Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Tập trung ý niệm khống chế cho luồng Âm Dương lốc xoáy yên tĩnh lại một chút, Cơ Động chậm rãi mở hai mắt ra, kết thúc khoảng thời gian tu luyện ngày hôm nay của mình. Ngay tại thời điểm hắn mở mắt ra, toàn bộ căn phòng tựa hồ sáng lên một chút, từ trên cặp mắt phân biệt lóe ra hai luồng quang mang màu đen, vàng kim, mà ẩn hiện trong hai luồng hào quang đó, mơ hồ có một tầng quang mang màu trắng tinh mịn.
Khi Cơ Động đứng xuống khỏi gường, dị tượng từ trong cặp mắt hắn đã biến mất. Nhẩm tính thời gian, lúc này đã đến thời điểm ăn cơm chiều. Hiện tại là đang giai đoạn thân thể hắn phát triển, nhu cầu thức ăn đặc biệt nhiều, nếu nói nơi duy nhất mà Cơ Động hài lòng tại Âm Dương Học Đường này, chính là khu vực phòng ăn. Các loại cao lương mỹ vị tại nơi này cơ hồ là ngày nào cũng thay đổi, ít khi nào trùng lặp lại.
Rời khỏi phòng mình, Cơ Động lập tức đi đến phòng ăn kiếm gì để lót dạ. Vừa vào đến cửa, hắn có chút sững sờ. Chẳng lẽ là mình đã nhớ nhầm thời gian hay sao? Không thể nào, đồng hồ sinh học của mình trước giờ ít khi nào sai lệch a!
Trong cả phòng ăn rộng lớn, thế nhưng lúc này tuyệt không một bóng người, thậm chí ngay cả một chút thức ăn đồ uống cũng không có gì, hoàn toàn trống rỗng.
Ở thế giới này cũng có đồng hồ, tuy rằng nguyên lý hoạt động của nó tựa hồ có liên quan đến ma lực, nhưng Cơ Động cũng biết rất rõ ràng đồng hồ ở đây chỉ thời gian rất là chuẩn xác. Một ngày ở đây được chia làm mười hai canh giờ, so với ở kiếp trước càng dễ dàng phân biệt hơn nhiều. Cơ Động cẩn thận nhìn lại đồng hồ treo trên tường phòng ăn, thời gian không có sai, đúng là thời điểm dùng cơm chiều mà.
Cơ Động cười khổ lắc đầu, lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ hôm nay phòng ăn bị đóng cửa rồi à? Chẳng lẽ nhịn đói đi ngủ sao? Thôi đi, đến Nhất Khẩu Hương ăn thịt nướng một bữa vậy. Đã mấy ngày rồi không có ra khỏi Học Viện.
Vừa nghĩ, Cơ Động xoay người bước ra ngoài, vừa ra khỏi cửa phòng ăn, hắn đã gặp phải một người chắn trước mặt:
- Cơ Động, hóa ra là ngươi ở đây. Ta tìm ngươi cả buổi chiều nay. Sao ngươi còn lề mề ở đây thế?
Người vừa nói chính là Mậu Thổ Hệ Cơ Dạ Thương, hắn khoát tay cầm lấy cổ tay Cơ Động, lôi Cơ Động bước nhanh ra ngoài.
Cổ tay Cơ Động run lên, ma lực lặng yên chấn động. Cơ Dạ Thương chỉ cảm thấy bàn tay mình hơi hơi nóng lên, theo bản năng vội buông tay ra.
- Cơ sư huynh, có chuyện gì mà vội vàng thế? Ta đang muốn tìm người hỏi qua một chút đây, sao hôm nay phòng ăn lại không có cơm?
Cơ Dạ Thương trợn mắt nhìn Cơ Động giống như là nhìn thấy quái vật vậy, giơ tay lên vỗ vỗ trán mình:
- Trời ạ! Tiểu tổ tông của ta ơi. Ngươi không nhớ là đã nhìn thấy thông báo dán trước học viện rồi sao? Tối hôm nay là đêm tiến hành Liên Nghị Vũ Hội mà! Đồ ăn thức uống nơi đó tràn ngập, phòng ăn tự nhiên là không nấu cơm rồi. Phất Thụy đại ca đến đó không gặp ngươi, cố ý bảo ta đi tìm ngươi. Hóa ra là ngươi đã quên mất tiêu chuyện đó. Ta thực chịu ngươi hết nổi.
Nghe Cơ Dạ Thương nhắc, Cơ Động mới giật mình nhớ lại, quả thật, từ khi mình đọc được thông báo đến nay đã trải qua ba ngày rồi, tối nay chính là thời gian tiến hành Liên Nghị Vũ Hội. Bất quá, đối với Liên Nghị Vũ Hội này, hắn quả thật không có chút hứng thú nào, lập tức dừng lại, nói:
- Cơ sư huynh, cái vũ hội này hình như không bắt buộc phải tham gia thì phải. Hơn nữa, tuổi ta cũng còn nhỏ, loại vũ hội này không thích hợp với ta lắm.
Hiện tại Cơ Động cũng đã mười lăm tuổi, nhưng ở Ngũ Hành Đại Lục, mười sáu tuổi mới tính là trưởng thành, hắn còn chưa được tính là tới tuổi trưởng thành. Chỉ là sau khi trải qua hàng loạt các biến cố, làm cho hình dáng bên ngoài của hắn nhìn qua trưởng thành hơn rất nhiều so với khi mới gia nhập vào trong Thiên Can Học Viện, thân thể cũng đã cao hơn một thước bảy mươi lăm, bả vai rộng lớn. Mặc dù hắn hơi gầy một chút, nhưng khí chất cao ngạo toát ra rõ rệt làm cho gương mặt không tính là anh tuấn của hắn cũng có một mị lực hấp dẫn khôn tả.
Cơ Dạ Thương cười hắc hắc:

- Nhỏ gì mà nhỏ, lúc ta lớn cỡ như ngươi vậy, đã sớm trải qua chuyện mưa gió rồi. Không tham dự thì đến xem cũng được. Phất Thụy đại ca đang đợi ngươi ở đó. Đây cũng là dịp hiếm có, ngày mà toàn bộ đệ tử Âm Dương Học Đường chúng ta tụ tập lại một chỗ. Cho dù ngươi không nghĩ đến việc tìm bạn nhảy ở đó, thì đến đó ăn cơm cũng được mà. Hôm nay có vô số thức ăn ngon ở đó a. Học viện đã đặt hàng từ một thương hội, mua về một loại cá đặc sản trong Bắc Hải tại cực bắc của Bắc Thủy Đế Quốc. Băng Tuyết Long Ngư.
- Băng Tuyết Long Ngư? Đó là cái gì vậy?
Cơ Động tò mò hỏi.
Cơ Dạ Thương cười hắc hắc, nói:
- Băng Tuyết Long Ngư nghe nói là một loại Á Long, thân thể dài hơn ba thước, trong nước biển bơi rất nhanh, thích sống ở các vùng rét lạnh. Bản thân nó là một loại ma thú cấp năm. Thịt cá cực kỳ non mịn, hương vị rất ngon, chứa rất nhiều khí tức hải dương a. Óc của nó lại là một loại mỹ vị vô cùng hiếm có. Đây chính là thức ăn chiêu đãi chính đêm hôm nay. Đến đó nếm thử một chút đi.
Cơ Động vốn cũng còn có chút đói bụng, lại nghe Cơ Dạ Thương quảng cáo như thế, không khỏi trong bụng sôi lên một chút. Tham dự vũ hội thì không có hứng thú, nhưng ăn một ít mỹ vị thì không tệ a.
Nghĩ đến đây, hắn cũng không kiên trì thêm, đi theo Cơ Dạ Thương cùng ra khỏi Âm Dương Học Đường.
Địa điểm tổ chức Liên Nghị Vũ Hội cũng không xa Âm Dương Học Đường lắm, cũng nằm luôn trong khu vực của Giáo Học Lâu, ngay trên lễ đường lộ thiên trên sân thượng của Thổ Hệ Giáo Học Lâu.
Tuy rằng đã gia nhập Âm Dương Học Đường cũng đã một thời gian dài, nhưng mà ngoại trừ lần xuất môn tiến hành sơ khảo ra, tuyệt đại đa số thời gian Cơ Động đều ở trong phòng của Âm Dương Học Đường tiến hành tu luyện. Đây cũng là lần đầu tiên hắn đi lên các tầng cao của Thổ Hệ Giáo Học Lâu.
Thổ Hệ Giáo Học Lâu có tổng cộng năm tầng, tổng thể kiến trúc lấy màu vàng nâu và màu xám tro làm màu chính, đại biểu cho Mậu Thổ Hệ và Kỷ Thổ Hệ. Có lẽ nguyên nhân là do Thiên Can Học Viện được hình thành trên lãnh thổ của Trung Thổ Đế Quốc, cũng có thể là do Thổ Hệ đứng vị trí cao nhất trong Ngũ Hành, bản thân Thổ Hệ Giáo Học lâu cũng là tòa kiến trúc lớn nhất trong năm tòa Giáo Học Lâu. Mỗi một tầng của Thổ Hệ Giáo Học Lâu đều cao hơn năm thước, được xây dựng bằng loại đá nham thạch cứng rắn, thang lầu được xây dựng bằng đá cẩm thạch, vách tường lại được khảm vô số trang sức bằng vàng hoa lệ, nhìn qua có vẻ uy nghiêm trang trọng cùng với vững chãi.
Cơ Dạ Thương dẫn theo Cơ Động đi mãi đến tầng năm của Giáo Học Lâu. Ở ngay đầu cầu thang trên cùng, có bốn gã đệ tử tráng kiện, tuổi chừng hai mươi mấy đứng thủ vệ ở nơi đó. Những gã này đều là những đệ tử chính thức cấp bậc ba quan, lại đến đây tiến hành hộ vệ cho vũ hội lộ thiên, đủ thấy được địa vị của đệ tử Âm Dương Học Đường trong Thiên Can Học Viện được tôn sùng đến thế nào.
Cũng đồng dạng là đệ tử, nhưng đệ tử chính thức lại phải đi phục vụ cho đệ tử đặc biệt. Đương nhiên, các đệ tử chính thức của học viện cũng không sẽ bởi vì vậy mà cảm thấy bất mãn, mà ngược lại là cảm thấy phi thường vinh hạnh. Các đệ tử Âm Dương Học Đường tuy chỉ chiếm số lượng khá ít, thế nhưng một vài đệ tử đứng đầu trong Âm Dương Học Đường, thực lực thậm chí còn vượt qua các lão sư bình thường của học viện nữa, phục vụ cho bọn họ thì có gì mà không thể cơ chứ?

- Cơ học trưởng!
Bốn gã đệ tử chính thức hiển nhiên là nhận ra Cơ Dạ Thương, vừa thấy hắn đi tới, lập tức khom người hành lễ với hắn.
Cơ Dạ Thương gật gật đầu, dắt theo Cơ Động định tiến vào bên trong.
Một gã đệ tử chính thức vội bước ra ngăn lại:
- Cơ học trưởng, vị này là…?
Cơ Động trước giờ lộ diện ra ngoài thực sự quá ít lần, cũng chỉ có một lần duy nhất là lúc tiến hành kỳ trao đổi nghị luận giữa các hệ mà thôi, khó trách các đệ tử chính thức này cũng không nhận ra hắn.
Cơ Dạ Thương ha hả cười:
- Các ngươi cho rằng ta còn không biết nội quy học viện sao? Vị này chính là đệ tử xếp vị trí bốn mươi chín đặc biệt của Âm Dương Học Đường, Cơ Động.