Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Bạch Cẩm Sương tự cho rằng, bản thân là người nhu nhược, nhưng mà, đối diện với sự việc kinh tởm thế này, cô thật sự hết cách.

Tay Bạch Cẩm Sương run rẩy, mở zalo, nhìn thấy một đống tin nhắn của Tề Bạch Mai được gửi đến.

Tề Bạch Mai: Cẩm Sương, xin lỗi, tớ không biết là cậu không biết!
Tề Bạch Mai: Cậu đừng sợ, tôi vừa liên lạc với Lâm Kim Thư rồi, bây giờ bọn tớ sẽ đến tìm cậu!
Tề Bạch Mai: Cầm Sương, cậu thấy tin nhắn thì trả lời nhé, tớ rất lo lắng cho cậu!
Tề Bạch Mai: Cẩm Sương, đều là lỗi của tớ, tớ...!tớ đúng là bị ngu.

mà tớ không biết là cậu không biết chuyện, đã đi nói linh tinh, cậu đừng có tức giận nhé!.

Xin ủng hộ chúng tôi tại * trumt ruyen.

NE T *
Bạch Cẩm Sương nhìn thấy tin nhắn của Tề Bạch Mai, nghĩ đến cậu ấy và Lâm Kim Thư lo lắng quan tâm cô, mắt cô chợt đỏ hoe.

Cô giống như một người đang đi bộ dưới tuyết, cả người đóng băng lạnh cóng, cuối cùng nhìn thấy một nhóm lửa, trong lòng cuối cùng le lói lên những tia ấm áp.


Bạch Cẩm Sương vừa định trả lời tin nhắn Tề Bạch Mai, kết quả, lại một số của người lạ khác gọi đến.

Sắc mặt Bạch Cẩm Sương trắng bạch tay run rẩy ngắt điện thoại.

Nước mắt lộp bộp rơi xuống, người trong ảnh căn bản không phải là cô, rốt cuộc là ai đang muốn đối phó cô.

Bạch Cẩm Sương trả lời tin nhắn Tề Bạch Mai: Tớ ở công ty đợi các cậu!
Cô trả lời sau tin nhắn, thì phát hiện zalo có rất nhiều lời mời kết bạn.

Trời xanh mây trắng đã yêu cầu kết bạn từ bạn:Hẹn không?
Lời mời đêm của một người đã yêu cầu kết bạn với bạn:Da em thật trắng, anh rất thích!
Công tử Trần đã yêu cầu kết bạn từ bạn:Anh thích đôi mắt mê ly của em!
Những người này, đã cho rằng Bạch Cẩm Sương là loại người đó.

Sắc mặt Bạch Cẩm Sương lạnh bằng trắng bệch, bình tĩnh từ chối lời kết bạn.

Cô thoát zalo ra, chưa được một lúc, trong tin nhắn điện thoại đã nhận được vô số tin nhắn rác.

Nội dung của những tin nhắn đó, cô không cần nhìn, cũng có thể đoán được.

Cô mở tiktok ra, đứng đầu tìm kiếm hôm nay, thậm chí là ở các trình duyệt và phần mềm khác, đều có thể thấy liên quan đến video kia.

Bạch Cẩm Sương như đang tự làm khổ mình, lướt xem video và bình luận.

Lần này, cô thật sự sợ rồi, nhưng mà, cô cũng không ngốc, đây rõ ràng là có người đã chuẩn bị sẵn, nhắm vào bản thân.

Đầu tiên là đoạn video này, tiếp theo là phương thức liên lạc của bị lộ, khiến cô bị những là tìm đến quấy rối.

Lại có một tin nhắn kinh tởm được gửi đến.

Số người lạ:Người đẹp, trong ảnh phóng đãng như thế, anh vừa nhìn đã biết em đang thiếu một người đàn ông tốt như anh, số này chính là zalo của anh, kết bạn zalo, anh nhất định có thể thỏa mãn em!
Bạch Cẩm Sương nhìn thấy tin nhắn này, nước mắt trong hốc mắt đảo quanh.

Cô mở zalo, nhìn thấy ảnh đại diện của Mặc Tu Nhân, nước mắt lại lộp bộp rơi xuống, rơi vào ảnh đại diện của Mặc Tu Nhân.

Bạch Cẩm Sương: “Mặc Tu Nhân, tại sao còn chưa nhắn tin cho em, em sợ!”
Mũi Bạch Cẩm Sương cay xè.


Cô gửi tin nhắn xong, Mặc Tu Nhân vẫn giống hệt như trước, không có bất kỳ chữ nào được trả lời lại.

Lại có tin nhắn của một người lạ gửi đến, Bạch Cẩm Sương không cần nghĩ, trực tiếp xóa đi.

Cô hít sâu một hơi, lau nước mắt, dứt khoát tắt nguồn điện thoại.

Buồn cũng đủ rồi, chuyện này cần phải đối mặt, cô không thể nhận thua, không thể người đứng sau có thể đạt được ý đồ, chuyện này, nhất định có thể tìm được biện pháp chứng minh trong sạch.

Một mình Bạch Cẩm Sương ở trong nhà vệ sinh, ngồi khoảng hơn mười phút, thì nghe được âm thanh lo lắng của Lâm Kim Thư.

"Cẩm Sương, cậu có ở bên trong không, tớ mà Tề Bạch Mai đến tìm cậu rồi!".

Âm thanh Tề Bạch Mai khóc nức nở: "Cẩm Sương, cậu có ở đó không?Cậu đừng có sợ, cho dù xảy ra chuyện gì, tớ mà Lâm Kim Thư đều bên cạnh cậu!"
Mũi Bạch Cẩm Sương cay xè, cuối cùng mở miệng: "Tớ ở đây!"
Lâm Kim Thư vừa thấy cô, lập tức bổ nhào vào ôm cô, tính tình Lê Kim Thư vốn lạnh lùng, nhưng lần này cô lo lắng đến vỡ tim ra rồi.

Tề Bạch Mai đau lòng mím chặt môi, đi đến, ôm lấy cả cô và Lâm Kim Thư.

Một lúc sau, Bạch Cẩm Sương mới cười cười giãy ra: "Tớ không sao, các cầu không cần lo lắng cho mình, bọn mình trước tiên ra khỏi đây đã!"
Chỉ để yếu đuối cho riêng bản thân mình, cô không muốn bạn bè buồn vì cô.

Với lại, chuyện này, nếu không nghĩ cách giải quyết, danh tiếng bẩn thỉu này nhất định sẽ theo cô cả đời.

Lần này so với mâu thuẫn lần trước trong chương trình với Quý Nhiên không giống, lúc đó mọi người chửi cô là tính cách không tốt vân vân.

Nhưng mà, đó chỉ là công kích của lúc trước, sau khi qua cao trào, có lẽ mọi người sẽ không nhớ đến bản thân.

Nhưng mà, chuyện này lần, tính chất hoàn toàn khác, dự đoán mọi người sẽ cho cô là loại người chỉ biết đến tiền, loại phụ nữ chuyện gì cũng làm ra được!
Cô nhất định không thể đem theo vết nhơ đó cả đời được.

Lâm Kim Thư buông Cẩm Sương ra, lo lắng nhìn cô: "Cẩm Sương, cậu thật sự không sao chứ?"
Bạch Cẩm Sương cố ý thả lỏng biểu cảm: "Nói không là nói dối, nhưng mà, tớ không thể dễ dàng nhận thua, để cho người vấy bẩn tớ có thể đạt được, tốt nhất đừng để tớ tóm được người đó, nếu không, tớ sẽ trả lại cho nó gấp ngàn lần".

Bạch Cẩm Sương cô trước giờ chưa từng là người biết ăn nói!
Tề Bạch Mai gật đầu: "Nhất định sẽ tìm ra, bây giờ chúng mình quay về điều tra, mình rốt cuộc muốn xem xem, loại người nào dám vấy bẩn.


cậu, tớ nhất định sẽ bóc da rút gân nó!".

Vì có Tề Bạch Mai và Lâm Kim Thư, trong lòng Bạch Cẩm Sương yên ổn hơn nhiều, lúc gặp khó khăn, còn có người ở bên cạnh.

Ba người các cô trực tiếp đi thang máy xuống tầng hầm để xe.

Đi đường nửa đường, thang máy mở ra một lần, nhân viên bên ngoài vừa nhìn thấy Bạch Cẩm Sương, đồng thời nhìn Bạch Cẩm Sương với ánh mắt khinh bỉ.

Bạch Cẩm Sương mím môi không nói chuyện, Tề Bạch Mai phát điện lên: "Cô nhìn cái gì mà nhìn, rốt cuộc có vào hay không, không phải thì cút nhanh đi!"
Đối phương tức giận lườm Tề Bạch Mai, mắng một câu: "Cô có bệnh à!"
Tề Bạch Mai giơ nắm đấm lên: "Muốn đánh nhau hả?".

Bạch Cẩm Sương lôi lại Tề Bạch Mai: "Cô ta không đi thì thôi!"
Thang máy lại đóng cửa lại, ba người trong thang máy không ai nói chuyện.

Bạch Cẩm Sương cảm nhận thấy, vì chuyện của cô, khiến cho Lâm Kim Thư và Tề Bạch Mai cũng phải chịu đựng phiền toái, trong lòng cô có chút áy náy.

Cô hỏi: "Các cậu vào đây kiểu gì?"
Lâm Kim Thư nhìn cô: "Tớ từ chức ở Hoàng Thùy cũng chưa lâu, mọi người đều biết tớ, tớ nói lên trên tìm người, bọn họ cũng không làm khó tớ, trực tiếp cho xe của tớ chạy vào!"
Bạch Cẩm Sương gật đầu, cũng không có hỏi thêm.

Mắt Lâm Kim Thư lóa sáng, nói: "Cẩm Sương, không có Mặc Tu Nhân cũng không sao, tớ và Tề Bạch Mai sẽ giúp cậu, đợi đến khi bọn mình về đến nhà, mình sẽ lập tức điều tra người đàn ông trong ảnh, xem anh ta trông như thế nào, dựa vào cái này, điều tra cụ thể thông tin của anh ta, tìm hiểu nguồn gốc, xem có thể điều tra ra được gì không, tớ và Tề Bạch Mai đều biết người trong ảnh không phải cậu, loại chuyện này nhất định cậu không có làm, cậu yên tâm, nhất định có thể điều tra chân tướng!"
Bạch Cẩm Sương mím môi nhìn Lâm Kim Thư: "Đằng sau bức ảnh, người ở quán bar là tớ, còn có một tấm, là hai người chúng ta có một lần.

đi đến quán bar, tớ đều không biết những tấm ảnh này, người kia là từ đâu mà tới!"
Ánh mắt Lâm Kim Thư cụp xuống: "Dựa vào kinh nghiệm chuyên ngành của tớ, những tấm ảnh này, một số là được chụp từ video giám sát, cuối cùng thêm vài bước xử lý hậu kỳ, cùng với những bức ảnh trước đó tạo thành video, cư dân mạng nhìn những bức ảnh ở quán bar trước đó, mới đem tai tiếng xấu đổ lên người cậu, chỉ cần chứng minh người trong những bức ảnh kia không phải là cậu là được rồi!"
Ba người bọn họ lên xe, Tề Bạch Mai đột nhiên hỏi: "Cẩm Sương, tối ngày tình nhân đó, cậu đã làm gì?"
Bạch Cẩm Sương giật mình, biểu cảm Lâm Kim Thư không tốt: "Tề Bạch Mia, cậu nói vậy là có ý gì? Cậu nghi ngờ Cẩm Sương sao?".