Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Tác giả: Vân Khởi Mặc Ly


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Không bị khống chế Bạch Cẩm Sương đang nắm lấy cánh tay của anh, thân thể hơi cứng đờ, cô rõ ràng là muốn, nhưng vẫn muốn lưu lại một chút tôn nghiêm cho mình.

Cô nhớ Mặc Tu Nhân hình như đã từng nói cô từng tơ tưởng đến anh.

Cô dường như đã tỉnh lại hai lần, nhưng cho dù khó chịu đến phát điên cô vẫn không nằm tay của Mặc Tu Nhân.

Cô vẫn luôn vô thức lẩm bẩm: "Không cần" Mặc Tu Nhân nhìn thấy được hành động của cô thì có một nét thất vọng hiện lên trong mắt anh.


Hóa ra là cô không muốn làm chuyện ấy với anh.

Anh nắm chặt vô lăng nói: "Được, không cân”
Bạch Cẩm Sương bướng bỉnh túm lấy lưng ghế lái phụ, còn suýt chút nữa làm xước ghế.

Dù bản thân đã chống cự nhưng cô vẫn lao về phía Mặc Tu Nhân.

Tuy nhiên, hơi thở và nhiệt độ của cô đã tác động đến Mặc Tu Nhân, người của Mặc Tu Nhân ngày càng nóng lên.

Anh đột nhiên đạp mạnh chân phanh, sau đó anh tự hỏi chính mình, rõ ràng là hai người họ đã lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi tại sao anh vẫn phải chịu đựng như vậy.

Cô đã là vợ anh rồi, anh giúp cô là điều đương nhiên, tại sao anh lại phải giương mắt nhìn cô chật vật vì thuốc như thế này.

Mặc Tu Nhân cởi dây an toàn, sau đó quay lại nhìn thân thể quän quại khó chịu của cô, giọng nói của anh ta lúc này nhẹ nhàng kinh khủng: "Bạch Cẩm Sương, tôi sẽ giúp em, được không?" Điều này hoàn toàn khác với thái độ ban đầu của anh.


Mặc dù Bạch Cẩm Sương khó chịu kêu lên, nhưng cô vẫn ngoan cố lắc đầu.

Cô đỏ mặt, trông cô mỏng manh và tuyệt đẹp dưới ánh đèn neon sáng rực bên ngoài cửa xe.

Mặc Tu Nhân đưa tay ra nắm lấy cánh tay cô.

Bạch Cẩm Sương dường như vẫn có thể chịu đựng được, nhưng khi anh chạm vào tay cô khiến nhiệt độ trong người cô như muốn phát điên lên và không thể kiêm chế được nữa.

Cô lao về phía Mặc Tu Nhân và tự lẩm bẩm một mình trong vô thức: “Lạnh quá, giúp tôi với: Mặc Tu Nhân không thể kiềm chế được nữa, anh trực tiếp hôn lên đôi môi đỏ mọng của Bạch Cẩm Sương.

Bạch Cẩm Sương đầu óc càng ngày càng không rõ ràng, nhưng trong tiêm thức, dường như cô cảm thấy mình đã quên mất một việc rât quan trọng.

Nhưng trong đầu cô lúc này chỉ có mùi bạc hà nhè nhẹ mà thôi.

Bạch Cẩm Sương dưới được tính gần như phối hợp đến cực điểm.


Mặc Tu Nhân ôm chặt eo của Bạch Cẩm Sương, điều này khiến trái tim anh càng thêm mãnh liệt.

Cuối cùng khi anh đưa tay vào trong bộ đồ dạ hội của cô thì cô đột nhiên nhớ ra mình đã quên một điều.

Nếu cô thật sự cùng Mặc Tu Nhân làm chuyện này thì chắc chắn Mặc Tu Nhân sẽ nghĩ cô có ý với anh và mong muốn trở thành bà Mặc.

Đến lúc này Bạch Cẩm Sương vẫn luôn nhớ tới Mặc Tu Nhân đã từng bảo cô đừng tơ tưởng đến anh.

Bạch Cẩm Sương dường như tỉnh táo trở lại, mặc dù cô khó chịu phát điên, nhưng cô cũng vô cùng sợ hãi, cô sợ Mặc Tu Nhân lại nhìn cô bằng imgwebtruyen


- -----------------