Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Tân Vô Đoan rốt cục thở phào nhẹ nhõm: "Cám ơn bác sĩ."
Tê Bạch Mai lẳng lặng liếc hắn một cái: "Anh làm thủ tục nhập viện đi, tôi đi xem cô ấy thế nào!" Tân Vô Đoan gật đầu.

Bạch Cẩm Sương hôn mê không lâu, cô tỉnh dậy ngay sau khi ra khỏi phòng cấp cứu.

Cô mở mắt ra thì thấy Tê Bạch Mai đang ngồi nghịch điện thoại ở đầu giường.

Vết thương trên người hơi đau, cô không khỏi khẽ hừ một tiếng: "Cô Tê!"
Tê Bạch Mai đặt điện thoại xuống ngay lập tức, nhìn cô: "Cô tỉnh rồi à? Cô thấy thế nào? Trong người có còn không thoải mái không?"
Bạch Cấm Sương nghe thấy giọng nói chất chứa sự lo lắng của cô, cười lắc đầu: "Không sao, mà sao cô lại ở đây?"
Tê Bạch Mai trợn mắt không vui: "Tôi lái xe ra ngoài thì nhìn thấy cảnh tai nạn ô tô.

Cô bị một người đàn ông ôm vào lòng.

Lúc đó tôi gần như sợ chết khiếp.

Chính tôi và người đàn ông đã đưa đưa cô tới đây.


Thật may là chúng tôi đến bệnh viện kịp, không thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình mất! " Bạch Cẩm Sương mỉm cười nhưng không có sức để nói chuyện, trong lòng cô vẫn có chút mệt mỏi.

Tê Bạch Mai bất ngờ nháy mắt nhìn Bạch Cấm Sương: "Mà này, anh chàng đẹp trai đấy có quan hệ gì với cô đấy?"
Bạch Cẩm Sương ngạc nhiên nhìn cô: "Cô không biết sao?”
Tê Bạch Mai hỏi thăm: "Tôi biết người này?"
Bạch Cẩm Sương sửng sốt, đúng vậy, Tân Vô Đoan trên trường học tập thâm lặng, rất nhiều người đều không biết thân phận của hẳn.

Hai năm trở lại đây, anh lại xuất ngoại, cũng không có nhiều người trong giới thượng lưu biết đến anh.

Cô mỉm cười, im lặng không giải thích với Tê Bạch Mai, cô nói: "Anh ấy tên là Tân Vô Đoan, là sinh viên năm cuối của trường đại học tôi!"
Tê Bạch Mai im lặng gật đầu và không thắc mắc.

Cô nhìn Bạch Cẩm Sương và nói: "Cô là người tốt!"
Bạch Cấm Sương sửng sốt, sau đó nở nụ cười: "Cảm ơn cô đã khen"
Tê Bạch Mai âm thầm nheo lại miệng: "Đừng khách sáo, cô là bạn tôi, tôi giúp đỡ là đúng rồi!"
Bạch Cẩm Sương hơi sững sờ, cũng có chút ngẩn người: "Cô Tê, cô muốn đơn phương kết bạn à?”
Khuôn mặt nhỏ sáng sủa của Tê Bạch Mai thoät cái tối như đáy nồi: "Cái gì? Chẳng lẽ cô không muốn làm bạn với tôi?"
Bạch Cẩm Sương cười bất lực: "Cũng đúng!"
Cô chỉ không ngờ Tê Bạch Mai lại nói ra điều này đột ngột như vậy.

Kết quả là, khuôn mặt nhỏ bé của Tê Bạch Mai càng trở nên đen hơn: "Vậy thì cô ghét tôi ở điểm nào, nói cho tôi biết lý do vì sao cô không chịu làm bạn với tôi đi.”
Bạch Cẩm Sương nhìn cô gái thẳng thắn, bộc trực và dễ thương này: "Cô nghĩ nhiều quá, tôi chỉ nghĩ chúng ta chưa đủ hiểu nhau thôi! Nếu cô hấp tấp muốn làm bạn, sau này cô có thể sẽ không thích tôi!"
Tê Bạch Mai thản nhiên xua tay: "Cô cũng nghĩ nhiều quá, mặc dù tôi không biết thân phận của cô nhưng tôi hiểu tính cách cô, vậy là đủ rồi, những chuyện khác thì cứ từ từ đi, không cần phải câu nệ.

Hình như từng có câu nói răng khi bạn ở bên cạnh một người thật lâu, bạn bất giác sẽ cảm thấy mùi hương của hai người gần giống nhau! "
Mặt Bạch Cấm Sương méo xệch: "Tiếng Trung của cô là do giáo viên thể dục dạy à.

Câu nói này chẳng hay tí nào, câu từ lần với nhau, thật kinh khủng!"
Tê Bạch Mai không quan tâm chút nào, vui vẻ nói: "Kệ đi, chỉ cần hiểu được ý nghĩa của câu nói đấy là được rồi, những cái khác không quan trọng!"
Đồng thời, tại văn phòng Chủ tịch Hoàng Thụy.

Mặc Tu Nhân thay quần áo và bước ra khỏi phòng khách.


Anh ta liếc nhìn Triệu Văn Vương: “Còn bộ này thì sao?".

Truyện Light Novel
Vẻ mặt Triệu Văn Vương thống khố: "Đẹp lắm!"
Cả ngày tốn không biết bao nhiêu sức lực, Mặc Tu Nhân thay sang bộ quần áo thứ tám, lúc trước hắn như thế nào cũng không biết, giám đốc Mặc lại là người thích thay quần áo như vậy chứ.

Mặc Tu Nhân cau mày: "Mắt nhìn của anh có vấn đề không vậy, bộ nào cũng nói đẹp là sao!"
Mặt mày Triệu Văn Vương nhăn nhó: "Ta nói thật mà, chỉ cần là giám đốc thì mặc gì cũng thấy đẹp hết!"
Mộ Nghiên liếc anh một cái, đột nhiên không còn tâm trạng thay quần áo nữa: "Vậy thì anh đi đặt một bó hoa đi.

Sau khi tan sở tôi sẽ mang về nhà!"
Đây là lần đầu tiên Mặc Tu Nhân chủ động về nhà sau khi chiến tranh lạnh với Bạch Cẩm Sương.

Hôm qua anh đã uống rượu với Cảnh Hạo Đông, anh đã quyết định rằng một người đàn ông thì không nên đi đôi co với phụ nữ, anh sẽ chủ động về nhà lần này và hòa giải với Bạch Cẩm Sương.

Triệu Văn Vương rốt cục thở phào nhẹ nhõm: "Gọi hoa gì? Hoa hồng?"
Triệu Văn Vương có lẽ đã biết về mối quan hệ giữa Bạch Cấm Sương và Mặc Tu Nhân, anh ta nghĩ rằng giám đốc Mặc đang định đi xin lỗi cô Bạch.

Kết quả, Mặc Tu Nhân lắc đầu: "Đặt đơn hàng riêng đi, nhớ làm tỉ mỉ chút!"
Là hoa hồng sao? Mặc Tu Nhân luôn cảm thấy tình yêu quá hiển nhiên! Triệu Văn Vương gật đầu: "Được, tôi làm ngay!"
Kết quả, anh vừa đi tới cửa văn phòng thì bị giám đốc gọi một tiếng: "Khoan đã!"
Triệu Văn Vương quay đầu lại, bối rối nhìn anh: "Giám đốc Mặc, còn chuyện gì không?” Vẻ mặt của Mặc Tu Nhân có chút mất tự nhiên: "Bộ này nhìn tôi trông có dị không...?"
Triệu Nhân run lên, giám đốc Mặc mất tự tin từ khi nào vậy! Anh vội lắc đầu: "Sao anh lại nói vậy chứ, bộ trang phục này khiến giám đốc không thể đẹp trai được nữa!"
Mặc Tu Nhân không thèm nghe anh ta tâng bốc, mà hắng giọng hỏi câu mà anh quan tâm nhất: "Vậy thì...!ghê tởm?”
Triệu Văn Vương sửng sốt, anh ta còn tưởng rằng những gì mình vừa nghe là ảo giác! Anh ngẩn người nhìn Mặc Tu Nhân: "Giám đốc Mặc, anh đang nói cái gì vậy?"
Khuôn mặt tuấn tú của Mặc Tu Nhân có chút xấu xa, cáu kỉnh phất tay: "Quên đi, anh đi ra ngoài được rồi!"
Anh vẫn quan tâm đến những gì Bạch Cẩm Sương nói, cô ấy nói anh thật kinh tởm! Nhưng...!Rốt cuộc anh có vấn đề ở đâu? Mặc Tu Nhân nhíu mày nghiêm trọng, anh rút ra một điếu thuốc, vừa định châm thuốc, anh đột nhiên nghĩ đến việc quay lại biệt thự số một Hương Uyển vào buổi tối, sau đó nhét điếu thuốc vào hộp thuốc.

Tại bệnh viện.

Bạch Cẩm Sương đang nói chuyện với Tê Bạch Mai thì cánh cửa phòng đột ngột mở ra.

Tân Vô Đoan mua bữa tối, cười cười nhìn hai người: "Ăn cơm tối đi! Tôi có mua đồ ăn."
Ngay khi Tê Bạch Mai cầm hộp cơm lên, cô đã nhìn thấy tình cảm sâu sắc ẩn chứa trong mất Tân Vô Đoan khi anh ta nhìn Bạch Cẩm Sương.


Cái nhìn đó, tràn ngập sự dịu dàng.

Vai cô không khỏi run lên, hóm hỉnh nói: "Tôi ra ngoài trò chuyện với y tá một tí!"
Tân Vô Đoan ngồi xuống bên cạnh giường bệnh ngay sau khi Tê Bạch Mai lặng lẽ rời đi: "Bạch, hôm nay anh thật sự đã rất sợ hãi!" Không ai biết rằng, anh ấy đã gần như ngã quỵ khi nhìn thấy chiếc xe tông vào Bạch Cẩm Sương.

Đây là lần thứ tư Bạch Cấm Sương gặp Tân Vô Đoan sau khi trở về Việt Nam.

Lần đầu tiên ở sân bay, cô nhìn thấy anh, hoảng sợ và vô thức tránh né.

Trong bữa tiệc của cựu sinh viên lần thứ hai, cô rất lo lắng, nhưng cô sẽ không trốn tránh anh nữa.

Lần thứ ba, cô đã xác định mình đã thực sự buông tay với Tần Vô Đoan, tâm trạng cũng trở nên rất bình tĩnh.

Đây đã là lần thứ tư, cô nhìn Tân Vô Đoan chỉ với vẻ biết ơn.

Bởi vì nếu không phải Tần Vô Đoan gọi cho cô, có lẽ cô đã bị chiếc xe đó tông rồi! Bạch Cẩm Sương bình tĩnh nhìn Tân Vô Đoan: "Anh Tân, cảm ơn anh vì hôm nay đã cứu mạng em!"
Tân Vô Đoan cau mày: "Bạch, em biết không, anh rất sợ mỗi khi em nói cảm ơn anh!"
Bạch Cấm Sương nở nụ cười: "Cho dù tâm trạng của anh như thế nào thì em vẫn phải cảm ơn anh bởi vì việc anh cứu em là thật”
Tân Vô Đoan bất lực thở dài, đổi chủ đề: "Bạch, anh ta đối với em không tốt đúng không?”
Bạch Cẩm Sương nhíu mày: "Ai?"
Vẻ mặt của Tân Vô Đoan có chút buồn bực và phẫn nộ: "Đương nhiên là bạn trai hiện tại của em rồi.

Bác sĩ nói gân đây em ngủ không ngon, lại còn kiệt sức nữa.

Không phải là do anh ta sao? Hôm nay em đứng ngẩn người bên ven đường, thậm chí còn không biết là mình suýt chết.

Em cần phải rời khỏi anh ta ngay!"