Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Đóa Hồng Liên bao quanh thân thể Cơ Động cũng đã lặng yên rút đi. Nhưng dấu ấn Hồng Liên trên ngực Cơ Động vẫn còn phát ra độ ấm nhẹ. Liệt Diễm lúc này vẫn còn đang theo dõi tình huống ở đây.
Nghe Cơ Động hỏi, trong mắt Chu Tước toát ra vẻ buồn bã:
- Là con của ta cần ngươi trợ giúp. Lúc trước, khi ta sinh nó ra, vừa lúc gặp phải Nhật thực, âm khí xâm lấn, khiến cho tiên thiên thuộc tính của con ta bị tổn thương. Ta đã cố gắng hơn ba ngàn năm, cũng không thể ấp cho nó nở ra. Gần đây, ra đã cảm giác được sinh mệnh lực của nó càng ngày càng yếu dần. Nếu trong một khoảng thời gian ngắn nữa, không thể ấp cho nó nở ra, nó sẽ…
Nói đến đây, thanh âm Chu Tước trở nên nghẹn ngào, cực kỳ có nhân tính:
- Ta là Bính Hỏa Thần Thú, tất cả ma lực của ta đều thuộc về Chí Dương Chi Hỏa. Thế nhưng, muốn loại bỏ âm khí trong quả trứng, nhất định phải cần đến ngọn lửa có thuộc tính Chí Âm mới được. Nhưng mà, hiện tại những sinh vật có được Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa cực kỳ hiếm có. Chỉ có một vài Ma sư Đinh Hỏa Hệ cường đại nhất của các nhân loại các ngươi mới có thể có. Ta lại bị phong ấn ở nơi này, làm sao có thể đi ra ngoài tìm kiếm bọn họ đây? Phải cảm tạ Nữ hoàng bệ hạ đã đưa ngươi đến đây. Ngươi chỉ cần dùng Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa đem toàn bộ Chí Âm Chi Hỏa trong trứng của con ta hấp thu sạch, ta lập tức có cách ấp cho nó nở ra, giúp nó bổ sung sinh mệnh lực. Đây là cơ hội cuối cùng của ta. Ta khẩn cầu ngươi, nhất định phải giúp ta.
Hai giọt lệ màu đỏ tươi chợt từ trong mắt Chu Tước nhỏ ra, trong không trung hóa thành hai ngọn lửa nhỏ lặng yên tan biến.
Cơ Động lặng yên nghe hắn nó nói, sau đó gật gật đầu. Đột nhiên, hắn nâng hai tay phải lên, từ trên thủ trạc bay ra mấy đạo hào quang.

Cực Hỏa Tinh Thiết, Phượng Huyết Ngô Đồng Mộc Thụ Lâm, ba giọt Phượng Hoàng Tinh Huyết cùng với chín sợi Phượng Hoàng Vỹ toàn bộ hiện ra trước mặt hắn.
Cơ Động nhàn nhạt nói:
- Những thứ này, ngươi thu hồi lại đi.
Chu Tước chấn động:
- Ngươi, ngươi làm gì? Nếu ngươi cảm thấy còn quá ít, ngươi cứ việc nói ra, ta có thể trả nhiều hơn nữa. Ngươi muốn bất cứ thứ gì khác, cứ nói, ta nhất định sẽ dùng hết tất cả khả năng mà đáp ứng ngươi.
Cơ Động lắc đầu:
- Ta chẳng muốn gì cả. Ta sẽ giúp con ngươi. Yêu cầu duy nhất của ta là, ngươi hãy thu hồi tất cả những thứ này lại.
Chu Tước ngơ ngác nhìn Cơ Động:
- Vì, vì sao vậy?
Thanh âm Liệt Diễm cũng đồng thời vang lên:
- Cơ Động!
Ánh mắt Cơ Động đột nhiên trở nên cực kỳ kịch liệt:
- Liệt Diễm, uy hiếp một người mẹ vì con mình mà chấp nhận trả giá hết thảy, ta không làm được.

Hắn cơ hồ như là hét lên những lời này.
Chu Tước ngây ngẩn cả người. Liệt Diễm cũng trở nên trầm mặc. Không khí trong sơn động tựa hồ trở nên im ắng.
Sau một lúc lâu, thanh âm Liệt Diễm mới một lần nữa vang lên:
- Cơ Động, là ta suy nghĩ không chu đáo. Cứ theo ý của ngươi mà làm đi. Chu Tước, ta chỉ nhờ ngươi một việc, sau khi hắn giúp ngươi ấp nở con ngươi thành công, ngươi hãy hộ tống hắn bình an rời khỏi chỗ này.
Nói xong câu đó, trên dấu ấn Hồng Liên trước ngực Cơ Động, cảm giác ấm áp chợt biến mất. Cơ Động cũng không có hối hận, ở trong lòng lặng yên nói:
- Thực xin lỗi, Liệt Diễm. Ta biết là ngươi tốt với ta, nhưng mà đây là nguyên tắc làm người của ta.
Từ khi biết Liệt Diễm đến nay, đây là lần đầu tiên Cơ Động làm trái ý muốn của Liệt Diễm. Nhưng mà, sau khi nói xong câu đó, áp lực trong lòng hắn cùng với nổi buồn bực cũng tiêu biến đi ít nhiều, vô cùng thống khoái. Trong đầu hắn, hồi tưởng lại hình ảnh của mẹ mình ở kiếp trước, hai mắt Cơ Động đã có chút ươn ướt. Bất luận là sinh vật nào đi nữa, tình thương của mẹ đối với con luôn là vô tư, vĩ đại nhất.
Từng giọt từng giọt nước mắt không ngừng từ trong mắt của Chu Tước rớt ra. Cơ Động căn bản không có liếc mắt nhìn đến những tuyệt thế kỳ trân đó, bình thản bước đến trước người Chu Tước:
- Bây giờ chúng ta nên bắt đầu đi.
Chu Tước nhìn chăm chú vào Cơ Động, cũng không nói thêm gì nữa. Nó vỗ cánh bay lên khỏi cây Ngô Đồng rậm rạp, dùng hai cánh thật cẩn thận kéo một quả trứng màu đỏ kim chậm rãi đặt xuống bên cạnh Cơ Động.
So sánh với quả trứng Hỏa Long đã từng thấy trước đây, quả trứng Phượng Hoàng này nhỏ hơn khá nhiều. Nó có hình trứng, đường kính khoảng một thước. Nhìn ánh mắt trân trọng của Chu Tước, Cơ Động an ủi:
- Đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ tốt hơn. Ta nhất định sẽ giúp cho con ngươi thành công ấp nở ra.
Thanh âm Chu Tước tràn ngập sự cảm kích:

- Cảm ơn ngươi. Ngươi chỉ việc đặt tay lên trên quả trứng của con ta, đem Chí Âm Chi Hỏa nội uẩn trong lòng bàn tay, ngươi sẽ cảm nhận được âm khí trong đó. Đem những âm khí đó hút hết ra. Ta nghĩ, loại Âm Hỏa ẩn chứa trong cơ thể con ta hơn mấy ngàn năm, đối với ngươi sẽ có lợi không nhỏ. Ngươi chỉ cần cẩn thận hấp thụ nó là được.
Cơ Động gật gật đầu, nâng nhẹ tay trái mình lên, chậm rãi đặt nhẹ lên trên quả trứng Chu Tước có màu đỏ kim kỳ dị kia. Âm Dương lốc xoáy bắt đầu vận chuyển, đem ma lực trong cơ thể phóng thích ra. Trên đỉnh đầu, cái hai màu đen, trắng dần dần chuyển hóa thành màu đen thuần túy. Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa thâm thúy, âm u từ từ bốc cao lên, từ trên cánh tay bắt đầu lan dần xuống lòng bàn tay. Ngay tại lòng bàn tay của Nhật Nguyệt Quang Huy, bắt đầu áp súc lại, ngưng tụ trên khỏa Đinh Hỏa Thượng Phẩm Tinh Miện trên cái bao tay.
Ngay khi bàn tay của Cơ Động vừa mới cùng quả trứng Chu Tước tiếp xúc nhau, hắn lập tức cảm giác được một tia cảm giác như huyết mạch vận chuyển đang từ trong quả trứng truyền ra. Quả trứng màu đỏ kim kia cũng hơi hơi run rẩy nhẹ một chút.
Chu Tước khẩn trương nhìn Cơ Động đang đứng ở đối diện, cái đuôi thật dài của nó chợt vòng lại, đem Cơ Động và quả trứng kia bao phủ ở bên trong, nhiệt độ chung quanh dần dần tăng cao lên, thế nhưng tuyệt đối cũng không khiến cho Cơ Động có cảm giác khốc liệt.
Ngay khi Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa bắt đầu nội uẩn trong lòng bàn tay, quả trứng Chu Tước bắt đầu run rẩy nhè nhẹ. Lúc mới bắt đầu cảm giác này còn khó phát hiện, nhưng sau đó rất nhanh sự run rẩy này đã trở nên rõ ràng hơn. Một luồng khí tức màu xám đen dần dần hiện lên trên mặt quả trứng, bắt đầu ngưng tụ lên lòng bàn tay của Cơ Động.
Một cỗ hàn ý lạnh như băng nháy mắt thông qua lòng bàn tay của hắn, thẳng vào trong cơ thể của Cơ Động. Cơ Động giật mình, chợt rùng mình một cái, sắc mặt hắn nhất thời trở nên tái nhợt. Luồng Âm Dương lốc xoáy trong lồng ngực nhất thời vận chuyển cấp tốc lên, luồng hàn ý âm lãnh kia cùng với Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa trong người hắn kết hợp lại, dần dần chuyển hóa thành lực lượng của mình.
Từng đường cong màu xám đen như tơ như lũ không ngừng xuất hiện trên bề mặt quả trứng Chu Tước. Hàn khí truyền vào cơ thể hắn bắt đầu càng ngày càng mãnh liệt hơn. Lúc mới bắt đầu, luồng Âm Dương lốc xoáy trong cơ thể hắn còn rất nhanh hóa giải, đem nó dung nhập vào cơ thể của hắn. Nhưng rất nhanh, Cơ Động liền phát hiện, chính mình có chút chống đỡ không nổi nữa.
Luồng hàn khí trên mặt quả trứng Chu Tước kia cùng với Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa của hắn rất giống nhau, chỉ có chút khác biệt chính là, trong luồng khí tức màu xám đen kia, ngoại trừ Chí Âm Chi Hỏa ra, còn bao hàm một cỗ khí tức hết sức âm tà. Lúc mới bắt đầu, bởi vì nó không nhiều lắm, nên khi vừa mới tiến vào, đã bị luồng Âm Dương lốc xoáy lập tức luyện hóa, biến thành từng mảnh vụn tiêu tán hết. Nhưng mà, luồng khí tức âm tà kia càng ngày càng nhiều hơn, khiến cho luồng Âm Dương lốc xoáy của Cơ Động có chút kham không nổi.
Tuy rằng luồng Âm Dương lốc xoáy kia có thể đem hai loại Cực hạn song hỏa tiến hành chuyển hoán cho nhau, nhưng lúc này dưới tình huống hấp thụ quá nhiều Chí Âm Chi Hỏa, bản thân Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa trong cơ thể Cơ Động càng ngày càng cường thịnh hơn, đã hoàn toàn áp chế thuộc tính của Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa trong cơ thể. Lúc này chẳng những hắn không thể chống đỡ được luồng khí tức âm tà, mà thậm chí luồng Âm Dương lốc xoáy của hắn cũng bắt đầu trở nên mất cân bằng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị phá vỡ.