Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Thanh âm Vân Thiên Cơ chợt trở nên lạnh như băng:
- Nếu mọi người ai cũng tuân theo sự trói buộc của hai vị quân chủ này, như vậy hôm nay ngươi cũng sẽ không gặp ta.
- Ta sống tại Thiên Cơ Thành, cách đây không xa, trong một gia đình bình dân. Lúc ta còn nhỏ, cha mẹ ta đã lần lượt qua đời hết, là do tỷ tỷ ta, lớn hơn ta sáu tuổi nuôi nấng ta. Lúc nhỏ, vì để có thể kiếm được đồ ăn ngon cho ta, mỗi ngày tỷ tỷ ta đều phải đến các gia đình quý tộc là việc vặt. Khi đó tỷ tỷ ta bất quá cũng chỉ mới có mười tuổi mà thôi, nhưng đã phải ra sức gánh vác mái nhà nhỏ hẹp nhưng ấm áp của chúng ta.
- Tỷ tỷ ta trước giờ đều làm hết tất cả vì ta. Những người con gái cùng tuổi với tỷ tỷ, đều có một đôi tay thon mịn, thế nhưng đôi tay của tỷ tỷ ta rất thô ráp. Cho dù cuộc sống vô cùng khổ cực, thế nhưng tỷ tỷ ta vẫn tích góp từng chút từng chút một suốt mấy năm liền mới đủ tiền cho ta đến một Sơ Cấp Ma Sư Học Viện để tiến hành kiểm tra tỷ lệ ma lực. Bởi vì tỷ tỷ biết, chỉ có duy nhất con đường trở thành một gã Âm Dương Ma Sư mới có thể thay đổi vận mệnh của ta mà thôi. Ngươi có biết tỷ tỷ ta phải trả giá biết bao nhiêu mới có thể tích góp được chút tiền ít ỏi đó hay không? Từ khi ta biết việc đến bây giờ, y phục trên người tỷ tỷ ta chưa từng có ít hơn năm mảnh vá.
Nói đến đây, hàn ý trong mắt Vân Thiên Cơ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một tầng nước mắt nhàn nhạt.
Tâm tình của Cơ Động cũng cùng với thanh âm khàn khàn của hắn trở nên trầm mặc, cũng không có ngăn hắn lại, lẳng lặng mà nghe.

- Ta biết tỷ tỷ ta khổ cực, cũng biết được sự kỳ vọng của tỷ tỷ. Ta không để cho tỷ tỷ thất vọng. Lúc tiến hành kiểm tra tiên thiên thuộc tính, thuộc tính của ta là chín thành Dương Thủy ma lực, được trực tiếp trúng tuyển, hơn nữa còn được miễn tất cả các học phí. Hết thảy mọi chi tiêu cơ bản đều do học viện chu cấp. Bắt đầu từ đó, cuộc sống của tỷ tỷ ta mới có thể xem như dư dả một chút. Rốc cuôc tỷ tỷ đã không cần vì chuyện ăn no mặc ấm của ta mà phải lo lắng.
- Vài năm sau đó, trong quá trình học tập tại Học Viện, trong đầu ta chỉ có một ý niệm duy nhất, đó chính là nhất định phải làm cho tỷ tỷ có được cuộc sống bình an, cuộc đời sung sướng và hạnh phúc. Cho nên, ta khổ luyện ngày đêm. Đến năm mười ba tuổi, ta đã thành công ngưng tụ được , mười lăm tuổi đột phá hai quan. Trở thành đệ tử hai quan ma sư trẻ tuổi nhất trong lịch sử của học viện. Hơn nữa còn được thành chủ của Thiên Cơ Thành lựa chọn là người được tiến cử, do đó đổi tên thành Vân Thiên Cơ. Chỉ còn chờ đến khi ta đến hai mươi tuổi, sẽ cùng những người được đề cử khác tiến hành thi đấu, từ đó xác định xem có thể trở thành Đại Thiên Cơ đời tiếp theo hay không. Thành chủ giúp ta mở ra Thiên Cơ Chi Nhãn, giúp ta có được năng lực nhìn thấu tương lai. Hắn còn nói cho ta biết, chỉ cần ta cố gắng tu luyện, tăng lên tu vi của mình, tự nhiên Thiên Cơ Chi Nhãn sẽ tự động tiến hóa theo. Ta là người trẻ tuổi nhất trong tất cả những người được đề cử Thiên Cơ, cũng là người có ma lực cao nhất hiện thời. Vì thế, ngay khi ta vừa mới gia nhập vào Cao Cấp Ma Sư Học Viện, còn được cấp cho mười kim tệ. Ta hiện giờ còn nhớ rất rõ bộ dáng vui mừng của tỷ tỷ khi nhìn thấy kim tệ.
Ánh mắt Vân Thiên Cơ chợt trở nên vô cùng ôn nhu, tựa hồ như đang tưởng nhớ lại cuộc sống hạnh phúc cùng với tỷ tỷ của hắn.
- Tất cả mọi chuyện đều theo đúng kế hoạch của ta. Ta muốn mình càng trở nên cường đại hơn, cũng muốn trở nên giàu có hơn. Tỷ tỷ đã vì ta mà vất vả nhiều năm như vậy, đã đến lúc ta báo đáp lại cho tỷ tỷ. Ta muốn để cho tỷ tỷ có được cuộc sống sung sướng như các tiểu thư quý tộc vậy. Nhưng mà, ngay tại thời điểm ta không ngừng cố gắng, mấy ngày trước đây, giấc mộng của ta đã bị phá tan tành.
Nói đến đây, hai tay Vân Thiên Cơ chợt nắm chặt lại, trong mắt phun trào ra vẻ oán hận mà ngay cả Cơ Động nhìn thấy cũng không khỏi phải giật mình.
- Kẻ mà ta vừa giết kia tên gọi là Thái Lâu, là một học trưởng trong Cao Cấp Học Viện. Lúc ta vừa vào học viện, hắn vẫn thường hay chiếu cố ta, thậm chí còn cho ta một vài cái Cơ Chuẩn Kỹ nữa. Những đệ tử bình dân chúng ta, muốn học được một cái Ma kỹ quả thật vô cùng khó khăn. Ta xem hắn như anh ruột của mình vậy. Nhưng ai mà ngờ, cái tên khốn kiếp mặt người dạ thú này… Tỷ tỷ, là ta hại ngươi rồi, là ta dẫn tên khốn kiếp lòng lang dạ sói này về nhà. Nếu không, ngươi đã không phải chết, là ta hại ngươi…!
Nói đến đây, Vân Thiên Cơ đã khóc không thành tiếng, thân thể hắn không ngừng run rẩy, sự oán hận mãnh liệt khiến cho chung quanh thân thể hắn tựa hồ như có một luồng khí tức âm hàn bao phủ. Cặp mắt vốn đã khôi phục bình thường lại biến thành màu đỏ.
- Ta mời Thái Lâu về nhà ta chơi. Hắn gặp được tỷ tỷ của ta. Tuy rằng tỷ tỷ hằng ngày vì sinh kế mà bôn ba, thế nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp. Lúc ấy Thái Lâu cũng không có biểu hiện cái gì, ta cũng vẫn như trước xem hắn là bạn tốt. Nhưng ai mà ngờ, hai ngày sau, hắn thừa dịp lúc ta còn học tại Học Viện, dẫn theo đứa con thứ hai của đại quý tộc đứng đầu Thiên Cơ Thành, Thạch Bá Tước đến nhà ta. Gã súc sinh kia tên là Thạch Tiểu Lỗi, cũng là đệ tử chung Học viện chúng ta, nổi tiếng ăn chơi trác táng. Hắn không ngờ đã cưỡng gian tỷ tỷ ta. Đến khi ta trở về, chỉ nhìn thấy tỷ tỷ quần áo tán loạn, ngồi lặng im trên giường. Bất luận ta hỏi như thế nào, tỷ tỷ cũng không nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra. Sau này ta mới hiểu, là tỷ tỷ sợ ta bị những người kia hại.
Sáng sớm hôm sau, khi ta giống như thường ngày chấm dứt tu luyện, nhìn thấy trên bàn cũng đặc biệt hơn thường ngày, có đồ điểm tâm do tỷ tỷ ta làm cho. Ta ăn xong điểm tâm, chuẩn bị truy hỏi tỷ tỷ chuyện hôm qua. Nhưng mà, cái mà ta nhìn thấy lại là thi thể của tỷ tỷ. Tỷ tỷ đã thắt cổ tự vẫn. Thậm chí ngay cả một câu trăn trối cũng không có.
Đôi môi Vân Thiên Cơ đã run rẩy, bị răng nghiến đến nát ra, máu tươi chảy ròng ròng mà hắn cũng không biết:
- Chứng kiến chuyện này, ta bị đả kích rất lớn, điên cuồng đi điều tra lại chuyện hôm trước. Nghe hàng xóm nói cho ta biết, họ đã từng thấy Thạch Tiểu Lỗi và Thái Lâu đến nhà ta. Ta đến Học Viện kiếm Thạch Tiểu Lỗi, giả bộ khúm núm nịnh bợ hắn. Tên súc sinh Thạch Tiểu Lỗi kia lại còn vô cùng đắc ý nói với ta rằng hương vị của tỷ tỷ ta rất ngon, về sau nhất định sẽ chiếu cố đến ta. Ta cũng không có giết hắn, đối với tên súc sinh đó mà nói, giết hắn quả thật là quá tiện nghi cho hắn. Hắn đã sớm bị tửu sắc làm cho cạn kiệt sức lực, làm sao có thể là đối thủ của ta được. Ta thiến tên súc sinh ấy, còn cắt đứt gân tay, gân chân của hắn nữa. Chuyện sau đó ngươi cũng biết rồi, ca ca của Thạch Tiểu Lỗi là Thạch Đại Lỗi dẫn người theo bắt ta về.

Cơ Động nói:
- Ngươi không phải là cái gì người đề cử của Thành chủ Thiên Cơ Thành hay sao? Vì sao không đến nhờ hắn giúp đỡ?
Vân Thiên Cơ cười lạnh một tiếng:
- Ngươi cho là Thiên Cơ có thể dễ dàng nhìn thấy như vậy hay sao? Thiên Cơ có năng lực đoán trước tương lai, thân ta là người được lựa chọn, những chuyện ta gặp phải không phải hắn không thể đoán trước được. Nhưng hắn cũng không có ra mặt, những chuyện riêng tư thế này hắn căn bản không có ý định giúp ta. Ta chỉ có thể tự dựa vào sức mình mà thôi. Cùng lắm là chết thôi. Dù sao tên súc sinh Thạch Tiểu Lỗi kia cũng đã bọ phế đi, cho dù Ma sư Thủy Hệ, Mộc Hệ cường đại đến thế nào, nhiều nhất cũng chỉ có thể khôi phục lại gân tay, gân chân của hắn mà thôi, nhưng không thể khôi phục lại thứ làm đàn ông của hắn. Hắn nhất định cả đời làm Thái Giám.
Cơ Động gật gật đầu với Vân Thiên Cơ:
- Đi thôi.
- Đi đâu?
Vân Thiên Cơ ngây người nhìn hắn.
Cơ Động nói:
- Thiên Cơ Thành. Nói cho ta biết, ngươi muốn trả thù như thế nào? Tất cả bọn họ đều đáng chết à?
Vân Thiên Cơ hừ lạnh một tiếng:

- Người của Thạch Gia, mỗi người đều đáng chết cả trăm lần. Ngươi có thể hỏi bất cứ người nào trong Thiên Cơ Thành, nếu ta có một câu hư ngôn, tỷ tỷ ta trên trời cũng chết không được yên ổn.
Cơ Động khẽ vuốt mặt một cái:
- Ta tin ngươi. Nhưng mà, ta có ba cái không giết. Phụ nữ không giết, nô bộc không có trợ Trụ làm ác không giết, trẻ con không giết.
Vân Thiên Cơ nhìn Cơ Động:
- Ngươi thật sự giúp ta báo thù?
Cơ Động nói:
- Không phải vì ngươi, mà là vì trừ hại. Ta không quản hết tất cả chuyện bất bình trong thiên hạ, nhưng mà, nếu nhìn thấy thì sẽ can thiệp. Ngươi sống cả đời, nếu không có chút mục tiêu sống, vậy khác nào cái xác không hồn. Ta chỉ nguyện khoái ý ân cừu.