Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Lôi Đế Phất Thụy cùng với tất cả các đệ tử Âm Dương Học Đường đều cung kính đứng lên nhìn chăm chú vào lão bà này.
Các sư huynh sư tỷ đều đứng lên, tự nhiên Cơ Động và Lam Bảo Nhi cũng cùng nhau đứng dậy.
Lúc này chỉ thấy Pháo Long rất nhanh từ trong gian bếp chạy ra, lau lia lịa cánh tay độc nhất còn lại lên người mình, bước nhanh đến trước mặt vị lão bà kia, muốn đỡ bà ta, lại bị lão bà đó trừng mắt liếc một cái, vội vàng ngượng ngùng buông tay xuống, có chút xấu hổ nói:
- Lão nhân gia người sao lại đến đây?
Lão bà kia trừng mắt lên:
- Thế nào? Ta không được đến đây sao? Tiểu Phao Phao, ngươi tựa hồ là không muốn chào đón ta a!
Thanh âm của bà ta không giống như người thường, lại càng khác hẳn dung mạo bên ngoài của mình. Nghe qua giống như tiếng chim hoàng oanh đang hót lảnh lót vậy. Cho dù một cô gái trẻ tuổi cũng chưa chắc có được thanh âm êm tai đến như vậy. Bất quá một đại hán như Pháo Long vậy lại bị gọi là Tiểu Phao Phao, thật làm người khác buồn cười.
Pháo Long lau mớ mồ hôi lạnh hiện ra trên trán mình, chẳng những còn không có phản bác, thậm chí còn cười nịnh nọt nói:
- Làm sao dám như thế? Ngài là khách quý muốn mời còn không mời được a!
Vị lão bà lúc này mới hết giận, mỉm cười:

- Cái này còn không tệ lắm. Tiểu Phao Phao, ta muốn xâu nhỏ, thịt ít một chút, mỡ cũng không được nhiều quá. Cũng không được làm dơ quần áo của ta. Đây là quần áo ta mới may đó. Có đẹp không?
Pháo Long cười nịnh nói:
- Đương nhiên là đẹp rồi. Lão nhân gia người luôn luôn xinh đẹp như vậy mà.
Sắc mặt lão bà nhất thời hớn hở:
- Cũng có mình ngươi có mắt thẩm mĩ. Nếu như lão đầu tử nhà ta bằng được phân nửa ngươi, ta cũng không cần phải cãi cọ suốt với lão ta. Ý, hôm nay người đến đây cũng không ít a! Tiểu Thụy Thụy, ngươi cũng ở đây à! Lão đầu kia đã nói là ngươi dẫn hai đứa tiểu tử đi sơ khảo mà, sao lại trở lại nhanh như thế?
Tiểu Thụy Thụy? Gương mặt Cơ Động khẽ giật lên một cái, nhìn về phía sư huynh mình, thầm nghĩ, cái Tiểu Thụy Thụy này đừng nói là gọi sư huynh của mình đi.
Phất Thụy lập tức xác nhận dự đoán của Cơ Động, bước nhanh về phía trước, vẻ mặt cung kính, thậm chí còn mang theo vài phần cẩn thận nói:
- Bọn người Tiểu sư đệ đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, chúng ta mới trở về.
Lão bà ngẩng đầu lên, nhìn về phía Cơ Động:
- A, nói như vậy, đây chính là Tiểu Động Động mà lão đầu kia khen không ngớt lời à?
Tiểu Động Động? Cơ Động vốn còn đang buồn cười, nghe đến đây sắc mặt hắn không khỏi cứng lại. Phất Thụy vẫy vẫy tay về phía hắn:
- Tiểu sư đệ, mau đến đây bái kiến sư mẫu đi.
Sư mẫu? Lúc này Cơ Động mới hiểu được, vị lão bà mặc trang phục hoa lệ trước mặt này, không ngờ lại chính là vợ của sư phụ Chúc Dung. Lão đầu trong lời nói của bà ta, hiển nhiên chính là Chúc Dung. Bất quá, vị sư mẫu này quả thật có chút quái dị. Nhất là cái cách bà ta xưng hô người khác. Bước lên phía trước mấy bước, Cơ Động đi đến trước mặt lão bà, khom người hành lễ:
- Sư mẫu, chào ngài.
Lão bà sắc mặt hớn hở nhìn Cơ Động:
- Giỏi, giỏi. Đúng là một tiểu gia hỏa không tệ. Lão đầu thật là tinh mắt. Mười bốn mười lăm tuổi đã sắp đột phá ba quan rồi. Khó trách lão già đó nói tư chất của ngươi không thua kém Tiểu Thụy Thụy chút nào.
Trong lòng Cơ Động cả kinh, trên người vị sư mẫu trước mặt này cũng không có truyền đến bất kỳ tia ma lực ba động nào, cũng không có tiến hành thử nghiệm gì với mình, chỉ là đơn giản nhìn sơ qua một chút thôi, thế nhưng đã nhìn ra được cấp bậc ma lực thật sự của mình rồi. Đây là nhãn lực tinh tế đến mức nào?
Phất Thụy cũng có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Cơ Động một cái. Hắn tuyệt đối sẽ không hoài nghi nhãn lực của sư mẫu, chỉ là trong lòng có chút nghĩ không ra mà thôi:
- Tiểu sư đệ rõ ràng vừa mới đột phá hai quan, sao bây giờ lại là sắp ba quan?

Lão bà khẽ híp hai mắt lại, cẩn thận nhìn nhìn Cơ Động:
- Tiểu Động Động, ta ngồi chung bàn với ngươi vậy.
Vừa nói, bà ta vừa chậm rề rề đi đến phía bàn của đám người Cơ Động. Cơ Động vừa mới tiến lên định dìu bà ta, thế nhưng đã dọa cho Phất Thụy nhảy dựng lên, vội vàng cản hắn lại, thấp giọng ghé lỗ tai Cơ Động nói:
- Sư mẫu rất thích sạch sẽ, ghét nhất là bị người ta chạm vào y phục của bà. Đắc tội sư phụ thì cũng không sao, nhưng nếu mà đắc tội sư mẫu, nhất định sẽ sống không yên ổn. Ngươi ngàn vạn lần nên cẩn thận một chút. Bất quá, ta xem ra hình như sư mẫu rất thích ngươi. Chỉ khi nào thích ai, sư mẫu mới gọi tên người đó thành hai từ. Tính tình xưa nay đã là như vậy.
Lão bà kia mãi một lúc sau mới đi đến cái bàn ở giữa ngồi xuống. Đám người Dạ Tâm bên kia cũng vẫn còn đứng ở nơi đó, thế nhưng lão bà cũng không có để ý đến bọn họ, giống như là không có nhìn thấy bọn họ vậy. Mãi đến khi Phất Thụy quay sang phất phất tay với bọn họ, đám người Dạ Tâm mới dám ngồi xuống. Bất quá động tác ăn uống của bọn họ rõ ràng chậm lại rất nhiều, thậm chí cũng không dám nói chuyện nữa.
- Tiểu Động Động, đến đây ngồi xuống cạnh ta này.
Lão bà giơ tay vẫy vẫy Cơ Động.
Lúc Cơ Động đi đến ngồi xuống bên cạnh bà ta, lão bà ngẩng đầu nhìn về phía Lam Bảo Nhi ở đối diện:
- Ngươi gọi là Bảo Nhi nha đầu phải không?
Lam Bảo Nhi tuy rằng không biết lão bà này là ai, chỉ nhìn thấy biểu tình cung kính của Phất Thụy mà dự đoán thân phận của bà ta mà thôi, vội vàng đáp:
- Lam Bảo Nhi xin tham kiến lão tiền bối.
- Ta già lắm hay sao? Đi đi, qua bên kia mà ngồi.
Lão bà biến sắc, thanh quyền trượng trong tay dộng nhẹ xuống đất một cái. Lam Bảo Nhi nhất thời cảm giác được một cỗ lực lượng nhu hòa trong nháy mắt trói buộc toàn thân mình, cả người bị hất lên, hướng về phía Dạ Tâm bay đến.
Dạ Tâm vội vàng tiếp lấy Lam Bảo Nhi, hơn nữa lập tức nháy mắt liên hồi với nàng, ý bảo đừng nên nói gì cả.
Lão bà lẩm bẩm:
- Ai nói là ta già chứ? Ta còn rất trẻ mà. Tiểu Động Động, ngươi nói có đúng hay không?
Trong lòng Cơ Động thoáng thở dài một tiếng, nhưng vẫn là gật gật đầu:
- Đúng vậy, ngài còn rất trẻ.
Lão bà nhất thời nở nụ cười, tủm tỉm nói:

- Ngươi quả thật không tệ chút nào, so với tiểu nha đầu kia giỏi hơn nhiều. Nè, ăn đi, ăn đi. Thịt nướng của Tiểu Phao Phao không tệ đâu.
Cơ Động thành thật nói:
- Sư mẫu, đệ tử đã ăn no rồi.
Lão bà nói:
- Nếu vậy ngươi cầm gậy giúp ta đi.
Nói xong bà ta liền đưa cây gậy cầm trong tay ra. Cơ Động theo bản năng đưa hai tay ra cầm. Lúc thanh quải trượng kia chạm vào tay hắn, hắn nhất thời cảm giác hai tay mình trầm xuống rất nhanh, thế nhưng cũng không thể buông tay ra. Lão bà nhắc thêm một câu:
- Tiểu Động Động, cầm chắc một chút.
Cơ Động vội vàng vận chuyển ma lực, lúc này mới miễn cường cầm được cây quải trượng, thế nhưng vẫn rất nhanh đặt một đầu xuống đất, hai tay cầm lấy đầu còn lại. Hắn kinh hãi phát hiện, cây quải trượng màu lam sẫm này chỉ sợ nặng hơn cả ngàn cân. Vị sư mẫu này nhìn qua động tác hết sức chậm chạp, thể nhưng chỉ nhìn vào cây quải trượng trong tay bà ta thôi, cũng khiến cho Cơ Động có cách nhìn khác về bà ta rồi. So với vị sư phụ Chúc Dung của mình, vị sư mẫu này tựa hồ càng thâm sâu khó lường hơn nhiều.
Lão bà tủm tỉm cười, nói:
- Tiểu Động Động, ngươi nói là Bính Hỏa lợi hại, hay là Đinh Hỏa lợi hại hơn?
Cơ Động không ngờ rằng bà ta lại đột nhiên hỏi ra vấn đề như thế, hơi hơi sửng sốt, nói:
- Mỗi loại đều có sở trường riêng của mình. Mỗi hệ trong Ngũ Hành đều có những đặc tính riêng, cũng không có bất cứ thuộc tính nào hoàn toàn cường đại cả. Cần phải xem tu vi của ma sư như thế nào thôi.
Lão bà lắc lắc đầu, nói:
- Không, ngươi nói không đúng rồi.