Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Khi Bạch Cẩm Sương biết được chân tướng, trong lòng vô cùng phức tạp.

Anh ta nói An Tử Kiện khỏe mạnh, còn trẻ không chỉ hiểu thảo với bổ mẹ, cũng chưa từng làm chuyện xấu.

Nói anh ta không xấu, thì rõ ràng anh ta đã làm cuộc mua bán giết người, còn tiếp tay!
Nhưng anh ta tiếp tay cho những chuyện này, dùng tính mạng của người khác để đổi lấy tiền cho bố anh ta trị bệnh, điều này càng khiến người khác lo lắng.

Rốt cuộc trong cuộc sống, những người lòng dạ độc ác, không có một tiêu chuẩn nào.

Trên thế giới này, có rất nhiều chuyện, vốn là thiện ác khó phân!
Cảnh sát hỏi Bạch Cẩm Sương có kẻ thù nào không, Bạch Cẩm Sương nói lại một lần những lời Thượng Vân Dương đã nói trong nhà vệ sinh, mà bị Mặc Tu Nhân nghe được, sĩ quan Trường liền tỏ vẻ căng thắng, cho người đi điều tra Thượng Vân Dương.

Sau đó sĩ quan Trương hỏi một số vấn đề liên quan, rồi tiễn Bạch Cẩm Sương và Mặc Tu Nhân ra khỏi sở cảnh sát.

Mặc Tu Nhân không thể lái xe được, Bạch Cẩm Sương ngồi vào ghế lái.


Sĩ quan Trương nhìn thấy Mặc Tu Nhân ngồi vào ghế phụ.

Cuối cùng vẫn nhịn không được, nói một câu: “Anh Mặc, chuyện hôm nay nói đến cùng, là bởi vì mối quan hệ của anh và cấp dưới tạo thành, nhưng cũng vì mối quan hệ này không rõ, mới cứu được cô ấy một mạng, tôi cũng không phê bình được là đúng hay sai?”.

“Nhưng cuối cùng vẫn có người chết, đây giống như là một hiệu ứng cánh bướm, hành động nhỏ của Lăng Như Yến, đã làm thay đổi kết cục, có thể đây là mệnh của cô ta, nhưng hãy để tôi nói một câu, nếu anh muố tốt cho cô Bạch, thì không cần mối quan hệ không rõ, đừng để người khác phải đoán!” Anh ta vừa nói, cũng liếc nhìn Bạch Cẩm Sương trong xe.

Cửa sổ không hạ xuống, nên Bạch Cẩm Sương cũng không nghe họ đang nói gì.

Chỉ là Mặc Tu Nhân bình tĩnh đợi anh ta nói xong, vẻ mặt không cảm xúc nói: “Không phải là cấp dưới!” Sĩ quan trương ngây người, có chút sửng sốt: “Hả? Tôi không hiểu ý của anh!”
Mặc Tu Nhân nheo mắt, gằn từng chữ: “Bạch Cẩm Sương là vợ tôi!”
Sĩ quan Trương ngây người, hồi lâu mới trả lời một câu: “Bạn trai bạn gái sao?”
Mặc Tu Nhân lạnh lùng nhìn anh ta, “Anh nghĩ nhiều rồi, đó là về mặt pháp luật! Cho nên tôi hy vọng các người đẩy nhanh tiến độ điều tra!”.

Nói xong, anh mở cửa xe và đi lên, để lại sĩ quan Trương lộn xộn trong gió.

Trên đường về, hai người không nói câu nào.

Nhưng mỗi khi có đèn đỏ, Bạch Cẩm Sương, cũng liếc nhìn tay Mặc Tu Nhân.

Cuối cùng cũng về đến Bắc Uyển số một, Mặc Tu Nhân không nhị được nữa, lúc cô đôi giày, tức giận nhìn cô nói: “Đừng nhìn tay anh nữa, không tàn phế đâu!”
Hành vi của Bạch Cẩm Sương bị bắt gặp, gương mặt xấu hổ, nhưng đôi mắt đỏ lên bộ dạng như con thỏ, bị người khác ức hiếp.

Mặc Tu Nhân lập tức giương cờ trắng đầu hàng trong lòng, anh cổ gắng nói giọng tốt một chút: “Em thật sự không cần lo lắng, anh không sao!”
Bạch Cẩm Sương nhìn anh bị thương và băng gạc màu trắng, vẻ mặt buồn bã, giọng nói cũng nghẹn ngào: “Sao có thể không sao được, anh tay không nắm lưỡi dao, thật cho rằng bản thân là mình đồng da sắt! Em biết, anh nhất định rất đau!”.

Mặc Tu Nhân có thể nhìn ra, tối nay anh đã cứu cô, tuy Bạch Cẩm Sương rất đau lòng, nhưng cô chịu mở lòng quan tâm anh..

Ánh mắt anh lóe lên, thở phào nhẹ nhõm: “Thật ra, chỉ cần em hứa với anh một chuyện, thì anh sẽ không đau!”
Bạch Cẩm Sương đương nhiên biết, anh chỉ muốn cô hứa một chuyện.


thôi, cái gọi là hứa thì tay sẽ hết đau, chỉ là nơi dối, làm sao có thể có chuyện như vậy!
Cô hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Mặc Tu Nhân nhắc đến chuyện cũ, giọng nói trầm thấp, vẻ mặt nghiêm túc: “Sau này cách Sở Tuấn Thịnh xa một chút!”.

Vẻ mặt Bạch Cẩm Sương hơi thay đổi, nhíu mày nhìn Mặc Tu Nhân.

Mặc Tu Nhân là ân nhân cứu mạng cô, nhưng Sở Tuấn Thịnh thì sao.

Nhưng khác biệt ở chỗ, một người vì cứu cô mà trúng độc, còn một người thì bị thương ở tay, một người là bạn, còn một người là người cô thích..

Nhưng, làm sao để lựa chọn.

Mặc Tu Nhân yên lặng nhìn cô, không nó, tiếng nào điều này khiến Bạch Cẩm Sương có chút hụt hẫng:”Mặc Tu Nhân, Sở Tuấn Thịnh cũng cứu em!”
Mặc Tu Nhân hôm nay được đối tốt quá nhiều, nhất thời quên mất.

Chân mày anh nhíu lại, giọng điệu có chút kiêu ngạo, lạnh lùng nói: “Vậy tùy em!”.

Anh nói xong, trực tiếp đi mở tivi, xem kênh tài chính.

Nếu là ngày thường, anh có thái đột này với Bạch Cẩm Sương, thì cô đã mặc kệ anh, liền lên lầu tắm rồi đi ngủ.

Nhưng hôm nay không giống, Mặc Tụ Nhân vì cứu cô, mà không màng an nguy của bản thân, chuyện này không có mấy người có thể làm được.

Bach Cẩm Sương cũng không phải là người không có lương tâm, huống chi, trong lòng còn có âm thầm có tình cảm với anh.

Mặc Tu Nhân vì cô mà bị thương, cô vừa cảm động lại đau lòng, khó chịu, tự trách, và áy náy mà người khác không có cách nào hiểu được.

Cô đi qua, ngồi bên cạnh Mặc Tu Nhân, chân mày trùng xuống, bộ dạng rất ngoan ngoãn: “Mặc Tu Nhân, anh đừng giận nữa!” Mặc Tu Nhân hừ một tiếng: “Sao lại không gọi anh Mặc nữa?”.


Bạch Cẩm Sương nghẹn ngào: “Anh là ân nhân cứu mạng của em, hơn nữa chúng ta sống chung một mái nhà, gọi là anh Mặc, thì cũng hơi quá!”.

Mặc Tu Nhân lạnh lùng nhìn cô: “Em cho rằng thái độ như vậy với anh là đủ rồi sao?”
Bạch Cẩm Sương cạn lời, một lúc lâu, cô mới bất lực giải thích: “Trước đây em lạnh nhạt và xa cách....Quả thật là cố ý, nhưng cũng là vì anh sau lưng em xem mắt với Doãn Nhược Liên, cho dù giữa chúng ta không có vướng bận tình cảm gì, nhưng tốt xấu gì em cũng là vợ trên danh nghĩa của anh, em cũng có quyền không vui!”.

Mặc Tu Nhân hiếm khi nghe cô nói thật, cười nhẹ, nhớ đến lúc trước anh muốn giải thích chuyện xem mắt, thì Triệu Văn Vương đã gọi đến.

Ngược lại là một cơ hội tốt.

Anh nhìn Bạch Cẩm Sương chằm chằm, nhướng mày nói: “Em cứ như vậy không tin tưởng anh?”.

Bạch Cẩm sương trầm mặc, cúi đầu, vặn nhón tay: “Cũng không phải là vấn đề tin hay không tin, quan trọng là...!Đó là đối tượng xem mắt mà người nhà anh chọn, anh cũng không từ chối được, tuy em không vui, nhưng em cũng biết anh có chỗ khó xử của mình!”
Nhìn thấy Bạch Cẩm Sương hiểu ý người khác như vậy, Mặc Tu Nhân cũng không nhịn được hừ một tiếng, tâm trạng có chút không tốt.

Anh u ám nhìn Bạch Cẩm Sương: “Vậy nếu nah thật sự xem mắt thành công, có phải em sẽ nhường vị trí cho Doãn Nhược Liên không?”
Nghe anh nói như vậy, Bạch Cẩm Sương nhớ lại hình ảnh buổi sáng anh và Doãn Nhược Liên đứng cạnh nhau, giọng điệu có chút chua xót: “Nếu như thành công, em sẽ không chiếm vị trí bà Mặc!”.

Mặc Tu Nhân nghiến răng, nếu không phải tay anh bị thương, anh thật muốn dùng hai tay xoa mặt Bạch Cẩm Sương.

Bạch Cẩm Sương nghe giọng anh u ám: “Vậy thì em thật may, xem.

mắt không thành công, tôi còn nói với bố mẹ, mình đã có bạn gái, bọn họ muốn tôi tranh thủ thời gian đưa về nhà cho họ thấy, khi nào em cùng tôi trở về!”.

Bạch Cẩm Sương kinh ngạc mở to mắt: “Làm sao lại như vậy? hai người không thành công, anh và Doãn Nhược Liên làm sao sẽ...”