Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Nhảy xuống khỏi giường, dùng sức duỗi mạnh thân thể mình một chút, Cơ Động chỉ cảm thấy toàn thân cơ thể gân mạch giống như là được gắn lò xo vậy, tùy thời đều có thể bộc phát ra. Xương cốt cơ thể tràn đầy năng lượng, loại cảm giác choáng đầy lực lượng thế này thậm chí còn khiến cho hắn dâng lên ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Thân thể hắn trước đây đã được trải qua Long Huyết Tẩm Thể, lại trải qua quá trình tẫy lễ sau khi ma lực thăng hoa cùng với sự gia nhập của Chu Tước Nội Giáp và Hỗn Độn Chi Hỏa, hiện nay càng trở nên kiên cường, dẻo dai hơn nhiều. Ma lực vốn là suối nguồn lực lượng của một gã ma sư, còn thân thể lại là căn cơ của ma sư. Cứ như vậy, thân thể ma sư không ngừng theo ma lực tu luyện tăng lên mà được không ngừng cải thiện. Chỉ có điều, thân thể cường tráng giống như Cơ Động hiện tại, các ma sư bình thường mãi đến khi thực lực đạt đến sáu quan mới có được.
- Liệt Diễm, ngươi biết không, ta hiện tại rất nhớ ngươi.
Cơ Động đứng trong phòng, âm thầm khẽ nói. Trong mắt toát ra quang mang kiên nghị, hắn đã quyết định, lập tức xuống Địa Tâm Hồ tìm nàng ta. Trốn tránh cũng không phải là biện pháp, địa vị của Liệt Diễm trong lòng hắn trọng yếu đến như vậy, làm sao có thể mãi mãi trốn tránh được cơ chứ?

Nếu sớm muộn gì cũng phải đối mặt, tuy thật sự không muốn, nhưng cũng không thể không thừa nhận kết quả.
Kêu lớn một tiếng, Hồng Liên xuất hiện, cảm nhận được cảm giác ấm áp quen thuộc, Cơ Động đã bắt đầu không ngừng cầu nguyện trong lòng.
Thế giới đỏ rực lại một lần nữa hiện ra trước mắt, khi Cơ Động đã hoàn hoàn đứng vững trên cái bục nham thạch giữa Địa Tâm Hồ, hắn kinh ngạc phát hiện, lúc này Liệt Diễm đang khoanh chân ngồi ngay cạnh hắn, nhưng tựa hồ là đang tiến hành tu luyện.
Từ khi hắn biết Liệt Diễm đến nay, đã hơn bốn năm, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Liệt Diễm trong trạng thái tu luyện. Vô số cánh hoa sen màu đỏ trong suốt không ngừng bao phủ thân thẻ nàng ta, làm cho Liệt Diễm càng tăng thêm vài phần diễm lệ. Khí chất diễm lệ không chút bụi trần, vẻ bề ngoài cực kỳ tươi đẹp đều cùng lúc tập trung hết lên trên người của nàng. Hấp lực trên người của nàng không ngừng phát ra, giống như là hấp lực của cực hạn song hỏa đối với các hỏa nguyên tố bình thường vậy, vô số Hỏa nguyên tố trong không khí tựa như là thiêu thân lao đầu vào lửa, không ngừng dung nhập vào thân thể Liệt Diễm. Bộ dáng hấp dẫn như vậy càng khắc sâu hình tượng hoàn mỹ trong lòng Cơ Động.
Liệt Diễm sao lại như vậy? Sao lại đột nhiên tiến hành tu luyện? Chẳng lẽ lại là, nàng ta cũng giống như mình, cũng không biết làm thể nào để đối mặt với mình? Không, đây không phải là phong cách thường ngày của Liệt Diễm, nàng ta vẫn chỉ xem mình là một tiểu hài tử thôi mà. Lòng Cơ Động chùn xuống, gương mặt ảm đạm ngồi xuống trước mặt Liệt Diễm, cách đó một khoảng không xa, im lặng nhìn nàng. Từ trong cặp mắt của Cơ Động, không khỏi toát ra vài phần quang mang ngây ngốc.
Cặp găng tay Nhật Nguyệt Song Huy tự động hấp thu Hỏa Nguyên tố nồng đậm trong thế giới Địa Tâm, dung nhập vào thân thể hắn. Từ sau khi ma lực Cơ Động tăng lên đến ba quan, hiệu quả phát huy của Nhật Nguyệt Song Huy cũng tăng tiến thêm một bậc mới. Cứ như vậy, Cơ Động lặng yên ngồi nhìn Liệt Diễm suốt một canh giờ, nhưng nàng ta vẫn thủy chung không có dấu hiệu cho thấy sẽ chấm dứt tu luyện. Cơ Động lặng yên điều chế một ly Kê Vỹ Tửu, đặt trước mặt Liệt Diễm, lúc này mới đứng lên, trong lòng thầm nghĩ: Liệt Diễm, ta chỉ hi vọng ngươi không nên lo lắng vì ta nữa.
Khi hắn trở lại Âm Dương Học Đường, tâm tình đã ổn định lại, thu liễm tình cảm nội tâm, một lần nữa vùi đầu vào việc tu luyện. Hắn có thể cảm nhận được, hiện tại sư phụ Chúc Dung và sư huynh Phất Thụy đã chú ý đến hắn nhiều hơn, nếu cả ngày mà không có nhìn thấy hắn ở đâu, chỉ sợ là sẽ mang đến không ít phiền toái không cần thiết. Bởi vậy, hắn cũng không có ở lại trong Địa Tâm Hồ tu luyện.
Thực lực hiện tại đã được đề cao, hơn nữa lại có thêm sự phụ trợ của Nhật Nguyệt Song Huy, cho dù chỉ tiến hành tu luyện trong Âm Dương Học Đường mà thôi, nhưng tốc độ tu luyện cũng không hề thua sút so với trước đây.

Vừa tiến vào trạng thái tu luyện, việc đầu tiên khiến Cơ Động kinh ngạc cũng không phải là sự hấp thu Song Hỏa Hệ nguyên tố trong không khí đã trở nên dễ dàng, nhanh chóng và khối lượng lớn hơn trước kia rất nhiều, mà là ngạc nhiên về căn nguyên của hắn.
Hắn phát hiện ra, căn nguyên trước đây trong lồng ngực hắn vốn giống với khỏa hai màu đen, vàng kim trên đỉnh đầu của hắn, nhưng hiện tại đã khác hẳn. Căn nguyên trước đây đã biến mất, tại chỗ trước đây của nó, lúc này chỉ còn lại một quang điểm nhỏ màu trắng đục mà thôi.
Đây là chuyện gì? Chẳng lẽ đây là tình huống xuất hiện sau khi đột phá ba quan hay sao? Cơ Động nghi hoặc nghĩ. Nhưng mà, trước giờ Liệt Diễm hay Chúc Dung sư phụ cũng chưa từng nói qua với hắn về tình huống giống như vậy a! Đồng thời hắn cũng phát hiện, hai loại Cực Hạn Song Hỏa trước đây vốn tràn ngập khí tức cao ngạo, cương ngạnh bất tuân, thế nhưng hiện tại tựa hồ như đã đánh mất bản tính vốn có của nó vậy, dung nhập vào luồng Âm Dương lốc xoáy, cực kỳ ôn hòa, lặng lẽ xoay tròn chung quanh điểm bạch quang nhỏ bé kia. Thậm chí hiện tại so với hai loại Bính Hỏa, Đinh Hỏa bình thường còn muốn nhu nhược hơn nữa. Điểm bạch quang kia mặc dù nhỏ bé, thế nhưng lúc này hai loại Cực Hạn Song Hỏa lại giống như Quần Tinh Ủng Nguyệt, xoay quanh, tô điểm cho điểm bạch quang kia vậy.
Mặt khác, điều khiến cho Cơ Động kinh ngạc nữa là, hắn phát hiện khi còn ở cấp độ hai quan, lúc tiến hành tu luyện, Hỏa nguyên tố trong không khí, khi gia nhập vào thân thể hắn, cần phải trải qua sự tinh lọc của Cực Hạn Song Hỏa, đem những Hỏa nguyên tố Bính Hỏa, Đinh Hỏa kia áp súc lại, loại bỏ tạp chất mới có thể dung nhập vào Âm Dương lốc xoáy.
Nhưng hiện tại lại không giống như vậy, các Hỏa nguyên tố ngay sau khi được hút vào cơ thể, vừa mới xuyên qua làn da của hắn, đã lập tức biến thành Cực Hạn Song Hỏa, trực tiếp gia nhập vào Âm Dương lốc xoáy. Cơ Động có cảm giác là, các Hỏa nguyên tố ấy ngay khi được hấp thu, vừa mới tiến vào cơ thể đã hoàn thành luôn quá trình áp súc và tinh lọc lại rồi, giúp cho mình trong quá trình tu luyện không cần phải thực hiện lại việc đó. Chuyện này không thể nghi ngờ là giúp cho tốc độ tu luyện của Cơ Động được gia tăng lên rất nhiều. Hiện tại chỉ là tu luyện trong Âm Dương Học Đường, nếu như là ở trong Địa Tâm Hồ tu luyện, như vậy hiệu quả sẽ tốt đến mức nào chứ?
Có thể nhanh chóng đạt đến cảnh giới ba quan như vậy, mặc dù cũng là kết quả của việc trợ giúp Chu Tước con ấp trứng ra, nhưng mà, nếu không có quá trình tu luyện trong Địa Tâm Hồ, song hệ đồng tu, hiện tại chỉ sợ ngay cả Cơ Động cũng không ngưng kết ra được.
Về phần việc Hỏa nguyên tố tự động hoàn thành việc áp súc, tinh lọc trên người Cơ Động, cũng không phải là ma lực cấp bậc ba quan của hắn có khả năng đạt đến. Sở dĩ xuất hiện tình huống như vậy, cũng là do Chu Tước Nội Giáp của hắn, cùng với thứ đã thay thế chỗ của căn nguyên kia, Hỗn Độn Căn Nguyên.
Các Hỏa nguyên tố bình thường lúc bị hấp thu, đầu tiên sẽ là thông qua làn da của Cơ Động mà đi vào cơ thể hắn, tự nhiên cũng sẽ đi xuyên qua tầng Chu Tước Nội Giáp ẩn chứa dưới da hắn. Quá trình áp súc và tinh lọc kia tự nhiên là do Chu Tước Nội Giáp đảm nhiệm. Chu Tước Nội Giáp tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ tạp chất nào tiến vào cơ thể hắn.

Mà luồng Âm Dương lốc xoáy có thể trong nháy mắt hấp thu hết Hỏa nguyên tố, nguyên nhân là do tác dụng của Hỗn Độn Căn Nguyên. Bản thân là một trong năm loại Thiên Địa Ngũ Hành nguyên tố, bất cứ là loại nguyên tố gì, có liên quan đến Hỏa nguyên tố hay không, chỉ cần đến gần Hỗn Độn Căn Nguyên, nháy mắt sẽ bị khí tức của nó hấp thu, căn bản không có khả năng sinh ra sự phản kháng gì, nháy mắt bị đồng hóa mất cũng là chuyện tự nhiên.
Nháy mắt đã trải qua ba ngày. Chúc Dung trước đây định sẽ tiến hành truyền thụ ma kỹ cho Cơ Động, nhưng được thê tử nhắc nhở, hắn cũng hết sức hi vọng sư phụ mình có thể đích thân đào tạo cho Cơ Động, vì vậy Chúc Dung cũng không có truyền thụ gì nữa, chỉ kêu hắn ngồi trong phòng tiến hành tu luyện mà thôi. Nhưng Chúc Dung ngày nào cũng đến thăm nom Cơ Động vài lần, kiểm tra tốc độ tiến bộ ma lực của hắn.
Lần đầu tiên đến đây, Chúc Dung cũng đặt bàn tay lên trước ngực Cơ Động, định cảm thụ ma lực ba động của hắn. Bất quá hắn cũng chỉ dùng cách này có một lần duy nhất đó thôi. Mà ngay trong lần đó, hắn may mắn còn kịp rút tay lại, nếu không mà nói, ma lực của hắn cũng đã hoàn toàn bị hấp thu hết. Khí tức Hỗn Độn Căn Nguyên, người khác làm sao có thể thăm dò được cơ chứ? Bàn tay của Chúc Dung vừa mới đặt lên trước ngực Cơ Động, lập tức một luồng hấp lực khủng khiếp không gì ngăn lại từ Hỗn Độn Căn Nguyên phát ra, điên cuồng thôn phệ ma lực của Chúc Dung. May mắn là Chúc Dung phản ứng mau lẹ, hơn nữa Hỗn Độn Căn Nguyên mới bắt đầu cắm rễ trong người Cơ Động, nên mới không có gây ra chuyện đáng tiếc. Từ đó về sau, Chúc Dung cũng chỉ dám hỏi qua cảm nhận trong tu luyện của Cơ Động mà thôi.
Kỳ thật, trong lòng Chúc Dung cũng có chút buồn bực, hắn tuy rằng không phải là cường giả có được chuyên chúc danh hiệu giống như Âm Chiêu Dung vậy, nhưng dù sao cũng là một trong các Đổng Sự của Thiên Can Học Viện, ma lực cũng đến tám quan, một đời Bính Hỏa Thiên Tôn, thế nhưng, đối mặt với một tên tiểu đồ đệ quái dị, hắn lại có chút cảm giác bất lực, bản thân không đủ sức để dạy hắn vậy.