Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

- Không đúng?
Cơ Động nghi hoặc nhìn lão bà. Hắn đương nhiên tự hỏi mình đã trả lời có thể nói là áo trời không thấy đường may, hơn nữa cũng đúng như những gì mà hắn nghĩ trong lòng.
Lão bà nói:
- Rõ ràng là Đinh Hỏa lợi hại nhất. Đinh Hỏa âm nhu, thuộc tính chiêu dung. Bính Hỏa bất quá chỉ là bộ phát nhất thời mà thôi, còn Đinh Hòa lại có thể kéo dài liên miên không dứt, xâm nhập cực hạn. Tiểu Động Động, nhớ kỹ đó, tên của sư mẫu là Âm Chiêu Dung.
Cơ Động lúc này mới hiểu ra, hóa ra vị sư mẫu này chính là ma sư Đinh Hỏa Hệ. Đồng thời trong lòng hắn cũng không khỏi âm thầm buồn cười, vị sư mẫu kia thật ra có vài phần tính tình như trẻ con vậy.
- Tiểu Động Động, không bằng như vầy đi. Ngươi đừng nhận lão già Chúc Dung kia làm sư phụ nữa, bái ta làm thầy đi. Được không?
Âm Chiêu Dung vẫn như trước tủm tỉm cười nhìn Cơ Động, chỉ là lời nói của bà ta lại làm cho Cơ Động chấn động.
Sắc mặt Cơ Động hơi tái một chút, mặc dù Chúc Dung cũng chưa có dạy qua hắn cái gì, nhưng mà, ở trong lòng hắn vô cùng tôn kính vị lão nhân này. Những gì Âm Chiêu Dung nói thật làm hắn không thể chấp nhận được, trầm giọng nói:
- Sư mẫu, chuyện đó tuyệt đối không được. Một ngày là thầy, cả đời là cha. Huống chi, ngài lại là thê tử của sư phụ, sao lại có thể nói như vậy được? Người xưa có câu: thần phải trung với vua, con phải hiếu với cha, vợ phải kính với chồng. Ngài và lão sư là vợ chồng cơ mà!
Nghe Cơ Động nói, ngay cả Lôi Đế đứng kế bên sắc mặt cũng đã thành một mảng tái nhợt, vội hướng về phía Cơ Động nháy mắt kịch liệt. Mà Cơ Động làm như không hề thấy vậy, vẫn tiếp tục nói ra. Sự cố chấp, quật khỏi trong lòng hắn người khác sao có khả năng làm cho thay đổi được? Đối mặt với Chu Tước hắn còn không lùi bước nữa phần cơ mà.

Cách đó mấy cái bàn, sắc mặt đám người Dạ Tâm lúc này cũng thành tái nhợt, cả đám trợn mắt há mồm nhìn Cơ Động. Ở trong ấn tượng của bọn họ, đây là lần đầu tiên có người cả gan dám chống lại Âm Chiêu Dung.
Sắc mặt Âm Chiêu Dung trầm xuống:
- Nói rất hay. Không hỗ làm đệ tử của lão già kia. Giống hắn như đúc, vừa thúi vừa ngoan cố. Nếu ta nói cho ngươi biết, lão già Chúc Dung kia đánh không lại ta, ngươi có thay đổi chủ ý hay không?
Cơ Động cười nhạt:
- Sư mẫu, thực lực cũng không đại biểu cho cái gì. Cái này gọi là nghèo hèn không thể thay đổi, phú quý không thể khinh người, uy vũ không thể khuất nhục. Ta không biết ngài và sư phụ có mâu thuẫn gì với nhau, nhưng mà, cách làm của ngài ta rất không đồng tình, cũng không thể hiểu nổi. Thực xin lỗi, ta ăn no rồi. Xin tạm biệt.
Nói xong, hắn đưa thanh quải trượng trong tay trả lại cho Âm Chiêu Dung, quay người đi nhanh ra ngoài.
Rầm—, Âm Chiêu Dung cầm thanh quải trượng trong tay dộng mạnh xuống đất một cái, nhất thời, toàn bộ tửu điếm Nhất Khẩu Hương đều chấn động kịch liệt một chút. Tất cả các đệ tử của Âm Dương Học Đường nhất thời đứng cả dậy, khẩn trương nhìn sang bên này.
- Tiểu tử, ngươi có biết ta là ai hay không?
Âm Chiêu Dung sẳng giọng quát Cơ Động.
Cơ Động quay đầu nhìn lại, ánh mắt thản nhiên, bình tĩnh:
- Ta chỉ biết ngài là sư mẫu của ta, về phần thân phận của ngài với những người khác như thế nào, ta cũng không cần biết. Sư mẫu, tạm biệt. Chuyện xảy ra hôm nay, ta sẽ không nói lại với sư phụ.
Nói xong, xoay người chạy ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng Cơ Động khuất dần, Âm Chiêu Dung đột nhiên nở nụ cười:
- Tiểu tử này, quả thật rất giống với lão già kia khi còn trẻ. Thật sự có chút đáng yêu a!
Phất Thụy ở bên cạnh thử thăm dò:
- Sư mẫu, ngài đừng nóng giận. Tiểu sư đệ vốn rất có cá tính. Hay là, để ta đi khuyên nhủ hắn một chút?
Âm Chiêu Dung trừng mắt một cái:
- Khuyên cái gì mà khuyên, ngươi cũng cút đi cho ta. Đừng làm phiền ta ăn uống.

- Vâng, đệ tử cáo lui.
Phất Thụy âm thầm thở ra, vội vàng xoay người đuổi theo Cơ Động.
Ánh mắt Âm Chiêu Dung toát ra một tia mỉm cười nhàn nhạt, khẽ gật đầu, lẩm bẩm một câu mà chỉ có bà ta mới có thể nghe được:
- Cái lão già này, ánh mắt lựa chọn đệ tử đúng là không tệ.
Phất Thụy chạy ra khỏi tửu điếm, chỉ vài bước đã đuổi kịp Cơ Động:
- Tiểu sư đệ, ngươi đợi ta một chút.
Cơ Động thấy Phất Thụy đuổi theo, nhăn mặt nói:
- Sư huynh, vừa rồi sao ngươi không lên tiếng nói cho sư phụ! Bà ta mặc dù là sư mẫu, nhưng lại nói xấu sư phụ như vậy, ngươi có thể nhịn được hay sao?
- Ặc, Tiểu sư đệ, ngươi mới là nam tử hán chân chính, sư huynh ta không so được với ngươi a.
Phất Thụy tức giận ôm lấy bả vai của Cơ Động:
- Vừa rồi suýt nữa ngươi hù chết ta rồi. Ta thật sự lo lắng sư mẫu sẽ tức giận mà động thủ với ngươi đó. Đừng nói là ta, ngay cả sư phụ nếu có mặt ở đây cũng không ngăn nổi sư mẫu đâu.
Cơ Động lạnh nhạt nói:
- Đại trượng phu có chuyện nên làm, có chuyện không nên làm. Sư huynh, xem ra ta nhìn nhầm ngươi rồi.
Phất Thụy bất đắc dĩ lắc lắc đầu:
- Tiểu tử ngốc, ngươi không biết rõ quan hệ giữa ngươi và sư mẫu, cho nên mới nói như vậy đó thôi. Ngươi biết không, sư mẫu vốn là sư thúc của sư phụ. Sư phụ ở trước mặt sư mẫu cũng không dám nói lớn tiếng đâu.
Cơ Động ngẩn người:
- Cái này, sư huynh, quan hệ này hình như có chút rối loạn rồi. Ta cũng không có hiểu rõ lắm a.
Phất Thụy cười khổ nói:

- Tính sợ vợ của sư phụ vốn rất nổi tiếng giong Thiên Can Học Viện chúng ta. Theo như lời của chính sư phụ nói, hắn bị sư mẫu ức hiếp cả đời a! Sư pụ của sư phụ, chính là anh ruột của sư mẫu, cũng chính là đương kim Bính Hỏa Hệ ma sư đệ nhất thiên hạ, một trong năm Sư đoàn trưởng trấn thủ Thánh Tà Chiến Trường. Sư mẫu vốn lớn hơn sư phụ mười lăm tuổi. Bọn họ làm sao lại lấy nhau thì ta lại không biết rõ lắm. Ngươi nghĩ xem, xét theo mối quan hệ như thế, sư mẫu sao lại không thể lớn giọng được cơ chứ? Vừa rồi ngươi đã bỏ qua một cơ hột tốt đó, cả đời sư mẫu cũng chưa từng thu đồ đệ bao giờ.
Cơ Động có chút đau đầu nói:
- Chuyện này thật sự có chút hỗn loạn a. Mối quan gêh giữa sư phụ và sư mẫu, chẳng phải là đệ tử yêu sư thúc hay sao?
Phất Thụy có chút khẩn trương, khoa tay múa chân ý bảo không nên nói lớn, hạ giọng nói:
- Tiểu sư đệ, ngươi nói nhỏ tiếng một chút, nếu để sư phụ nghe được thì nguy to. Ta đã nói với ngươi rồi, vị sư mẫu này của chúng ta, thực lực đủ để so sánh với Ngũ đại Chí tôn của Thánh Tà Chiến Trường. Bà ta chẳng những là Phó viện trưởng của Thiên Can Học Viện, đồng thời cũng là đệ nhất cao thủ của Thiên Can Học Viện chúng ta, cũng là vị Âm Dương Ma Sư duy nhất trong toàn bộ học viện chúng ta có được danh hiệu chuyên chúc của hệ mình. Sư mẫu chính là Đinh Hỏa Hệ, chuyên chúc danh hiệu cũng là Đinh Hỏa Hệ, Thái Ất. Nhắc đến năm chữ Thái Ất Âm Chiêu Dung, toàn bộ Quang Minh Ngũ Hành Đại Lục không ai không phải run cầm cập. Cũng chỉ có mình ngươi mới có lá gan dám trước mặt cãi lời bà ta. Ta thật sự là lo dùm cho ngươi đó.
- Chuyên chúc danh hiệu Thái Ất của Đinh Hỏa Hên? Cường giả chí tôn cấp bậc Cửu quan?
Tuy rằng Cơ Động đối với vị sư mẫu thâm sâu khó lường kia cũng có sự đánh giá thực lực không kém, nhưng vẫn không thể nào ngờ được, thực lực vị sư mẫu này của mình lại có thể đạt đến trình độ khủng bố đến như vậy. Khó trách vừa rồi những đệ tử tinh anh nhất của Âm Dương Học Đường cũng phải e ngại, cung kính đến như vậy.
Phất Thụy hạ giọng nói:
- Sư mẫu chỉ là Phó viện trưởng chứ không phải Viện trưởng, là bởi vì Thiên Can Học Viện vốn là do Trung Thổ Đế Quốc khởi xướng, Trung Thổ Đế Quốc lại là trung tâm đại lục, hơn nữa sư mẫu lại có tính lười trông coi các sự vụ bên ngoài, cho nên chỉ là Phó viện trưởng mà thôi. Nhưng mà, trong số mười vị Đổng sự của Thiên Can Học Viện, sư mẫu luôn luôn đứng vị trí đầu tiên. Ngoại trừ sư phụ ra, các vị Đổng sự khác khi nhìn thấy sư mẫu đều phải cung kính hành lễ, tôn xưng một tiếng Thái Ất Miện Hạ.
Cơ Động có chút tò mò hỏi:
- Sư huynh, ngươi có từng nhìn thấy sư mẫu ra tay chưa? Cường giả chí tôn Cửu quan thực lực nếu so với Chu Tước thì như thế nào?
Phất Thụy nhìn nhìn chung quanh, cúi đầu nói nhỏ vào tai Cơ Động:
- Nói như thế này ngươi lập tức hiểu rõ ngay, tọa kỵ của sư mẫu chính là một trong Thập Đại Thiên Can Thần Thú, Đinh Hỏa Thần Thú Đằng Xà.