Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Đối mặt với sư phụ truy hỏi, Phất Thụy làm ra vẻ mặt như bất đắc dĩ:
- Sư phụ, ta cũng cảm thấy kỳ quái, các ngươi vì sao lại cứ mãi đuổi theo sau lưng ta. Ta cũng đang đi tìm Tiểu sư đệ mà!
Chúc Dung hơi sửng sốt một chút, khẽ xoay người, đã quay lưng về phía những người khác, trong mắt toát ra thần sắc nghi hoặc. Chỉ là sắc mặt Phất Thụy cũng hoàn toàn không đổi, hoàn toàn thản nhiên, phảng phất giống như là hắn thật sự không biết Cơ Động đã đi đâu vậy.
Thủy Đổng Sự, lúc này đang âm thầm đứng sau lưng Cơ Minh Tuyên viện trưởng, đột nhiên trầm giọng nói:
- Phất Thụy, ngươi đừng có giả vờ, có ngươi đã nhìn thấy ngươi mang theo Cơ Động bay ra khỏi Học Viện. Cơ Động trong lúc khiêu chiến đã giết chết Dật Phong, chuyện này quan hệ trọng đại, nếu như ngươi còn cố bao che cho hắn, sẽ chịu sự trừng phạt của Học Viện.

Chúc Dung đột nhiên quay lại, căm tức nhìn Thủy Đổng Sự:
- Thủy lão quỷ, ngươi có ý tứ gì? Trước khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng, còn chưa thể nói ai đúng ai sai.
- Các ngươi đều câm mồm hết.
Cơ Minh Tuyên giận dữ quát một tiếng, hai đạo quang điện lạnh băng từ trong mắt lóe ra, nhìn về phía Phất Thụy:
- Cơ Động rốt cuộc là đang ở đâu? Phất Thụy, ngươi là đương sự, ngươi mau nói cho ta biết, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Muốn truy cứu Phất Thụy cũng không phải là một chuyện đơn giản như Thủy Đổng Sự đã nói, thân là thủ tịch của Âm Dương Học Đường, Phất Thụy từng lập được không ít công lao hãn mã trong hai lần gia nhập đại chiến trên Thánh Tà Chiến Trường. Cho dù bản thân Cơ minh Tuyên là Viện trưởng của Thiên Can Học Viện, dưới tình huống không có chứng cứ chính xác cũng không thể dễ dàng đụng đến hắn được. Huống chi, kẻ đánh chết Cơ Dật Phong cũng không phải là Phất Thụy. Lúc này hắn cũng chỉ có cách là kiềm nén lửa giận mà thôi.
Phất Thụy bất đắc dĩ cười khổ, nói:
- Viện trưởng, thẳng thắn mà nói, bất luận là ta hay là bất cứ đệ tử nào của Âm Dương Học Đường chúng ta, chỉ sợ cũng không có ai có thể kể lại được tình huống chính xác lúc ấy. Cơ Động là một gã Điều Tửu Sư xuất sắc, ngay lúc hắn điều chế cho bạn gái hắn một ly rượu, Cơ Dật Phong lại không có lý do gì mà ra ta đánh tan bình pha chế rượu của hắn. Do đó mới khiến cho Cơ Động khiêu chiến với hắn. Bốn mươi chín hào đặc biệt lại đi khiêu chiến Số hai đặc biệt. Theo như bọn ta đánh giá, cái này căn bản không phải là một trận chiến đấu công bằng. Vì bảo vệ cho sư đệ ta, thậm chí lúc đó ta còn uy hiếp Dật Phong, bảo hắn không được quá nặng tay. Nhưng ai mà ngờ được, sau khi bọn họ thương lượng xong phương thức chiến đấu, Cơ Động chỉ phát ra một lần công kích duy nhất về phía Dật Phong, liền làm cho hắn té xuống khỏi sân thượng của Thổ Hệ Giáo Học Lâu, bị thương nặng không thể cứu chữa được nữa. Lúc ấy Dật Phong cũng đã có ý đề phòng, cũng đã thi triển ra ma kỹ phòng ngự cực mạnh của mình, Kim Cương Cự Thuẫn để phòng ngự. Cơ Động bất quá chỉ mới đột phá được cấp bậc ba quan, đối mặt với một gã Thổ Hệ Ma Sư năm mươi chín cấp, có thể phát ra một kích tất sát, ai có thể tưởng tượng được chuyện này cơ chứ? Lúc ấy mọi người chúng ta đều đờ đẫn cả người. Ta lập tức phóng thẳng xuống đất, kiểm tra cẩn thận tình huống sống chết của Dật Phong. Đến khi ta trở lại sân thượng, Cơ Động đã biến mất. Ta lập tức triệu hồi Lôi Đình để truy tìm hắn. Nhưng tìm cả mấy vòng cũng không phát hiện ra được tông tích của hắn.
Nghe xong những lời Phất Thụy nói, sắc mặt Cơ Minh Tuyên lại càng thêm âm trầm hơn, ánh mắt hướng sang phía Chúc Dung:
- Chúc Huynh, ngươi thật sự dạy ra được một đồ đệ tốt a! Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa, ba quan có thể thi triển ra được Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa. Ngươi hình như còn thiếu ta một lời giải thích đó.

Sắc mặt Chúc Dung đờ đẫn:
- Từ sau khi Cơ Động tiến vào Âm Dương Học Đường, tuy rằng ta mang tiếng là sư phụ, nhưng cũng đã kịp dạy cho hắn cái gì đâu. Ma kỹ mà hắn sử dụng cũng không phải là ta dạy cho. Về phần hắn học được những kỹ năng đó ở đâu ngay cả ta cũng không biết. Các ngươi tin cũng được, không tin cũng được, ta không thẹn với lương tâm. Đúng vậy, ta biết là Cơ Động có năng lực thi triển ra Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa, hơn nữa, ta có thể thẳn thắn nói cho các ngươi biết, hắn có được Song Hỏa Hệ, đều là Cực Hạn Song Hỏa, hắn còn có thể thi triển ra Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa nữa. Chiêu Dung đã đem chuyện này báo lại cho sư phụ ta, sư phụ ta định tự mình dạy cho Cơ Động, cho nên ta mới không có truyền thụ cho hắn cái gì. Đây là tất cả những gì ta có thể nói ra. Cái chết của Dật Phong ta cũng rất ngoài ý muốn, cũng thật sự đáng tiếc. Nhưng mà mọi chuyện lại là do hắn gây sự trước. Bốn mươi chín hào đặc biệt khiêu chiến với số hai đặc biệt, hơn nữa còn đánh chết đối thủ, kết quả này ai cũng không nghĩ ra được. Việc quan trọng hiện tại là tìm ra Cơ Động. Nếu như ta nhớ không lầm, thì việc đệ tử Âm Dương Học Đường trong lúc khiêu chiến mà ngộ sát đối thủ, dựa theo quy định của Học Viện, nhiều nhất cũng chỉ bị phạt bế quan diện bích một năm mà thôi.
Thủy Đổng sự hừ lạnh một tiếng:
- Ngộ sát? Ta thấy gọi là mưu sát thì đúng hơn.
Chúc Dung lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái:
- Những lời này đợi đến lúc sư phụ ta, Âm Triêu Dương Miện hạ đến mà ngươi còn dám nói, ta bội phục ngươi. Nếu lúc đó ngươi không dám, xin mời im mồm lại đi.
- Ngươi…
Thủy Đổng sự biến sắc, chỉ là cũng không nói thêm gì nữa.
Sắc mặt Cơ Minh Tuyên vẫn không gì thay đổi:
- Chúc huynh, ngươi hẳn là cũng biết, Trung Thổ Đế Quốc vốn là nhất mạch truyền thừa, Cơ Dật Phong là con cháu duy nhất của hoàng thất.

Chúc Dung khẽ vuốt cằm:
- Viện trưởng, người chết rồi không thể sống lại, tâm tình của ngài ta có thể hiểu được, xin hãy nén bi thương. Nếu bắt được Cơ Động, ta nhất định sẽ nghiêm trị. Phất Thụy, ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau đi tìm sư đệ của ngươi, đem nó về đây chịu sự trừng phạt của ta.
- Vâng, sư phụ, ta sẽ lập tức đi ngay bây giờ.
Phất Thụy trước giờ vẫn biết vị sư phụ của mình rất đáng nể, nhưng hắn không nghĩ tới sư phụ của mình đối mặt với Cơ Minh Tuyên Viện trưởng cùng với các vị Đổng sự, thế nhưng lại có thể dễ dàng đem bọn hắn trở về. Mà có sự tồn tại của danh tiếng Âm Triêu Dương, Âm Chiêu Dung hai vị Miện hạ ở đây, cho dù là Cơ Minh Tuyên có phẫn nộ đến mức nào cũng không dám làm gì cả.
Cơ Minh Tuyên sở dĩ không có phát tác, nguyên nhân cũng không chỉ bởi vì sự uy hiếp của Chúc Dung, còn một nguyên nhân khác, quan trọng hơn nữa chính là vì hắn đã biết được mọi chuyện. Ngay sau khi hắn hay được tin dữ Cơ Dật Phong bị đánh chết, hắn và các Đổng sự đầu tiên đã tiến hành điều tra các đệ tử trong Âm Dương Học Đường, mọi chuyện so với những gì Phất Thụy nói cũng không khác bao nhiêu. Tất cả mọi người không ai cho rằng Cơ Động đã sai cả, mọi chuyện đúng là do Cơ Dật Phong gây sự trước.
Chúc Dung đem chuyện này quy kết là do khiêu chiến không thể dừng tay kịp nên ngộ sát, thậm chí còn có vẻ nói nhẹ đi rất nhiều rồi. Bản thân Cơ Dật Phong có thân phận là nhân vật đứng thứ hai trong Âm Dương Học Đường, lại đi khi dễ một tiểu tử xếp vị trí thứ bốn mươi chín, ngay cả chuyện này nói ra, Cơ Minh Tuyên đã cảm thấy sỉ nhục rồi, lại còn bị một kích tất sát nữa. Hiện tại hắn còn biết nói gì nữa đây? Hắn chỉ có hy vọng, người của mình và người của hoàng thất có thể tìm được Cơ Động trước, ra tay đoạt lấy. Có như vậy hắn mới có cơ hội báo thù cho cháu cố của mình. Ở trong lòng hắn, càng nhiều hơn cả là cảm giác hối hận. Nguyên nhân chính yếu là do Cơ Dật Phong là cháu đích truyền duy nhất của hắn, bình thường trong Thiên Can Học Viện, hắn được mọi người nuông chiều, sủng nịnh, mới khiến cho hắn sinh ra tâm lý kiêu căng tự cao tự đại. Đương nhiên, chính do sự tự cao tự đại này của hắn, nên mới mãi bị Lôi Đế Phất Thụy áp chế ở vị trí thứ hai trong Âm Dương Học Đường lâu nay mà Cơ Minh Tuyên cũng không ra tay can thiệp gì.