Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Ngay lúc hai sư huynh đệ Cơ Động đang ăn uống không ngừng, một thanh âm thanh thúy đột nhiên vang vọng toàn lễ hội:
- Hoan nghênh mọi người đã đi đến vũ hội đêm nay, ta là Dạ Tâm, rất vinh hạnh được là người chủ trì các hoạt động hôm nay. Hy vọng mỗi người các ngươi đều có thể tìm được bạn nhảy lý trưởng nhất trong lòng mình, tạm quên đi những khẩn trương trong học tập và tu luyện, trải qua một đêm vô cùng vui vẻ.
Dạ Tâm xuất hiện nhất thời thu hút sự chú ý của mọi người, Cơ Động và Phất Thụy cũng tạm hoãn hành động càn quét của bọn họ, ngẩng đầu nhìn về phía sân nhảy ở trung tâm.
Hôm nay Dạ Tâm mặc một bộ váy đen dài, màu đen thâm thúy, tóc ngắn nhẹ nhàng, cặp mắt xinh đẹp tươi trẻ động lòng người. Thân thể với những đường cong khiêu gợi được bộ váy dài ôm sát, thể hiện hết ra, có lực hấp dẫn tràn ngập mê lực.
Phất Thụy bĩu môi nói:
- Nữ nhân này, tâm trí rất sâu sắc a!
Cơ Động nghi hoặc nhìn về phía sư huynh. Phất Thụy thấp giọng nói:

- Tiểu sư đệ, ngươi phải cẩn thận đề phòng bất cứ đệ tử Thủy Hệ nào, bọn họ cũng không phải ai cũng đơn thuần chất phác giống như Bảo Nhi vậy đâu. Nữ nhân Dạ Tâm này đã từng là bạn gái của ta, nàng ta đã tìm cách thuyết phục ta cùng với Thủy Hệ bọn họ hợp tác. Dù sao, Lôi hệ của ta cũng là biến dị mà ra. Từ sau lần đó, ta và nàng ấy chia tay. Bất quá, công phu trên giường của nữ nhân này thật sự không tệ. Hiện tại hình như là đang cặp với tên tiểu tử Dật Phong. Tuy rằng ngoài mặt bọn họ cũng không dám làm gì quá lộ liễu, thế nhưng sau lưng lại liên lạc, mua chuộc không ít đệ tử các hệ khác, củng cố thế lực trong học viện. Chẳng qua bởi vì thực lực quá chênh lệch, cho nên mới không dám chống đối thẳng trước mặt ta mà thôi.
Giữa sân nhảy, Dạ Tâm mỉm cười nói:
- Vũ hội đêm nay chính thức bắt đầu. Vũ hội này là vũ hội riêng của đệ tử Âm Dương Học Đường chúng ta, như vậy, khúc nhạc đầu tiên có phải nên do thủ tịch của Âm Dương Học Đường chúng ta, Lôi Đế sư huynh bắt đầu đi.
Hắn vừa nói như thế, nhất thời làm cho ánh mắt của mọi người đều tập trung hết lên trên người của Phất Thụy, tiếng hoan hô nhất thời vang lên khắp lễ đường. Những đệ tử này bình thường nhìn thấy Phất Thụy chỉ sợ tránh mặt không kịp, thế nhưng hiện tại dù sao cũng là vũ hội, lại có Dạ Tâm khỏi đầu, tự nhiên không kiêng kỵ gì lắm.
Phất Thụy nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Dạ Tâm một cái, tuy rằng chỉ đơn giản là một cái liếc mắt mà thôi, nhưng Dạ Tâm nhìn thấy, không khỏi trong lòng run lên, phảng phất như có một đạo lưu điện xuyên thẳng vào mắt nàng vậy.
Buông bộ chén dĩa trong tay xuống, Phất Thụy chầm chậm bước ra sân nhảy. So sánh với Cơ Động, ít nhất hắn còn có chút bộ dáng tham dự lễ hội, vẫn còn mặc được một bộ lễ phục màu lam nhạt. Cho dù đây đang là trong vũ hội, thế nhưng khi thân thể cao đến hai thước của hắn bước vào trong sân nhảy, cảm giác áp bách từ trên người hắn phát ra vẫn khiến đa phần đệ tử đứng quanh sân phải lui lại một chút, tiếng hoan hô cũng vì vậy mà ngừng lại.
Mặc dù là đã có chuẩn bị tâm lý trước, nhưng khi Dạ Tâm thấy Lôi Đế Phất Thụy tiến về phía mình, trong mắt nàng vẫn không khỏi toát ra một tia bối rối, cố gắng trấn tỉnh lại.
Phất Thụy đi đến trước mặt nàng, trong mắt toát ra quang mang phức tạp, làm ra một tư thế mời thỉnh:
- Nếu mọi người đã muốn ta nhảy khúc đầu tiên khai mạc lễ hội, như vậy, Dạ Tâm sư muội, xin mời ngươi nhảy cùng với ta vậy.
Dạ Tâm sửng sốt một chút, hắn biết là hôm nay Phất Thụy không có dẫn bạn nhảy đến, nên cố tình làm cho Lôi Đế phải xấu hổ một trận. Thế nhưng nàng ta lại không nghĩ rằng Phất Thụy lại trực tiếp mời mình nhảy. Ánh mắt của các đệ tử xếp ở hai mươi vị trí đứng đầu Âm Dương Học Đường nhất thời trở nên quái dị, tất cả bọn họ đều biết rõ Dạ Tâm từng đeo đuổi Lôi Đế, tự nhiên cũng biết những gút mắc xảy ra giữa hai người.
Trên mặt Dạ Tâm lộ ra vẻ khó xử, bất quá lúc này nàng ta quả thật không có gan từ chối Phất Thụy. Trước mặt nhiều người từ chối Lôi Đế như thế, hiển nhiên là không nể mặt mũi hắn vào đâu, những chuyện như vậy, ở đây còn không ai dám làm. Dạ Tâm theo bản năng quay đầu nhìn lại phía sau không xa, nơi đó có một gã thanh niên mặc lễ phục màu vàng nâu, sắc mặt âm trầm đang nhìn Phất Thụy. Gã thanh niên nhìn qua độ tuổi không chênh lệch lắm so với Phất Thụy, chỉ có điều khí tức càng âm trầm hơn nhiều, so sánh với khí tức hào phóng, khí khái của Phất Thụy thì chênh lệch rất nhiều.
Sắc mặt của Phất Thụy trầm hẳn xuống:
- Thế nào? Dạ Tâm sư muôi không nể mặt ta hay sao? Tục ngữ đã nói, Nhất dạ phu thê bách nhật ân. Huống chi, chúng ta nói thế nào cũng đã trải qua mấy trăm đêm triền miên như vậy.
- Ngươi…

Nghe Phất Thụy nói thế, sắc mặt Dạ Tâm nhất thời trở nên một mảnh tái nhợt. Nàng làm thế nào cũng không ngờ tới, Phất Thụy ở trước mặt mọi người như thế này lại nói ra những lời như vậy.
- Phất Thụy! Ngươi không cần quá đáng như vậy.
Gã thanh niên mặc lễ phục màu vàng nâu bước ra, đi đến bên cạnh Dạ Tâm, căm tức nói với Phất Thụy.
Lôi Đế lạnh lùng bĩu môi:
- Cơ Dật Phong, ngươi muốn khiêu chiến với ta sao?
Dạ Tâm vội vàng dùng tay ôm chặt cánh vai Cơ Dật Phong, nói với Phất Thụy:
- Thật sự là vô cùng xin lỗi, Phất Thụy sư huynh. Hôm nay ta là bạn nhảy của Dật Phong, không thể cùng ngươi nhảy nhạc khúc đầu tiên khai mạc được.
Nàng ta thật sự cũng không còn cách nào khác, nàng biết rõ, mọi chuyện hôm nay, chỉ sợ là sẽ phải trở mặt với Lôi Đế.
Khiến cho bọn hắn không ngờ tới chính là, Phất Thụy không những không giận, ngược lại còn mỉm cười, mang theo vài phần khinh thường, nói với Cơ Dật Phong:
- Nếu không có gan khiêu chiến với ta, vậy thì ít làm trò trước mặt ta đi. Chỉ còn hơn một năm nữa là gia nhập Thánh Tà Chiến Trường. Ta rất muốn nhìn xem, trên Thánh Tà Chiến Trường, ngươi sẽ xoay sở như thế nào đây.
Những lời này của Phất Thụy vừa nói ra, sắc mặt Cơ Dật Phong và Dạ Tâm nhất thời đại biến. Dạ Tâm vội la lên:
- Lôi Đế, ngươi dám công báo tư thù sao?
Phất Thụy khoang tay đứng đó, ngạo nghễ nhìn lên bầu trời đầy sao:
- Trên thế gian này, còn chưa có chuyện gì mà ta không dám làm. Dạ Tâm, ta mặc kệ ngươi là bạn nhảy của ai, hôm nay ta nhất định phải cùng ngươi nhảy nhạc khúc đầu tiên.

Sắc mặt Cơ Dật Phong dần dần trở nên bình thản xuống, nhàn nhạt nói:
- Dạ Tâm, nếu Lôi Đế đại ca đã có lòng để ý đến ngươi, vậy ngươi cứ cùng với hắn nhảy múa một khúc vậy.
Nói xong, hắn chậm rãi lùi về phía sau, tựa như là vừa rồi không có chuyện gì xảy ra vậy.
Dạ Tâm đầu tiên là sửng sốt một chút, trong mắt không khỏi toát ra vài phần khuất nhục. Ánh mắt của Phất Thụy cũng đang nhìn qua nàng, trong mắt tràn ngập ý khinh thường mà cường thế, tựa hồ như muốn nói, đây là nam nhân của ngươi sao? Ngay cả nữ nhân của mình cũng không dám ra mặt bảo vệ, đây là sự lựa chọn của ngươi sao?
Sắc mặt Dạ Tâm có chút trắng bệch, chỉ khiến Phất Thụy không ngờ tới chính là, nàng ta cũng không có xấu hổ và giận dữ bỏ đi, mà là chủ động đưa tay lên đặt lên bả vai Phất Thụy, quay sang nói với dàn nhạc:
- Tấu nhạc đi.
Nhạc khúc du dương vang lên, thân thể thon dài mềm mại của Dạ Tâm dưới sự lôi kéo của thân thể khôi vĩ của Phất Thụy, ở giữa sân nhảy bắt đầu khiêu vũ. Lúc này đây tất cả các đệ tử của Âm Dương Học Đường đều hoàn toàn im lặng. Bọn họ đều biết, tình huống vừa rồi, Lôi Đế hoàn toàn lấy uy thế áp đảo Cơ Dật Phong và Dạ Tâm hoàn toàn không ngóc đầu dậy nổi. Lôi Đế vẫn như trước là Lôi Đế, kẻ không có bất cứ đệ tử nào trong Thiên Can Học Viện dám chống lại được.
Kỹ thuật khiêu vũ của Phất Thụy quả thật không ai dám khen tặng, thân thể hắn quá sức cường tráng mạnh mẽ, từ trên người hắn, chỉ có thể thấy được sự thô hào mạnh mẽ, tuyệt đối không thể nói là đẹp được. Thân thể vốn thon thả của Dạ Tâm bị hắn ôm chặt trong ngực, nhìn qua quả thật giống như một món đồ chơi. Hơn nữa trong mắt nàng ta còn toát ra vẻ bi thương nhàn nhạt, lại càng không làm ngươi ta cảm thấy đẹp đẽ gì.
Cơ Động vẫn đứng ở chỗ Băng Tuyết Long Ngư, giống như là không nghe không thấy chuyện gì đã xảy ra vậy, vẫn tiếp tục việc thưởng thức mỹ thực của hắn. Loại Băng Tuyết Long Ngư này chẳng những mùi vị rất ngon, hơn nữa sau khi nuốt vào bụng, sẽ mang theo một luồng cảm giác mát lạnh, thoải mái không nói nên lời, hiển nhiên là cực kỳ bổ dưỡng. Nhất là thịt cá, vốn là có tác dụng cố bản hồi nguyên.