Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết



Người hầu vốn dĩ không nghĩ tới Bạch Linh Lan đột nhiên có hành vi điên cuồng như vậy.

Bạch Linh Lan trực tiếp đấy Bạch Cấm Sương ngã nhào trên ghế salon, cố sức vươn móng tay sắc nhọn cào vào mặt Bạch Cấm Sương.

Bạch Cẩm Sương hoàn toàn không nghĩ đến Bạch Linh Lan lại nổi điên như vậy.

Cổ chân cô bị đau nên hành động bất tiện, cô dùng mũi chân bên phía không bị thương đang ở trên mặt đất lấy sức đạp một cái, thân thể liên co rụt lại về sau.

Nhưng Bạch Linh Lan lại lao tới quá mạnh, nhanh và tàn nhân nên cuối cùng cô vẫn tránh không kịp.

Móng tay của Bạch Linh Lan trực tiếp cào vào cổ cô, trên cổ Bạch Cẩm Sương lập tức xuất hiện bốn vết máu.

Bạch Cẩm Sương hít sâu một hơi đau đớn vươn tay che cổ.


Người hầu đã kịp phản ứng, nhanh chóng chạy tới kéo Bạch Linh Lan ra.

Không ai chú ý tới, ngay lúc Bạch Linh Lan vừa xông tới thì cổng biệt thự liền được mở ra từ bên ngoài.

Người hầu còn chưa kịp chạy tới cạnh ghế sa lon thì Bạch Linh Lan đã bị một cái tay trực tiếp nắm vào phần gáy quần áo ném bay ra ngoài! Bạch Linh Lan bị té xuống đất, ngay cả chiếc bình sứ trắng xanh cũng rơi trên mặt đất.

Bình hoa bị vỡ liên trực tiếp cắt vào khuôn mặt trắng noãn của Bạch Linh Lan, trên mặt cô ta lập tức vỡ ra một vết máu, vết máu lan rộng ra, giống như là một bông hoa đang nở rộ.

Bạch Linh Lan co người vì đau nghẹn ngào kêu rên.

Cô ta run rẩy đưa tay che một bên mặt, kết quả là trên tay dính đầy máu, cô ta liên hét lên một tiếng.

Cô ta không hề nghĩ tới, chẳng những không làm mặt Bạch Cẩm Sương biến dạng ngược lại chính mình bị hủy hoại! Mặc Tu Nhân không thèm nhìn Bạch Linh Lan, anh nửa ngồi nửa quỳ trên ghế sa lon, nhìn chăm chăm Bạch Cẩm Sương.

Bạch Cẩm Sương lấy tay che cổ, nhìn thấy người đàn ông sắc mặt hung ác nham hiểm ở trước mặt, cô nhỏ giọng kêu một tiếng: "Mặc Tu Nhân..

Sắc mặt Mặc Tu Nhân khó coi tới cùng cực.

Từ trước đến nay anh không thích có người hầu đi lại trong nhà cho nên ngày thường trong biệt thự rất ít khi gặp người hầu, chính là vì chân Bạch Cẩm Sương bị đau nên anh mới để lại người hầu có chuyên môn chăm sóc Bạch Cẩm Sương.

Nhưng anh chẳng thể nghĩ tới loại tình huống này, ngay trên địa bàn của anh mà Bạch Cẩm Sương còn bị Bạch Linh Lan cào bị thương.

Nhìn thấy những vết máu trên cổ Bạch Cẩm Sương, trên mặt Mặc Tu Nhân nổi lên âm trầm.

Người hầu thận trọng lên tiếng: "Thưa anh...!cô Bạch đột nhiên nổi điên lên tôi chưa kịp..."
Người hầu ngăn lại hai chữ còn chưa nói ra miệng, liền thấy Mặc Tu Nhân đột ngột quay người, lạnh giọng nói: "Rác rưởi!” Người hầu bị dọa bả vai co rụt lại, không dám nói câu nào! Mặc Tu Nhân trực tiếp gọi điện cho Triệu Văn Vương: "Kêu Bạch Cao Minh đến biệt thự số một Hương Uyển mang người đi, nếu không thì tôi không ngại đưa về cho ông ta một xác chết!” Mặc Tu Nhân nói xong liền cúp điện thoại.


Một bên khác, Triệu Văn Vương giật mình, có chút không hiểu làm sao Mặc Tu Nhân đột nhiên tức giận như vậy.

Tuy nhiên, anh ta cũng không dám chậm trễ vội vàng chuyển lời của Mặc Tu Nhân đến cho Bạch Cao Minh.

Lúc này, Bạch Cao Minh vừa mới về nhà liền biết được, sáng nay Bạch Linh Lan khi biết Lý Thanh cùng Cận Thần Huy đi đăng ký kết hôn, cô ta cảm thấy Bạch Cẩm Sương đã không giúp cô ta nên mới đưa đến kết cục này.

Cô ta hỏi thăm khắp nơi chỗ ở của Bạch Cẩm Sương đương nhiên, ở trong đó Lộ Vân Hương đã bỏ ra không ít công sức.

Khi Bạch Linh Lan biết được nơi ở của Bạch Cẩm Sương, liền đi gây chuyện với Bạch Cẩm Sương.

Bạch Cao Minh nghe đến lời của Lộ Vân Hương, nghĩ đến lời Mặc Tu Nhân đã nói không cho phép tìm Bạch Cẩm Sương gây chuyện nữa thì ông ta đã tức giận tát vào mặt Lộ Vân Hương: "Con khốn, con mẹ mày chỉ toàn gây chuyện cho tao!” Lộ Vân Hương ôm mặt khó tin, trừng mắt nhìn Bạch Cao Minh.

Bạch Cao Minh đã bị Mặc Tu Nhân dọa một trận, lại đang nổi nóng, làm sao có thể còn xem trọng bà ta.

Ông ta vừa nói xong, liền vào nhận điện thoại của Triệu Văn Vương.

Nghe lời Triệu Văn Vương nói, ông ta bị dọa đến chân run, trực tiếp ngồi xuống ghế sa lon, lần này coi như xong Ông ta tức giận hung hăng trừng mắt liếc Lộ Vân Hương: "Bà dạy con gái rất hay! Lần này hại chết tôi rồi!”
Bạch Cao Minh vừa nói xong, ông ta vội vàng bước ra ngoài với sắc mặt tái nhợt.

Tại số một Hương Uyển, Mặc Tu Nhân nhìn chằm chằm Bạch Linh Lan giống chó chết trên mặt đất, ánh mắt không có chút gợn sóng nào.

Anh từng bước một đi đến trước mặt Bạch Linh Lan, trịch thượng nhìn cô ta, giọng nói có chút làm người ta sợ hãi: "Từ trước đến nay tôi không đánh phụ nữ nhưng khi phụ nữ biến thành chó dại thì từ trước đến nay tôi sẽ không nương tay!” Nói xong anh trực tiếp đã vào bụng Bạch Linh Lan.

Bạch Linh Lan bị đá bay ra ngoài, đụng vào tưởng, cô ta kêu lên một tiếng đau đớn, ôm bụng nhưng lại sợ hãi không dám thở mạnh.


Cô linh cảm rằng nếu cô ta dám kiêu ngạo trước mặt Bạch Cẩm Sương thì Mặc Tu Nhân thật sự có khả năng xử lý cô đến chết.

Mặc dù phách lối nhưng cô ta trước giờ được nuông chiều từ nhỏ chưa bao giờ thấy qua chuyện đáng sợ như vậy.

Trên mặt cô ta nước mắt nước mũi cùng vết máu xen lẫn một chỗ, xấu hổ và kinh tởm.

Mặc Tu Nhân quay người, giọng điệu bình tĩnh: "Mang hộp thuốc đến đây!" Người hầu vội vàng mang hộp thuốc tới.

Mặc Tu Nhân mở hộp thuốc ra, từ từ lấy côn ra để khử trùng.

Bạch Cấm Sương ngồi thẳng lưng, cổ nâng lên một chút Mặc Tu Nhân lấy bông gòn nhúng cồn để khử trùng cho cô, Bạch Cẩm Sương rít lên vì đau, vô thức lùi lại.

Mặc Tu Nhân trầm giọng: "Đừng nhúc nhích!" Bạch Cẩm Sương chịu đựng đau, nhắm mắt lại, cơ thể cứng ngắc không nhúc nhích.

Mặc Tu Nhân nhìn cô như kẻ thù, khẽ hừ một tiếng: "Khi cô để chó dại xông vào thì nên nghĩ đến tình huống này!" Bạch Cẩm Sương mím môi, con mắt có chút mở ra nhìn anh một cái, cần môi không nói gì.

Cô biết sự việc ngày hôm nay, Mặc Tu Nhân chắc chắn rất tức giận.

Nhưng tại sao lại tức giận thì thật ra cô cũng không rõ.

Mặc Tu Nhân vừa khử trùng cho Bạch Cẩm Sương, vừa cùng người hầu nói: "Kêu bác sĩ gia đình đến để anh ta mang thuốc chủng ngừa uốn ván và bệnh dại đến!”