Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Ám Nguyệt Diễm của Cơ Động quỷ dị bóp nát Tất Sát Kỹ Hỏa Điểu Chi Vũ của đối thủ, lại đem ma lực mạnh mẽ của gã Bính Hỏa Đại Sư ba mươi sáu cấp kia hoàn toàn thôn phệ. Nhưng mà, một kích kia đồng dạng cũng đã rút hết toàn bộ ma lực của Cơ Động, thậm chí là cả ma lực của khỏa Hỏa Tinh Hạch cấp ba đang nằm trên tay hắn nữa.
Hắn đã mất hết ma lực, cũng không cách nào đối mặt với công kích phía bên kia. Thanh Băng Mâu do gã Nhâm Thủy ma sư áo đen kia phóng ra, đã mạnh mẽ đâm vào ngực phải của hắn, ầm ầm nổ tung.
Cảm giác đau đớn kịch liệt đã lan tràn đến mỗi đầu dây thân kinh của Cơ Động. Cả người hắn trong không trung chợt kịch liệt co rút lại. Ma lực lạnh như băng từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể hắn đã bị luồng Âm Dương lốc xoáy trong lồng ngực hắn hoàn toàn triệt tiêu. Nước mặc dù khắc lửa, nhưng chỉ là một Thủy ma lực bình thường làm thế nào có thể khắc chế được Cực hạn song hỏa của Cơ Động cơ chứ? Nhưng mà lực va chạm của Mệnh Trung Kỹ cấp bậc ba quan lại gây ra đả kích mạnh mẽ cho thân thể Cơ Động. Miệng mũi hắn cơ hồ là đồng thời bắn ra máu tươi. Thương tổn lần này hắn gặp phải, rõ ràng là nặng hơn khi va chạm với gã trung niên Canh Kim Hệ lúc trước nhiều.
Kẻ khiếp sợ không chỉ có mình Cơ Động. Gã áo đen kia lúc này cũng đã ngây ngốc cả người, thậm chí là tim hắn cũng đã hoàn toàn khiếp sợ cực độ. Không trung lúc này đã sáng ngời trở lại, thế nhưng hắn không thể nào quên được một màn quỷ dị khi nãy. Một gã đối thủ chỉ có hai quan, thế nhưng chỉ bằng vào một cái ma kỹ đã có thể thôn phệ một cái Tất Sát Kỹ của một gã ma sư ba quan, sau đó còn hoàn toàn hủy diệt đối thủ. Chuyện này ngược lại vốn là mục đích của gã áo đỏ mới đúng.

Hơn nữa, tuy rằng Cơ Động bị mũi Băng Mâu của hắn đánh bay, thế nhưng, mũi Băng Mâu mạnh mẽ, sắc bén kia cũng không thể đâm thủng thân thể Cơ Động. Thậm chí là không có đâm thủng được da ngực của hắn nữa, chỉ có làm lủng một lỗ như bàn tay trên lớp áo bên ngoài của hắn mà thôi. Hắn có thể mơ hồ nhìn thấy, trên làn da của Cơ Động ẩn hiện một tầng quang mang màu tím nhàn nhạt.
Hắn đến tột cùng là quái vật phương nào? Đây chính là thứ ý niệm duy nhất hiện lên trong đầu gã áo đen. Sự cường hãn của Cơ Động đã hoàn toàn vượt qua khỏi phạm trù nhận thức bình thường của hắn. Sự chênh lệch giữa hai quan và ba quan, trên người Cơ Động, hắn căn bản là không nhìn thấy nửa phần. Lấy một địch ba, trong thời gian ngắn ngủi đã đánh chết hai người, tình huống nghe rợn người như vậy, hắn làm thế nào có thể không sợ được?
Oanh— Thân thể Cơ Động bị hất văng rơi xuống, lưng hắn dán chặt trên mặt đất, bị đẩy ngược về phía sau, kịch liệt ma sát hơn chục thước rồi mới dần dần ngừng lại. Sự đau đớn kịch liệt truyền đến từ trên ngực làm hắn suýt chút nữa không hít thở nổi. Nhưng mà, Long Huyết Tẩm Thể đã cứu mạng hắn. Cơ thể, xương cốt tuy rằng cũng chịu chấn động nhất định, đau đớn cũng kịch liệt một chút, thế nhưng cũng không có bị thương.
Không ai có thể nhìn thấy, ngay trong nháy mắt khi thanh Băng Mâu kia đánh mạnh lên lồng ngực của Cơ Động, cách đó không xa, một đạo hào quang màu lam tím nhàn nhạt thoáng lóe lên một chút. Mà khi thấy thân thể Cơ Động cũng không bị mũi Băng Mâu kia đâm thủng, đạo quang mang màu lam tím kia lặng lẽ biến mất.
Sự áp chế thuộc tính của hai đại quân vương khiến cho cây Nhâm Thủy Băng Mâu không thể hoàn thành việc thuộc tính xâm nhập. Long Huyết Tẩm Thể cũng ngăn chặn cái Mệnh Trung Kỹ của đối phương. Đổi lại là một gã Hỏa Hệ ma sư bình thường khác, đừng nói là hai quan, cho dù là cấp bậc ba quan, nếu trực tiếp đón nhận một cái Mệnh Trung Kỹ đơn thể công kích có lực xuyên thấu mạnh mẽ như vậy, kết quả duy nhất chính là trên ngực bị đâm thủng một lổ lớn, thanh Băng Mâu vỡ tan trong cơ thể, nháy mắt rời khỏi thế giới này.
Gã áo đen kia lúc này đã hoàn toàn dại ra, đứng ngay tại chỗ, cũng không có tiếp tục công kích nữa. Thân thể hắn thậm chí là không ngừng run rẩy. Mà Cơ Động bên này cũng đã nằm luôn trên mặt đất, không có đứng lên. Tuy rằng hắn cũng không có bị thương nặng, nhưng lực công kích vật lý mãnh liệt kia cũng làm cho hắn có chút hít thở không thông. Tay phải miễn cưỡng lấy từ trong thủ trạc ra một khỏa Hỏa Tinh Hạch cấp ba. Luồng Âm Dương lốc xoáy trên ngực thoáng có chút ngừng trệ bắt đầu vận chuyển lại, điên cuồng hấp thụ ma lực của khỏa Tinh Hạch.
- Cơ Động, ngươi không có việc gì chứ?
Lam Bảo Nhi tại thời điểm Cơ Động phóng ra cũng đã chuẩn bị khá kỹ càng. Nhưng mà, công kích của Cơ Động quả thật quá mãnh liệt. Ngay thời điểm luồng hỏa diễm màu đen kia xuất hiện, nàng cũng đã sợ đến ngây người. Vì vậy mà ma kỹ chuẩn bị sẵn sàng cũng không thể phát ra. Bây giờ nhìn thấy Cơ Động bị thanh Băng Mâu kia đánh văng ra, sự hối hận vô tận chợt dâng lên, tràn ngập trong lòng Lam Bảo Nhi. Từ trên cây phóng xuống, bay nhanh đến bên cạnh Cơ Động, nước mắt đã không ngừng tuôn rơi.

Cơ Động tự nhiên cũng không có trách cứ gì Lam Bảo Nhi, thế nhưng, hiện tại hắn đang vận chuyển ma lực toàn thân, bản thân không thể nói chuyện, chỉ có trừng mắt nhìn về phía nàng ta.
Lam Bảo Nhi hơi hơi sửng sốt một chút, nàng cũng không hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của Cơ Động, cũng không dám di động thân thể hắn, hoặc là dùng Thủy Hệ ma lực của nàng trị liệu cho hắn. Hỏa Hệ ma sư chỉ có ma kỹ trị liệu của Mộc Hệ ma sư mới có tác dụng, Thủy Hệ ma lực của nàng sử dụng chỉ gây ra phản tác dụng mà thôi.
- Thực xin lỗi, thực xin lỗi. Ta vừa rồi, vừa rồi…
Lam Bảo Nhi lúc này đã khóc không thành tiếng.
Một giọt nước mắt rớt lên trên mặt Cơ Động, hắn không khỏi một trận không nói nên lời. Tuy rằng Lam Bảo Nhi trong Thiên Can Học Viện là một trong những đệ tử tinh anh xuất sắc nhất một đời, nhưng dù sao nàng cũng chỉ mới có mười mấy tuổi mà thôi. Khó trách Thiên Can Học Viện lại bày ra một loại sơ khảo như thế này. Không có trải nghiệm qua sinh tử chi chiến, không có kinh nghiệm thực chiến cường hãn, cho dù là thiên tài về mặt tu luyện thì có tác dụng gì chứ? Đương nhiên đối với tên gia hỏa Cơ Động là người của hai thế giới mà nói, năng lực thích ứng của hắn so với Lam Bảo Nhi sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nhất là loại tâm lý kiêu ngạo cường hãn mạnh mẽ hơn bất cứ kẻ nào khác kia.
Phanh—, một tiếng nổ mãnh liệt lại chợt vang lên, lại một mảnh quang mang nhiều màu sắc vỡ vụn tung tóe. Từ trên thân thể gã áo đỏ đã dần dần hóa thành tro tàn kia, ma khí lưu trữ của hắn cũng không chịu đựng được cực hạn chi hỏa, vỡ ra tung tóe.
Tâm trí gã áo đen rùng mình một cái, từ trạng thái kinh sợ dần dần bình tĩnh lại. Nhìn ngó sang thi thể không còn gì của hai gã đồng bọn, nhìn nhìn về phía Cơ Động đang nằm đó và Lam Bảo Nhi đang khóc lóc kế bên. Sự sợ hãi trong mắt hắn dần dần biến thành ngây dại, sau đó lại từ từ biến thành quang mang điên cuồng. Quang mang màu đen không ổn định chợt từ trong cơ thể hắn chợt dâng trào ra.
Một người khi lâm vào trạng thái sợ hãi đến cực điểm sẽ xảy ra hai loại khả năng, một loại chính là ngây dại, loại khác chính là phát điên. Gã áo đen trước mắt này hiển nhiên thuộc loại người thứ hai.

- Khốn kiếp, khốn kiếp, ta phải giết hết các ngươi.
Ma lực Nhâm Thủy Hệ có chút hỗn loạn chợt từ trong cơ thể hắn dâng lên. Hư ảnh Thiên Hậu, biểu tượng của Nhâm Thủy Hệ đột nhiên hiện lên sau lưng hắn, mang theo hơi thở điên cuồng, nháy mắt phóng vọt về phía của Cơ Động và Lam Bảo Nhi.
Ngay khi tiếng nổ ầm vang kia phát ra, Lam Bảo Nhi đã ngừng khóc. Đối mặt với gã áo đen kia đang xông tới, nàng chậm rãi đứng lên. Thời khắc này đây, trong mắt nàng chỉ lóe ra một tầng quang mang kiên định.
Trải qua nhiều lần như vậy, trước sau hai lần do mình sai lầm mà suýt chút nữa làm mất tính mạng mình và Cơ Động. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa tới một canh giờ như thế, tâm tình Lam Bảo Nhi tựa hồ như lớn lên rất nhiều. Lúc này, trong đầu nàng chỉ còn một ý niệm duy nhất mà thôi, bất luận là phải trả giá như thế nào, cũng nhất định phải bảo vệ an toàn cho Cơ Động.