Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Mở miệng hít một hơi dài, Cơ Động chậm rãi mở hai mắt, quang mang trong mắt lại lóe sáng. Ước chừng khoảng hơn một canh giờ, ma lực trong cơ thể hắn mới có thể coi như là cơ bản khôi phục. Tố chất thân thể đã trải qua Long Huyết Tẩm Thể lại bày ra khả năng sinh mệnh lực cường đại. Dưới tình huống cạn kiệt ma lực như vậy, cùng với việc ma lực khôi phục, thân thể hắn cũng cơ bản được điều chỉnh lại.
Thực lực tuy đã khôi phục, nhưng trong lòng hắn cũng còn chút mờ mịt, sắp tới mình nên đi đâu đây? Từ khi sống lại ở thế giới này, trong thời gian bốn năm gần đây, từ khi hắn được Dương Bỉnh Thiên đem về, mỗi ngày chỉ biết điên cuồng tu luyện mà thôi. Cuộc sống đơn giản mà có chút buồn tẻ đã trở thành thói quen của hắn. Những nơi hắn từng đi qua cũng chỉ có Học Viện và Địa Tâm Hồ. Mà thời khắc này đây, Học Viện không thể trở về, Liệt Diễm lại đã tiến hành bế quan luyện công, Địa Tâm Hồ cũng không thể đến được. Hiện tại mình nên đi đâu đây?
Mặc kệ, cứ rời khỏi nơi này trước rồi tính sau. Đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường. Bản thân mình cũng chưa từng có dịp đi du lãm thế giới mới này, thôi thì bây giờ cứ đi du lịch vòng quanh trên Quang Minh Ngũ Hành Đại Lục một chuyến. Bằng vào thực lực ba quan cực hạn song hỏa hiện tại, cũng có năng lực tự bảo vệ cho mình. Vừa đi vừa tiến hành tu luyện, đợi đến khi Liệt Diễm kết thúc bế quan, mình có thể đến Địa Tâm Hồ ở với nàng ta.
Đứng lên, dùng sức duỗi mạnh thân thể một chút. Lúc này trời đã về khuya, mặt trăng đã lên cao, không gian cũng sáng sủa hơn một chút. Cơ Động quyết định, trước tiên cứ đi sâu vào Địa Linh Sơn, dù sao nơi này mình cũng từng đi qua hai lần, đường xá cũng quen thuộc nhiều. Vạn nhất nếu gặp phải người của học viện, hoặc là người của Trung Thổ Đế Quốc truy đuổi, ít nhất cũng có thể dễ dàng lợi dụng được phần đông ma thú trong Địa Linh Sơn mà đào tẩu. Bất quá, hắn cũng không định sẽ đến quấy rầy Chu Tước. Tiếp tục đi xuyên qua Địa Linh Sơn, tiến về phía Đông. Tuy rằng Cơ Động không biết đường có xa lắm không, nhưng mà cứ đi mãi về phía Đông, chắc chắn là có thể đi đến được Đông Mộc Đế Quốc. Nơi đó cứ là nơi đầu tiên mình du lịch thiên hạ vậy.
Lúc này, thân thể hắn gần như trần trụi, làn da được ánh trăng chiếu rọi, toát ra vầng sáng màu trắng nhàn nhạt. Đang lúc Cơ Động định lấy trong Chu Tước Thủ Trạc một bộ quần áo để mặc, đột nhiên bên tai hắn chợt vang lên một thanh âm của một trung niên nhân:

- Hóa ra là ở nơi này, cuối cùng cũng tìm được ngươi.
Trong lòng Cơ Động chợt trầm xuống, nhưng cũng rất nhanh làm ra phản ứng, thân thể chợt bổ nhào sang bên cạnh. Ma lực nháy mắt phóng thích, vàng kim và đen, Cực Hạn Song Hỏa phát ra, hóa thành một đoàn Cực Hạn Song Hỏa hộ thể chói mắt mà cường hãn.
- Ý…
Thanh âm trung niên nhân kia kinh ngạc kêu nhẹ một tiếng, đợi đến khi Cơ Động từ trên mặt đất đứng thẳng lên, đã có mấy lùm cây lớn bên cạnh hắn bị Cực Hạn Song Hỏa do hắn phát ra đốt cháy thành tro tàn.
Bên trái là màu đen, bên phải là màu vàng, Song Sắc Hỏa Diễm hừng hực thiêu đốt giữa màu không gian tối đen. Khí tức thần thánh và âm trầm, hai loại cảm giác hoàn toàn tương phản đồng thời xuất hiện trên thân thể một người, làm cho người khác có một cảm giác tương phản mãnh liệt.
Năm đạo thân ảnh, lặng yên không một tiếng động đã xuất hiện trong rừng cây. Bốn người trong đó chia ra đứng ở bốn góc, người cuối cùng thì đứng ngay trước Cơ Động khoảng hơn năm thước, lẳng lặng nhìn chăm chú vào hắn.
Bốn người chung quanh đều mặc khải giáp nhẹ màu bạc, bộ dáng nhìn qua khoảng hơn ba mươi tuổi, khí thế trầm ổn, sát khí lành lạnh phát ra làm cho không khí cũng như cô đọng lại. Mỗi người chia ra đứng ở một góc, giống như là hoàn toàn thủ hộ ở phương đó vậy, làm người ta có cảm giác giống như là không thể đột phá ra được. Càng làm cho người ta cảm thấy khủng bố hơn chính là ánh mắt của đám người đó. Ánh mắt của mỗi người đều không hề toát ra nửa phần cảm xúc ba động. Bốn người, tám luồng ánh mắt hoàn toàn tập trung trên người của Cơ Động, giống như là đang nhìn một người chết vậy.
Người đứng gần Cơ Động nhất, bản thân cũng không có mặc áo giáp, càng không có vũ khí gì. Trên người mặc một bộ trường bào màu vàng, bao phủ toàn cơ thể, hai tay chắp sau lưng, nhìn Cơ Động, trong mắt toát ra quang mang suy ngẫm.
- Ngươi chính là Cơ Động phải không?
Trung niên nhân mở miệng hỏi.

Cơ Động sau một thoáng kinh ngạc ngắn ngủi đã rất nhanh ổn định lại tinh thần. Hắn biết, hôm nay chỉ sợ đã gặp phải rắc rối to, chính mình đúng là vẫn chậm một bước. Nhưng mà, bảo hắn phải thúc thủ chịu trói cũng là chuyện tuyệt đối không có khả năng.
Trung niên nhân nói:
- Ta tên là Hoàng Lê Minh, Thống lĩnh Cấm vệ quân của Trung Thổ Đế Quốc, nói như vậy chắc ngươi cũng biết chúng ta vì sao mà đến rồi chứ? Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa, Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa, tu vi ba quan, hiện tại mười lăm tuổi. Ta không thể không nói, ngươi là một thiên tài, thậm chí theo như ta biết qua, ngươi tuyệt đối là thiên tài trước giờ chưa từng có. Cho dù là thủ tịch của Âm Dương Học Đường các ngươi, Lôi Đế Phất Thụy, ở tuổi này của ngươi, cũng không có được thực lực như ngươi bây giờ. Mặc dù là ta vẫn như trước vẫn không hiểu nổi ngươi có thể dựa vào cái gì để đánh chết được Hoàng thái tôn điện hạ, nhưng mà thực lực của ngươi quả thật làm cho người ta phải giật mình. Đáng tiếc, cho dù thiên phú có tốt đến thế nào, mà lại chết non như vậy thì cũng không có bất cứ ý nghĩa gì. Ta chỉ tiếc cho một thân ma lực Song Hệ Thuộc Tính của ngươi mà thôi.
Cơ Động lạnh lùng nhìn hắn:
- Ngươi nói xong chưa?
Hoàng Lê Minh cười nhạt:
- Thế nào, ngươi còn định sẽ phản kháng hay sao?
Cơ Động chỉ đơn giản nhíu mày một chút, hắn cũng cười, nụ cười thật nhẹ nhàng, hàm răng trắng noãn dưới sự chiếu rọi của Song Sắc Hỏa Diễm càng lộ ra vài phần quyết liệt. Trong mắt choáng đầy sự cao ngạo vô tận:
- Các ngươi tìm được ta, chỉ có hai kết quả mà thôi, thứ nhất, các người đều bị ta giết hết ở đây, thứ hai, các ngươi sẽ mang thi thể của ta về. Tiến lên đi.

Oang— Cực Hạn Song Hỏa lại kịch liệt thiêu đốt lên, từ trên hai bao tay Nhật Nguyệt Song Huy của Cơ Động bốc lên hai đạo hỏa diễm cao hơn một thước. Thuộc tính áp chế của Cực Hạn Song Hỏa hoàn toàn bày ra, khí tức nóng bỏng dâng trào của Chí Dương Chi Hỏa và khí tức Âm Lãnh Thâm Thúy của Chí Âm Chi Hỏa cùng với tín niệm mãnh liệt, sự cao ngạo cố chấp của Cơ Động dung hợp thành một thể.
Hoàng Lê Minh tán thưởng nói:
- Quả nhiên không hỗ là đệ tử của Âm Dương Học Đường chúng ta. Đối mặt với cường địch cũng không hề run sợ, ngược lại càng bộc phát ra sức chiến đấu mãnh liệt hơn. Đáng tiếc, hiện tại mọi chuyện đều vô dụng. Cực Hạn Song Hỏa dù cho có cường thịnh đến mức nào đi nữa, ngươi cũng không vượt qua được khả năng thực chiến của bọn họ. Thật ra, ta cũng không thể nào thích được tính cách của Hoàng Thái Tôn điện hạ. Tính cách của hắn cùng với ma lực của bản thân hoàn toàn trái ngược nhau. Thổ Hệ vốn có tính cách nhân hậu, nhưng hắn lại quá tự cao tự đại, không phù hợp chút nào. Nhưng mà vương lệnh không thể không nghe. Ta vẫn phải dẫn ngươi trở về. Không cần thử chống cự, ta có thể nói thẳng cho ngươi biết, trước khi Lôi Đế Phất Thụy gia nhập Âm Dương Học Đường, ta chính là thủ tịch của Âm Dương Học Đường.
Vừa nói xong, một đoàn Hỏa diễm lóa mắt chợt bộc phát ra trên người Hoàng Lê Minh, đó là Bính Hỏa có màu xích hồng. Vị thống lĩnh Cấm vệ quân của Trung Thổ Đế Quốc này không ngờ cũng không phải là Thổ Hệ, mà giống như Cơ Động vậy, cũng là Hỏa hệ. Quan trọng hơn chính là, trên đỉnh đầu của hắn, Cơ Động có thể rõ ràng thấy được, trên cái Dương Miện màu trắng, sáu cái Miện Phong đang lóng lánh dấu ấn của Hỏa diễm màu xích hồng. Phía dưới Miện Hoàn là ba khỏa Miện Tinh màu đỏ sáng loáng.
Sáu mươi sáu cấp Bính Hỏa Thiên Sĩ. Không thể nghi ngờ, vị trung niên nhân hơn năm mươi tuổi này mặc dù đã từng là thủ tịch của Âm Dương Học Đường, thế nhưng về mặt thiên phú, hắn kém hơn Lôi Đế Phất Thụy rất nhiều. Phất Thụy hiện tại cũng đã có thực lực sáu mươi chín cấp, hơn nữa chỉ mới có hai mươi chín cấp mà thôi. Nhưng mà, sáu mươi sáu cấp Thiên Sĩ, trong giới Âm Dương Ma Sư cũng đã là nhất lưu cường giả rồi. Sáu quan vốn là một cửa ải quan trọng trong quá trình tu luyện của Âm Dương Ma Sư. Rất nhiều người cả đời cũng không thể đột phá được cấp bậc này, mà một khi đột phá được sáu quan, chẳng những thực lực sẽ tăng vọt về chất, đồng thời cũng sẽ giống như Phất Thụy vậy, có được Ma thú tọa kỵ của chính mình. Vị thống lãnh Cấm vệ quân Hoàng Lê Minh trước mắt này bất luận là thực lực hay là kinh nghiệm thực chiến đều hơn xa Cơ Dật Phong.
Tuy rằng Bính hỏa trên người Hoàng Lê Minh cũng bị Cực Hạn Song Hỏa của Cơ Động áp chế về mặt thuộc tính, nhưng mà sự chênh lệch về cấp bậc, về ma lực cũng đồng thời gây ra cho Cơ Động cảm giác áp lực cực lớn.