Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Tân Vô Đoan bị đánh lui về phía sau mấy bước, anh nhìn chằm chằm Mặc Tu Nhân: “Tu Nhân, anh biết anh nói như vậy đã không vui vẻ, thế nhưng, em căn bản không biết quá khứ của anh cùng tiểu Bạch, bộ dạng này của em khư khư cố chấp, cuối cùng chỉ có thể khiến cho ba người chúng ta đều không hạnh phúc!”.

Giọng nói của Mặc Tu Nhân đè nén nặng nề sự phẫn nộ: “Đủ rồi, anh cả, anh muốn đánh một trận với em sao? Sự khoan dung của em có mức độ giới hạn, anh vì cái gì hiện tại vẫn không rõ, người khư khư cố chấp chính là anh, Cẩm Sương cô ấy rất hạnh phúc!”
Tần Vô quả nhiên sắc mặt có chút hoảng hốt: “Cô ấy hạnh phúc sao? Cô ấy rõ ràng đã quen biết với anh lâu như vậy, hai năm trước, anh rõ ràng cảm giác cô ấy là yêu anh, thế nhưng, anh lại không có truy hỏi đến cùng, hỏi rõ ràng cô ấy vì cái gì đột nhiên có thêm một người bạn trai, có lẽ, hai năm trước thì anh không nên đi!”
Mặc Tu Nhân nắm chặt nắm đấm, nếu như người trước mắt này không phải anh trai ruột của anh, anh thật muốn đánh chết đối phương.

Giọng nói của anh bao hàm sự tức giận: “Anh trai, anh có chừng có mực, hai năm trước anh đã bỏ đi rồi, cũng không cần có những lời không thể nói như này thêm nữa, Bạch Cẩm Sương là của em, đời này của cô ấy chỉ có thể là của em, những lời nhàm chán này, em hi vọng anh về sau không cần ở trước mặt em nói ra, nếu không, em gặp anh một lần, đánh anh một lần, dù cho anh là anh trai của em!”
Mặc Tu Nhân nói xong, phẫn nộ xoay người rời đi.

Anh thật sự khống chế không nổi bản thân mình nữa, trực tiếp bóp chết Tần Vô Đoàn.

Anh ấy tại sao có thể ở ngay trước mặt chính mình dòm ngó bảo bối của anh đây!

Anh ấy tại sao có thể nói lời thề son sắt, bọn họ đã từng đã từng đẹp bao nhiêu đây!
Làm sao anh ấy có thể chắc chắn như vậy, Bạch Cẩm Sương không thể rời đi anh ấy đây!
Anh ấy chẳng lẽ không hiểu, trên thế giới này không có ai không thể rời xa người nào sao?
Từ Trịnh Hoài Thanh nói cho anh biết, khi Bạch Cẩm Sương đã từng thích một người đàn anh này, anh mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng không có lừa mình dối người! Mà là lựa chọn cướp lấy trái tim của Bạch Cẩm Sương.

Bạch Cẩm Sương hiện tại đã là của anh, vì điều gì anh cả không thể thản nhiên tiếp nhận!
Mặc Tu Nhân thậm chí cảm thấy được, hành vi của anh cả hèn nhát, nên lúc tranh giành không tranh giành, đã mất đi lại muốn lấy lại
Nếu như là tình địch khác, anh chắc chắn sẽ không nương tay!
Hai người tạm biệt trong không vui, Mặc Tu Nhân ủ rũ đi về phía biệt thự, khi đến cửa, anh cố gắng hết sức điều chỉnh cảm xúc trước khi bước chân bước vào.

Tân Vô Đoan đưa tay sờ sờ cái cằm, không đến mấy giây, thì xoay người đuổi trở về.

Anh biết hành vi này của mình, hoàn toàn không tốt, thế nhưng, tim anh thật sự là khó chịu!
Anh đã đau khổ hai năm, không dễ dàng gì về nước, lần nữa nhìn thấy Bạch Cẩm Sương, lại phải đối mặt với cục diện này, anh thật không có cách nào tiếp nhận!
Tần Vô Đoan lúc trở về, vừa vặn ở cửa ra vào bắt gặp Bạch Cẩm Sương cùng Mặc Tu Nhân đang định rời đi.

Tân Vô Đoạn quả nhiên sắc mặt biến đổi: “Hai người phải về à?”
Tống Ngọc Tiên Đứng ở sau lưng của Bạch Cẩm Sương và Mặc Tu Nhân, trên mặt hiện lên một vòng nụ cười đùa cợt: “Không lẽ, để cho bọn họ tiếp tục cùng cô ôn chuyện sao?”
Tân Vô Đoan không phản ứng Tống Ngọc Tiên, mà lên tiếng hỏi: “Tu Nhân, mặc kệ giữa chúng ta có mâu thuẫn gì, em không chào bố mẹ thì không được đâu!”
Mặc Tu Nhân thần sắc lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn vào Tần Vô Đoan: “Anh cả yên tâm, em đã gọi điện thoại cho bố rồi, họ sắp về đến cửa chính, em chào bố mẹ xong mới đi!”
Mặc Tụ Nhân nói, kéo Bạch Cẩm Sương vượt qua Mặc Tụ Nhân, đi về phía ngoài cửa.

Tần Vô Đoan nhìn bóng lưng của Bạch Cẩm Sương, trong lòng đau ngạt thở, anh ta trực tiếp thốt ra: “Tiểu Bạch!”
Một tiếng này, khiến cho thân ảnh của Mặc Tu Nhân cùng Bạch Cẩm Sương, đồng thời cứng đờ.


Bạch Cẩm Sương nhíu nhíu mày, quay người nhìn về phía Tần Vô Đoạn: “Đàn anh, hoặc là anh cả, em đã kết hôn cùng Mặc Tu Nhân, hiện tại là vợ của em trai anh, xin anh về sau đừng gọi em như vậy, chúng ta không thích hợp xưng hô thân mật như thế, mà lại, chồng của em cũng sẽ không vui, em không hy vọng anh ấy buồn!”.

Tần Vô Đoạn khó có thể tin nhìn vào Bạch Cẩm Sương, ngực kịch liệt lên xuống, xúc động không tự chủ được mà lo lắng quá mức: “Cũng bởi vì thằng bé, em ngay cả một cái xưng hô cũng muốn ngăn cản anh?”.

Mặt của Bạch Cẩm Sương không biểu cảm: “Em chỉ là không muốn khiến cho chồng em bị tổn thương, hi vọng anh cả giúp đỡ!”
Tân Vô Đoan giận quá thành cười: “Tốt một cái thành toàn, chúng ta bây giờ...!chỉ có thể nói như vậy sao?”
Mặc Tu Nhân mặt âm trầm, nhíu nhíu mày: "Anh cả, anh tỉnh táo chút đi!”
Tần Vô Đoàn trực tiếp phẫn nộ quát: “Em bảo anh làm sao tỉnh táo, anh.”
Lời của Tần Vô Đoạn mới vừa hét một câu, chỉ nghe thấy thanh âm của Tân Hạo: “Mấy người các con cãi nhau cái gì đấy!”
Tần Vô Đoạn như súng cậm, vẻ mặt méo mó, những lời nói đều nghẹn ở cổ họng.

Mặc Tu Nhân bình tĩnh mở miệng: “Không có gì, anh cả không muốn để cho con sớm như vậy đã đi, nhưng con với Cẩm Sương thực sự có chuyện, không thể ở lại!”
Mặc Tổ Nhiên cười cười: “Hôm nay không thể ở lại, vậy hôm nào trở về ăn cơm cũng giống như nhau, Vô Đoan, con đừng bởi vì cái này mà cãi nhau với em trai con!”
Tần Vô Đoạn cảm thấy được, mình đã nói ra lời không nên nói, dường một câu nói, đều có thể đã tiết lộ bị phẫn bất lực của anh ta, thương tâm tâm tình của sự tuyệt vọng.

Trong lòng của anh ta một mảnh hoang vu, không ai có thể hiểu.

Trước đó, anh ta vẫn cho là, bạn trai của Bạch Cầm Sương giống Trịnh Hoài Thanh, có thể chỉ là tấm gỗ, không có coi trọng.

Khi bên cạnh Bạch Cẩm Sương thật sự đã chọn thêm một người, anh ta mới cảm giác được, anh ta muốn nổi điên!
Không! Anh ta đã điên mất rồi!
Ánh đèn ở cổng lờ mờ.


Tân Vô Đoan thật sâu nhìn thoáng qua Bạch Cẩm Sương, giọng nói nghe nhiều thêm mấy phần sự tuyệt vọng bị thương: “bố mẹ, co cũng có việc, đi trước!”
Tần Vô Đoan nói xong, nhìn đều chưa từng nhìn Tống Ngọc Tiên, trực tiếp hướng về xe đi đến.

Tống Ngọc Tiên vội vàng nói một tiếng thật có lỗi cùng Mặc Tố Nhiên: “Vô Đoạn hôm nay tâm tình không tốt, cháu đi xem anh ấy một chút!”
Tống Ngọc Tiên nói xong, liền nhanh chóng đuổi theo.

Mặc Tu Nhân không có chút nào cảm xúc thay đổi, anh biết anh cả không dám kể chuyện của họ cho bố mẹ, cái này đối với ai cũng không có tốt!
Anh bình tĩnh mở miệng: “Bố mẹ, chúng con cũng đi đây ạ!”
Mặc Tố Nhiên cười gật đầu: “Về sau đưa theo Cẩm Sương, thường xuyên về nhà!” Mặc Tu Nhân nhẹ gật đầu, dùng sức cầm tay của Bạch Cầm Sương rời đi.

Mặc Tu Nhân còn chưa đi đến bên cạnh xe, xe của Tần Vô Đoan, đã vọt thẳng ra ngoài, hướng về cửa chính lái đi.

Tần Vô Đoan sắc mặt âm trầm, vẫn luôn lái chiếc xe đến bên con đường lớn ở bên ngoài nhà chính, mạnh mẽ phanh xe.

Lúc Tống Ngọc Tiên lên xe, cô còn chưa thắt dây an toàn, trực tiếp đập trán vào bàn điều khiển, tức giận nhìn Tần Vô Đoan: "Tần Vô Đoan, anh rốt cuộc nổi điên cái gì!”.

Giọng nói của Tần Vô Đoàn lạnh lẽo cứng rắn kiềm chế, tuyệt vọng phẫn nộ: “Tôi nổi điên cái gì, tôi ngược lại thật sự muốn hỏi cô, cô đêm nay nối điên cái gì, cô và Bạch Cẩm Sương rất thân nhau a? Tôi thế nào lại không biết, cô lúc nào thân quen với cô ấy rồi! Cô cũng không biết, lúc tôi bị vạch trần trên bàn ăn nực cười đến mức nào à!”
Con mắt tức giận của Tổng Ngọc Tiên đỏ lên: “Tôi buồn cười, càng buồn cười hơn chính là anh, tình nhân cũ kết hôn cùng người khác rồi, hiện tại cô ta là vợ của em trai anh, anh có thể tỉnh táo lại chút không hả?”
Khi Tổng Ngọc Tiên nhắc tới thân phận bây giờ của Bạch Cẩm Sương, Tần Vô Đoan bỗng nhiên đâm vào tay lái, dùng tay còn lại nắm chắc vô lăng, mạch máu trên tay liền bộc phát: "Tổng Ngọc Tiên, cô câm miệng cho tôi!”