Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Trái tim Bạch Cẩm Sương siết chặt lại, cô vừa mở miệng liền lắp bắp: “Anh...!anh Mặc” 
Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Mặc Tu Nhân, trong lòng đột nhiên trở nên căng thẳng chưa từng có.

Mặc Tu Nhân từng bước đi xuống lầu, sắc mặt nhợt nhạt nói: "Sao vẫn chưa ngủ?”
Bạch Cẩm Sương muốn hỏi chuyện đó, nhưng lại không có dũng khí hỏi thẳng, cô tìm một chủ đề khác để bắt đầu “Anh Mặc, chiều nay anh tìm tôi đến hội sở Quân Mạch, có chuyện gì sao?”
Mặc Tu Nhân không nhìn Bạch Cẩm Sương, anh mặc bộ đồ ngủ, đi tới ngồi trên ghế sofa.


Cẩm Sương mấy ngày nay bị anh dày vò, nhưng lại không hề sợ anh.

Nhìn thấy anh đi đến, cô nhướng mắt lên, cũng không hề sợ hãi bỏ chạy.

Mặc Tu Nhân kéo tay Cẩm Sương vào vòng tay của mình, lúc này mới nhìn Bạch Cẩm Sương: "Cái mà em muốn hỏi, không phải cái này chứ” Hôm nay anh nhìn thấy Vân Thành Nam có thái độ đó đối với mình, thì liên đoán được, anh ta chắc chắn đã nói gì đó với Bạch Cẩm Sương. 
Suy cho cùng thì nhà họ Vân ở thành phố Trà Giang, thế lực cũng không nhỏ, có thể tra ra thứ gì đó thì cũng không ngạc nhiên lắm. 
Bạch Cẩm Sương không ngờ rằng Mặc Tu Nhân lại hỏi như vậy.

Cô cắn môi, đi qua bên kia, ngồi vào chiếc ghế sofa ở bên cạnh Mặc Tu Nhân: "Vụ tai nạn xe chiều hôm nay có liên quan đến anh không?”
Mặc Tu Nhân cười nhẹ, anh nhìn Bạch Cẩm Sương thì cười không thấy đáy mắt đâu: "Em thấy sao?”
Sắc mặt của Bạch Cẩm Sương trở nên sợ sệt, có chút hoang mang: "Tôi cũng không biết” Mặc Tu Nhân nhướng mắt lên: "Không, em biết, em chỉ là không biết nên chấp nhận chuyện này như thế nào mà thôi”
Đồng tử của Bạch Cẩm Sương thu nhỏ lại, nhìn thẳng vào anh: "Anh có ý gì? Vụ tai nạn xe chiều này, anh sớm đã đoán được”

Mặc Tu Nhân không hề che giấu: "Đúng, tôi sớm đã đoán được rồi”
Bạch Cẩm Sương cảm thấy hoang mang: "Vậy rốt cuộc có liên quan đến anh không?”
Mặc Tu Nhân cúi đầu lấy tay xoa đầu của Bạch Cẩm Sương: "Có thể nói có, cũng có thể nói không”
Vẻ mặt của Bạch Cẩm Sương trông rất khó coi: "Anh Mặc, tôi không hiểu ý của anh, Vân Thành Nam nói chuyện này có liên quan đến anh, anh ta còn nói, anh làm như vậy có liên quan tới tôi, tôi không nghĩ chuyện này thật sự như vậy?”
Mặc Tu Nhân nhướng mắt lên liến nhìn Bạch Cẩm Sương, anh không có ý định che giấu: "Nói là có liên quan là vì mọi thứ đều có nguyên nhân và hậu quả, tôi đã lấy được bằng chứng về sự tham lam và hối lộ của Lý Triết Hòa, thúc đẩy cho cuộc hôn nhân của Bạch Linh Lan và Cận Thần Huy, cái này đúng là có liên quan đến tôi, nói không liên quan là vì ở phương diện khác tôi không làm gì cả”
"Chuyện đã phát triển đến mức như bây giờ, em không cảm thấy chính là vì bọn họ gieo gió gặp bão sao? Nhà họ Cận luôn có lòng tham, cân nhắc cái lợi cái hại, muốn tìm một nhà thông gia có thể cho họ nhiều lợi, Lý Thanh Và Bạch Linh Lan đều có ác niệm, và không bao giờ bị người khác điều khiển”
Môi của Bạch Cấm Sương mấp máy, giọng điệu có chút khó khăn: "Vậy tại sao ba người bọn họ xảy ra chuyện, tại sao lại có liên quan tới tôi”
Mặc Tu Nhân nhìn Bạch Cẩm Sương với vẻ mặt vừa mừng vừa giận: "Em cảm thấy sao?”
Bạch Cẩm Sương mím chặt môi: "Tôi không tin đây chỉ là trùng hợp” Mặc Tu Nhân liếc nhìn Bạch Cẩm Sương rồi nói thẳng: "Lúc trước Bạch Cao Minh tính kể với em, nếu như không phải tôi tới kịp, sợ rằng em đã bị Cao Thân Huy làm nhục rồi, bây giờ đã rơi vào cùng một kết cục như Bạch Linh Lan, chồng ra đi, bị người chê cười, em nói xem sự nghiệp không phải là...?” 
Bạch Cẩm Sương nhìn anh: "Đúng, chuyện này tôi thật lòng cảm ơn anh” Mặc Tu Nhân hừ một tiếng: "Không cần phải cảm ơn tôi, tôi từng nói, chuyện như vậy một người đàn ông gặp phải đều sẽ không ngồi yên, huống chỉ, chúng ta đã nhận được chứng chỉ, còn có Lý Thanh, em biết cô ta đã làm gì không?”
Bạch Cẩm Sương nhắm mắt lại, cô đã xác định vụ tai nạn hôm nay quả thực có liên quan đến Mặc Tu Nhân, hoàn toàn không phải suy đoán hay bịa đặt như Vân Thành Nam nói.

Cô gật đầu: "Trong bữa tiệc sinh nhật của bà chủ nhà họ Vân,cô ta đang tìm người đến giải rượu” 

Mặc Tu Nhân nhìn Bạch Cẩm Sương với vẻ mỉa mai: "Em quá ngây thơ rồi, nếu thực sự như vậy, tôi sẽ không tàn nhẫn như thế” 
Hai mắt của Bạch Cẩm Sương co tròn lại: "Cô ta còn làm gì nữa?” 
Trên mặt Mặc Tu Nhân hiện lên tia sáng lạnh lùng: "Gô ta còn tìm thêm vài người đàn ông, muốn làm hại em, ngay cả máy quay cũng chuẩn bị xong hết rồi, chỉ có điêu cô ta không ngờ rằng cuối cùng tôi lại đưa em rời đi, kế hoạch của cô ta bị thất bại” 
Bạch Cấm Sương trợn to hai mắt không thể tin được, cô không ngờ mọi chuyện lại như thế này.

"Cô ta vì sao lại muốn làm như vậy? Tôi không hề xúc phạm gì đến cô ta” Vẻ mặt của Bạch Cẩm Sương có chút khó coi. 
Mặc Tu Nhân liếc nhìn cô, lạnh lùng nói: "Bạch Cẩm Sương, em không cảm thấy em và Vân Thành Nam quá thân thiết rồi sao?” Bạch Cẩm Sương sửng sốt, lập tức nhận ra, thì ra là thế.

Lý Thanh đã coi cô thành tình định, cho nên mới... 
Mặc Tu Nhân nhìn Bạch Cẩm Sương, vẻ mặt có chút u sầu nguy hiểm: "Em thông cảm cho cô ta?”