại nhìn thấy Tống Chí Nam kéo tay của Mặc Tu Nhân, vành mắt đỏ hoe.

Mặc dù cách xa, cô không biết Tống Chỉ Nam và Mặc Tu Nhân đang nói cái gì, nhưng liên hệ với những gì mà Tổng Chí Nam nói với cô trước kia, cô chẳng cần nghĩ cũng đoán được thân phận của Tổng Chỉ Nam.

Người phụ nữ đã từng đưa chim bồ câu vào cục dân chính cho Mặc Tu Nhân, có lẽ chẳng cần phải đoán!
Không phải cô không tin Mặc Tu Nhân, chỉ là trong lòng cô khó chịu.

Bởi vì quan tâm, cho nên khó chịu gấp bội!
Mặc Tu Nhân nhìn thấy bộ dạng này của Bạch Cẩm Sương thì lập tức luống cuống, anh chăm chú ôm cô vào trong ngực, áp trán vào cô, thấp giọng nói: "Cục cưng, Tống Chí Nam là bạn gái cũ của anh, lúc trước anh không nói cho em biết là vì sợ em suy nghĩ nhiều, anh không nghĩ tới Tổng Chỉ Nam lại đột nhiên về nước, em muốn biết cái gì, anh nhất định sẽ ăn ngay nói thật, em đừng khổ sở có được hay không?"

Bạch Cẩm Sương mím môi, đỏ mắt không nói lời nào.

Mặc Tu Nhân đau lòng gần chết: "Cục cưng, em chau mày khiến anh đau lòng muốn chết, nhìn em như vậy, trái tim của anh muốn vỡ nát rồi!"
Bạch Cẩm Sương xẹp miệng, nước mắt to như hạt đậu lập tức nhỏ xuống ngực của Mặc Tu Nhân, một giọt nước mắt kia, nhanh chóng lan ra trong nháy mắt.

Bạch Cầm Sương hít mũi một cái, chóp mũi đỏ ửng, oan ức ghê gớm: "Vì sao anh không nói sớm một chút, để cho em ở trước mặt cô ta giống như đồ đần vậy, bị lời nói của cô ta trêu chọc, Vân Yến nói cô ta đối với em không có ý tốt, em còn tưởng rằng cậu ấy suy nghĩ nhiều rồi, lại không nghĩ rằng...!Ngay từ đầu người ta đã nhằm vào em!"
Nhìn thấy nước mắt của Bạch Cẩm Sương, trái tim của Mặc Tu Nhân đau đớn như thắt lại.

Anh đặt tay lên sau đầu Bạch Cẩm Sương, dịu dàng hôn lên má cô: "Cục cưng, là lỗi của anh, là anh không đúng, em đánh anh đi! Anh nên nói với em sớm một chút!".

Trên mặt Bạch Cầm Sương toàn là nước mắt, ngẩng đầu dữ dằn nhìn Mặc Tu Nhân: "Em đánh anh thì cô ta không phải bạn gái cũ của anh chắc? Em đánh anh, chuyện hôm nay có thể quay lại sao? Bây giờ em suy nghĩ lại, cảm thấy mình như kẻ ngu vậy!"
| Mặc Tu Nhân đau lòng ôm cô vào trong ngực, hận không thể khảm cô vào trong tim, thận trọng che chở: "Cục cưng đừng khóc, em mới không ngốc, là em lương thiện ngây thơ, cô ta bắt nạt em, anh giúp em trừng trị cô ta, đừng khóc nữa, khóc hết cả nước mắt rồi!"
Bạch Cẩm Sương vểnh miệng, khóc thút thít nhìn Mặc Tu Nhân: "Vậy anh nói cho em biết, có phải em là thế thân không?"
Mặc Tu Nhân không biết Tổng Chỉ Nam nói gì với Bạch Cẩm Sương mà có thể khiến cô nghĩ như vậy.

Ánh mắt của anh chìm xuống, dứt khoát lắc đầu: "Không phải, em chính là em, không phải thân của bất kỳ kẻ nào, trong lòng anh, ai cũng không có khả năng vượt qua em!"
Bạch Cẩm Sương đỏ mắt nhìn Mặc Tu Nhân: "Vậy Tổng Chỉ Nam thì sao? Em...!Em cũng không phải nhất định phải biết quá khứ của anh, em chỉ không thích người khác khiêu khích em, em còn giống như đồ đần bị người ta xoay vòng vòng, mơ mơ màng màng!"
Mặc Tu Nhân gật gật đầu: "Anh biết, em yên tâm, anh sẽ nói tất cả mọi chuyện cho em biết!"

Sắc mặt của Mặc Tu Nhân chìm xuống, nói chuyện từ sáu năm trước cho Bạch Cẩm Sương, lúc Tổng Chỉ Nam chưa phải bạn gái mình, bởi vì đại diện đi sinh nhật ở Hằng Vinh, sau khi bị Sở Tuấn Đạt và bạn bè của anh ta bắt nạt, bọn họ xảy ra chuyện, anh và Sở Tuấn Thịnh không chết không thôi, về sau vì muốn đền bù cho Tổng Chí Nam, anh mới đồng ý sẽ ở bên cô ta.

Bạch Cẩm Sương hoàn toàn không nghĩ tới, ân oán trước kia của Mặc Tu Nhân và Sở Tuấn Thịnh, thế mà còn liên quan đến Tổng Chỉ Nam.

Cô nhíu nhíu mày: "Năm đó vì sao anh trai của Sở Tuần Thịnh lại chết?"
Mặc Tu Nhân lắc đầu: "Anh cũng không biết, anh cảm thấy cái chết đó là ngoài ý muốn, Sở Tuấn Thịnh nói anh vì báo thù cho Tổng Chỉ Nam mà hại chết anh trai của anh ta!"
Khuôn mặt nhỏ của Bạch Cẩm Sương nhăn lợi hại: "Nói cách khác, đã nhiều năm như vậy, nguyên nhân cái chết của anh trai Sở Tuấn Thịnh, vẫn chưa điều tra rõ ràng sao?"
Mặc Tụ Nhân khẽ giật mình, lắc đầu.

Đột nhiên Bạch Cẩm Sương mở miệng: "Chẳng lẽ anh không hoài nghi Tống Chỉ Nam sao?" Lời nói của Bạch Cẩm Sương vừa thốt ra, cả người Mặc Tu Nhân đều ngây ngẩn.

Bạch Cẩm Sương thấy phản ứng của anh hơi quá thì vội vàng mở miệng: "Em chỉ tùy tiện nói một chút thôi, dù sao, người biết chuyện cũng chỉ có anh, Tống Chỉ Nam và Sở Tuấn Thịnh, nếu như Tổng Chí Nam là người bị hại, cô ta hoàn toàn có lý do làm như vậy, đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của em, anh đừng để ý!"
Mặc Tu Nhân nhíu mày, hơn nửa ngày mới mở miệng: "Có lẽ..Suy đoán của em không phải không có lý, Tống Chỉ Nam này, quá thực vô cùng độc ác, bởi vì năm đó cô ta bị bắt nạt, những năm này, anh đều cố hết sức đền bù cho cô ta!"
Vẻ mặt của Mặc Tu Nhân có chút u ám: "Mặc dù anh không có khả năng cho cô ta tình yêu, nhưng cũng đồng ý ở bên cạnh cô ta, ngay cả tài nguyên phát triển trên con đường thiết kế của cô ta anh cũng làm mọi cách, chỉ có điều, cô ta mãi mãi không biết đủ!"
Mặc Tụ Nhân cúi đầu nhìn cô một cái, đoán được cô lại khó chịu.

Anh vội vàng giải thích: "Cho dù anh có đối xử tốt với cô ta, nhưng đại bộ phận đều được xây dựng trên cơ sở đền bù mà thôi, huống chi, anh đối với cô ta không có tình cảm, lúc ở cùng nhau, anh chưa từng chạm vào cô ta!"
Bạch Cẩm Sương bán tín bán nghi nhìn Mặc Tu Nhân: "Thật sao?"
Mặc Tu Nhân gật gật đầu: "Đương nhiên là thật, loại chuyện này, anh không cần phải lừa em!" Bạch Cẩm Sương trừng mắt nhìn: "Chỉ cần anh không gạt em, vậy là tốt rồi"

Nhìn dáng vẻ của Bạch Cẩm Sương vô cùng đáng thương, Mặc Tu Nhân không nhịn được cúi đầu, dùng mũi chạm vào chóp mũi của cô: "Còn có một chuyện phải nói với em, hi vọng em đừng nóng giận!"
Bạch Cẩm Sương mím môi: "Anh nói đi, đến cả chuyện Tổng Chỉ Nam là bạn gái cũ của anh em còn có thể tiếp nhận, còn có cái gì mà không thể tiếp nhận chứ, bây giờ suy nghĩ một chút, trước kia người khác nói em là Tiểu Tống Chí Nam, em còn vui vẻ nữa chứ, đúng là giống đồ ngốc mà!"
Mặc Tu Nhân cười: "Không phải em ngốc, là em đáng yêu ngây thơ!"
Bạch Cẩm Sương mới không thèm nghe viên đạn bọc đường của anh: "Anh nói mau, rốt cuộc là chuyện gì?"
Mặc Tu Nhân nghiêm mặt: "Chuyện điện nhang muối trước đó là do Tổng Chỉ Nam sắp xếp người làm, bởi vì cô ta đang ở nước ngoài, cho nên lúc ấy anh không tiếp tục truy cứu, cộng thêm nể mặt quan hệ của hai nhà Tần Tống và chuyện của cô ta trong quá khứ, anh mới không trả thù cô ta, em có tức giận không?"
Bạch Cẩm Sương kinh ngạc nhìn Mặc Tu Nhân: "Cho nên, cái chết của Lăng Như Yến, thật ra có liên quan đến Tống Chỉ Nam?" Mặc Tu Nhân cúi đầu nhìn Bạch Cầm Sương, gật gật đầu: "Có thể nói là như vậy!" Chân mày của Bạch Cẩm Sương nhíu lợi hại: "Làm sao cô ta có thể ác độc như vậy?"
Mặc Tu Nhân bất đắc dĩ thở dài: "Cô ta không chỉ ác độc mà còn rất cực đoan, lúc trước cô ta cảm thấy anh không thích mình mới cho anh leo cây, hi vọng kích thích được anh, chỉ có điều, may mà cô ta làm như vậy mới khiến anh gặp được em!"
Mặc Tu Nhân sợ Bạch Cẩm Sương không vui, nói ra một đống lời tâm tình.

Bạch Cẩm Sương xẹp miệng: "Mặc dù trong lòng em rất không thoải mái, nhưng em vẫn lựa chọn tin tưởng anh!"
Ánh mắt của Mặc Tu Nhân trì trệ, vẻ mặt cảm động: "Cục cưng, tin tưởng anh, anh nhất định sẽ không phụ sự tin tưởng của em!"
Sáng sớm hôm sau, Bạch Cẩm Sương vừa tới bộ phận thiết kế đã thấy Tống Chỉ Nam nghiêng đầu đi tới.

Cô ta cười đi đến cạnh bàn của Bạch Cẩm Sương, đặt một hộp nước hoa đặc xuống, nở nụ cười: "Nhà thiết kế Bạch, đây là nước hoa tôi đặc biệt mua cho mọi người ở Phong Hạ, hi vọng cô sẽ thích!"