Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Mặc Tu Nhân cũng không tức giận, anh trực tiếp móc điện thoại di động ra, mở tấm ảnh mà Lâm Kim Thư đã làm nét đưa tới Lý Khải trước mặt, cho anh ta nhìn lướt qua.

Lý Khải nhìn vào tấm ảnh, một tấm ảnh rất rõ mặt, anh ta vô cùng khiếp sợ, khó có thể tin được.

Mặc Tu Nhân lấy lại di động, giọng điệu lạnh lùng: “Thấy rõ rồi thì tôi cũng không nói thêm gì với anh nữa!”
Lý Khải khó khăn ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Nhân, biểu cảm hoảng loạn, nói năng lộn xộn: “Trước...!Tiên sinh, tôi...!Tôi thật sự...!Thật sự...!Tôi...!Đó không phải là tôi!”
Mặc Tu Nhân liếc nhìn anh ta: “Tới nước này rồi anh còn nói người trên ảnh không phải anh, được rồi, tôi hiểu rồi!”
Mặc Tu Nhân xoay người, nói với Triệu Khiêm: “Giao cho cậu xử lý, đừng để chết là được!”
Mặc Tu Nhân nói xong, quay người đi mất.

Triệu Khiêm hờ hững, sắc mặt vô cảm, đưa tay rút một con dao găm trong túi ra.


Con dao găm mới vừa mở ra, lưỡi dao sắc bén, ở dưới ánh đèn, lóe lên một tia sáng trắng sắc lẹm.

Lý Khải thấy cảnh này, sợ tới mức tè ra quần.

Anh mở miệng gọi Mặc Tu Nhân: “Tiên sinh, tiên sinh! Ngài từ từ, tôi có chuyện muốn nói!”.

Mặc Tu Nhân dừng chân lại một chút, khóe miệng hiện lên một nụ cười châm chọc, kéo ghế dựa bên cạnh qua rồi ngồi xuống, miễn cưỡng nhìn qua mặt Lý Khải: “Nói đi, tôi nghe!”.

Người đàn ông Lý Khải khóc nức nở, giọng nói và dáng vẻ chật vật sợ hãi: “Tôi...!tôi là bị người ta sai khiến, nên mới làm chuyện như vậy, cô gái kia nói với tôi chỉ cần chụp ảnh ngủ cùng cô ta, cô ta sẽ cho tôi tiền, mà con gái tôi đang cần tiền phẫu thuật, tôi chỉ có thể nhận lời cô ta, không có cách nào khác!”
Lý Khải vừa nói vừa khóc, một người đàn ông lại đang chảy nước mũi lem nhem, làm cho Mặc Tu Nhân phải nhíu mày.

Con người của Mặc Tu Nhân lóe lên, anh biết người đàn ông Lý Khải này không hề nói dối, nếu muốn biết sự thật thì chỉ có thể tìm ra người phụ nữ đó.

Mặc Tu Nhân mới vừa nghĩ như vậy, di động của Triệu Khiêm liền vang lên.

Triệu Khiêm lấy ra di động nhìn thoáng qua, trên mặt hiện lên một sự vui mừng: “Mặc tổng, đã tìm được Tiêu Cẩn Như!”
Mặc Tu Nhân thở phào, tin tức này tới rất đúng lúc! Biểu cảm của Mặc Tu Nhân lạnh lùng: “Đưa cô ta tới đây!”
Triệu Khiêm gật gật đầu, lập tức giao việc cho bên kia, đem người đưa tới đây.

Triệu Khiêm lúc này mới nhìn về phía Mặc Tu Nhân, ánh mắt lướt qua Lý Khải đang nằm trên mặt đất, vẻ mặt anh đầy do dự.

Mặc Tu Nhân nhìn về phía anh: “Có chuyện gì vậy, nói thẳng đi! Không cần để ý tới anh ta!”
Triệu Khiêm nghe được câu này, gật đầu, nghiêm túc nói: “Là chuyện này, tôi đã cho người đi điều tra địa chỉ nơi ở của Tiêu Cẩn Như nhưng không tìm ra cô ta, cho nên, tôi nghe theo anh, đi kiểm tra những tài khoản và nguồn tiền có liên quan tới cô ta, phát hiện cô ta nhận được một khoản tiền, hơn nữa một phần năm số tiền này, cô ta chuyển cho Lý Khải!”
Lý Khải nghe được tên của mình, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn bọn họ một cái, lại cúi đầu xuống ngay lập tức, cuộn tròn trên mặt đất không nhúc nhích.


Nghe đến đó, khóe miệng Mặc Tu Nhân nở một nụ cười châm chọc, quả nhiên là như thế.

Anh nhíu mày rồi nói: “Sau đó thì sao?”.

Triệu Khiêm cũng nghiêm túc hơn: “Sau đó, chúng tôi tra được, số tiền này được chuyển từ một người tên là Từ Xuân Yến, mà người tên Từ Xuân Yến này lại là họ hàng xa của Đặng Thêu, chúng tôi đã điều tra ra, số tiền này là do Đặng Tiêu lén lút gửi cho Từ Xuân Yến, vốn dĩ quan hệ họ hàng của họ không được mấy ai biết tới, cô dùng dùng tên giả là chim én đi bán rượu, cũng quen được một cô gái bán rượu khác, luôn khoe khoang, hỏi cô gái kia có biết chị của cô ấy là ai không?”
Mặc Tu Nhân cũng không nhớ ra được, nhíu mày nói: “Đặng Tiêu là ai?"
Triệu Khiêm bất ngờ, nhưng anh cũng nghĩ ra, Mặc Tu Nhân không quan tâm tới chuyện của giới giải trí, cho nên mới không biết anh đang nói đến ai.

Anh nhanh miệng giải thích: “Đặng Tiêu là gương mặt đại diện của Quý Nhiên! Mà người phụ nữ Tiêu Cẩn Như kia bị chúng tôi tìm thấy trong tầng hầm ngầm trong nhà của Đặng Tiêu, từ ngày hôm qua buổi chiều, khi tin tức trên mạng về Bạch tiểu thư đang sôi sùng sục, Tiêu Cẩn Như đã bị Đặng Tiêu khống chế, không chừng cũng là lo lắng việc chúng ta có thể tìm thấy được cô ta, mà Lý Khải..”.

Triệu Khiêm ngừng một chút rồi tiếp tục nói: “Lý Khải khoogn biết được nhiều chuyện như Tiêu Cẩn Như hơn nữa, anh ta cũng là vì tiền, cũng là Tiêu Cẩn Như cho anh ta, hơn nữa đã cố tình làm mờ mặt anh ta, nên có thể Đặng Tiêu cho rằng chúng ta không có khả năng tìm được anh ta nên cũng không quan tâm gì tới nhất cử nhất động của anh ta!”
Mặc Tu Nhân nghe được cái tên này, anh lập tức suy nghĩ.

Anh là người thông minh, anh xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại cho hợp
Quý Nhiên muốn đối đầu với Bạch Cẩm Sương, cho nên, cho người đại diện của mình là Đặng Tiêu dùng tiền sai khiến Tiêu Cẩn Như, Tiêu Cẩn Như lại tìm đến Lý Khải để chụp ảnh, rồi đưa những hình ảnh này lên mạng, bôi nhọ Bạch Cẩm Sương.

Đặng Tiêu sợ Mặc Tu Nhân sẽ kiểm tra được lịch sử giao dịch, cho nên, đem tiền gửi cho cô em gái họ hàng xa Từ Xuân Yến, thay cô chuyến khoản, định kiếm đại một lý do để nói với anh, nhưng không ngờ anh cũng tra được tài khoản của cô em gái.

Chỉ là cô ta không nghĩ tới, Từ Xuân Yến lại dùng tên giả chim én, đi bán rượu, Mặc Tu Nhân sai người tìm đến vài người bạn của Từ Xuân Yến quen biết ở quán bar, họ liền kể lại toàn bộ gốc gác của Từ Xuân Yến.

Mặc Tu Nhân vừa suy nghĩ vừa cười, tay vuốt ve tay vịn của ghế dựa.

Anh nhưng thật ra không nghĩ tới, sau lần Bạch Cẩm Sương ở trên.


mạng gặp sóng gió, Quý Nhiên còn dám lợi dụng dư luận để đối phó với Bạch Cẩm Sương.

Cô ta thật sự là chán sống rồi! Mặc Tu Nhân đứng lên, giọng nói cũng không biến đổi gì: “Biết Quý Nhiên và Đặng Tiêu đang ở đâu không?”.

Triệu Khiêm gật gật đầu: “Tôi đã cho người đi tìm!”.

Mặc Tu Nhân tươi cười: “Không cần đi tìm, tôi sẽ làm cho cô ta tự tới quỳ dưới chân tôi cầu xin!”.

Mặc Tu Nhân nói xong, xoay người dặn dò Triệu Khiêm: “Ngày mai buổi sáng 8 giờ, tôi muốn Lý Khải và Tiêu Cẩn Như trên mạng, thừa nhận họ là nhân vật chính của bức ảnh, họ cố ý bôi nhọ Bạch Cẩm Sương!”
Triệu Khiêm liên tục gật đầu: “Tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị!”
Mặc Tu Nhân ừ một tiếng, sau đó nhìn Triệu Khiểm nói thêm một cậu: “Nhớ để Tiêu Cẩn Như làm chứng là bị Quý Nhiên sai khiến, Quý Nhiên cũng chán sống rồi, nên tôi cũng không cần phải nương tay, nghe nói, nhà bọn họ có đồng chị em, lại chỉ có một người em trai, nếu em trai của cô ta gặp chuyện, nói xem Quý Nhiên có thể vì chuyện này mà công khai xin lỗi Bạch Cẩm Sương Không?”
Quý Nhiên chắc cũng không ngờ tới, lần đầu cô ta gặp Mặc Tu Nhân, vì thể hiện mình là một người ngoan ngoãn hiểu chuyện và đáng thương, cô ta kể hết mọi chuyện trong nhà mình ra, không ngờ có ngày bị anh lấy làm công cụ đối phó với cô ta.

Triệu Khiêm nghe Mặc Tu Nhân nói xong, lập tức hiểu ra, Mặc Tu Nhân dùng cách này để đối phó Quý Nhiên, bắt cô ta phải nhận sai.

Anh biết nếu Mặc Tu Nhân không ra tay, thì anh sẽ là người thay anh ấy làm việc đó.

Anh lập tức nghiêm túc gật đầu: “Mặc tổng, tôi đã hiểu ý của anh!”
Mặc Tu Nhân lên tiếng: “Được, hiểu rồi đúng không, đúng rồi, cô gái Đặng Tiêu đó cũng dùng cách như vậy, tôi tin tưởng hai người họ đều là người thông minh, bị người khác nắm được điểm yếu thì biết nên làm như thể nào! Phát xong video của Lý Khải và Tiêu Cẩn Nhự, liền bắt Quý Nhiên nhận sai, đăng tải video xin lỗi trên mạng, nhớ đừng cho cô ta thời gian!”