Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Luồng hắc quang vô thanh vô tức, không có năng lượng ba động, không có nửa phần tiếng động chợt xuất hiện sau lưng trung niên nhân kia. Mãi đến khi luồng hắc quang đến chỉ còn cách lưng hắn khoảng một thước, lông tơ sau lưng hắn mới chợt dựng thẳng lên, cảm nhận được sự nguy hiểm. Lúc này, thanh trường kiếm do năng lượng Canh Kim hệ trong tay hắn đã chỉa đến trước mặt của Lam Bảo Nhi rồi. Nhưng hắn cũng không định giết chết Lam Bảo Nhi, nên một kiếm đâm tới này cũng không có nửa phần sát khí.
Con người không ai không tự lo cho mình trước, nhất là những lúc gặp phải nguy cấp đến tính mạng như thế này, lúc này gã trung niên nhân kia rốt cuộc cũng không rảnh để đối phó với Lam Bảo Nhi nữa. Một thước quả thật quá gần, với thực lực ba mươi bảy cấp của hắn mặc dù tốc độ cũng rất nhanh, nhưng cũng không có khả năng hoàn toàn né khỏi.
Trong lúc nguy cấp, hắn đã thể hiện ra thực lực chân chính của một gã ma sư cường hãn, thanh trường kiếm màu trắng trong tay hắn vốn đang chém về phía Lam Bảo Nhi đã đột nhiên nổ tung. Lực nổ mãnh liệt thúc đẩy thân thể hắn trong nháy mắt nhích sang trái một chút, đã tránh được vị trí yếu hại chỗ ngực. Nhưng quả quang cầu màu đen vô thanh vô tức này cũng đã đập thẳng lên vai phải của hắn.
Xích—, một cỗ nhiệt lượng âm trầm nóng rực trong nháy mắt lan tràn ra. Trung niên nhân chỉ cảm thấy bả vai hắn tê rần một trận, hàng ngàn hàng vạn tia hỏa diễm màu đen giống như một đám dòi bọ hủ thực không ngừng từ bên ngoài chui vào quần áo, da thịt của hắn. Ngay khi hắn còn chưa kịp phản ứng gì, mắt hắn đã nhìn thấy một đoàn kim quang rất nhanh phóng to lên.

Oanh ——
Lực nổ mạnh kịch liệt đem thân thể của trung niên nhân hoàn toàn chấn bay, lên cao khoảng hơn năm thước trong không trung. Toàn bộ vai phải hắn hoàn toàn nổ tung, lộ ra nguyên một mảng xương trắng hếu. Hỏa diễm hai màu đen, vàng kim trong nháy mắt lan tràn mãnh liệt. Trung niên nhân nhất thời la thảm một tiếng kịch liệt.
Kẻ ra tay đúng là Cơ Động. Ngay khi Lam Bảo Nhi phóng xuống, Cơ Động cũng đã nhíu chặt cặp mày. Địa Linh Sơn vốn nổi danh ma thú đông đảo, những người đến nơi này tuyệt đại đa số đều là vì lợi ích của ma thú tinh hạch mang lại. Những kẻ đặt lợi ích lên hàng đầu có bao nhiêu kẻ là người tốt chứ? Rất nhanh, gã trung niên Canh Kim Hệ này đã chứng minh điều đó.
Khỏa quang cầu màu đen nhìn qua chỉ lớn hơn một nắm tay một chút mà thôi, lại chính là một kích súc lực thật lâu của Cơ Động. Một lớp bên ngoài chính là Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa sau khi đạt đến cảnh giới hai quan của hắn, mà bên trong lớp Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa này còn có một tầng Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa nữa.
Dưới sự trợ giúp của hai cái bao tay Nhật Nguyệt Quang Huy, Cơ Động cũng không ngờ lại có thể đem hai loại cực hạn song hỏa này áp súc lại nhỏ đến mức như vậy. Hơn nữa khi phát ra, hắn lại còn tận lực dùng Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa bao bọc ở bên ngoài, dựa vào tác dụng âm u của Đinh Hỏa khiến cho đối phương khó có thể phát hiện, nhờ vậy mới thành công.
Đối mặt với một đối thủ có thực lực cao đến ba mươi bảy cấp như vậy, Cơ Động như thế nào có thể không sử dụng ra toàn lực. Đây cũng là lần đầu tiên sau khi hắn đạt đến cảnh giới hai quan, sử dụng ra cực hạn song hỏa tiến hành công kích, không ngờ hiệu quả đạt được lại cường hãn đến như vậy, ngay cả bản thân hắn cũng không khỏi phải chấn động.
Canh Kim Hệ có một kỹ năng phòng ngự cơ bản nhất gọi là Kiên Thể Thuật, đem ma lực Canh Kim Hệ dung nhập vào trong làn da, có thể sinh ra lực phòng ngự cực mạnh. Lúc trước con Tùng Lâm Cự Thú kia sở dĩ không thể gây ra thương tổn quá lớn cho trung niên nhân này, chính là nhờ vào loại kỹ năng phòng ngự này.
Khi hắn đối phó với Lam Bảo Nhi, tuy rằng hắn cũng đã phóng thích ra loại kỹ năng hộ thể này, nhưng cũng không có sử dụng toàn lực mà thôi. Đối diện với hai loại cực hạn song hỏa, Kiên Thể Thuật cấp bậc ba quan cũng không khác nào một tấm giấy, hoàn toàn bị xé nát thành từng mảnh nhỏ. Đầu tiên là Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa dung nhập trước, sau đó tới Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa xâm nhập sau. Ma Kỹ Tổ Hợp Cực Hạn Song Hỏa lại một lần nữa được thi triển, chỉ có điều, hiện giờ thực lực của Cơ Động đã là hai quan.

Cả người Lam Bảo Nhi vốn đã giống như rơi vào hố băng rồi, nàng đang chuẩn bị đánh ra một loại kỹ năng liều mạng của mình, lại đột nhiên phát hiện, địch nhân trước mắt đã bị hất bay lên, còn có vô số tia máu bắn ra nữa, nàng không khỏi có chút sợ ngây người.
- Ngươi đứng đó làm gì?
Thanh âm quát tháo của Cơ Động đột nhiên bùng nổ trong không trung. Mượn lực đàn hồi của nhành cây, cả người hắn giống như một quả đạn pháo phóng thẳng xuống, trực tiếp bay về phía thân thể của gã trung niên Canh Kim Hệ đang bị hất văng trong không trung.
Lam Bảo Nhi lúc này mới phản ứng lại, nàng dù sao cũng là một thiên tài trong Âm Dương Học Đường. Tử quang trong mắt chợt lóe lên, quát khẽ một tiếng, hai tay giơ thẳng về phía trước, lại là một đạo quang mang màu tím dâng lên, trực tiếp phóng thẳng về phía vết thương đang không ngừng tuôn máu ra của trung niên nhân. Nhất thời, một cỗ hấp lực cường đại từ trng Quý Thủy ma lực truyền ra, khiến cho máu từ trong vết thương trên bả vai trung niên nhân không ngừng tuôn ra như suối. Thành phần chủ yếu của máu cũng là nước, mà khả năng khống chế nước tự nhiên chính là năng lực mà Thủy Hệ ma sư am hiểu nhất.
Một kích phóng xuống từ trên cây của Cơ Động, tựa như là lôi đình vạn quân vậy. Liệt Diễm đã từng nói với hắn, phương thức chiến đấu của Hỏa Hệ là đơn giản, trực tiếp nhất. Đã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay nhất định phải như lôi đình vạn quân, một kích tất sát, tuyệt đối không được cấp cho đối thủ bất cứ cơ hội đánh trả nào.
Ngọn lửa màu vàng kim chói mắt chợt trong không trung bao vây lấy thân thể của Cơ Động, biến toàn bộ cơ thể hắn thành một khỏa lưu tinh rực lửa phóng tới. Dương Hỏa vốn khắc Dương Kim, cực hạn Dương Hỏa đúng là khắc chế Dương Kim gắt gao nhất. Thân thể Cơ Động chưa đến, về mặt thuộc tính đã hoàn toàn khắc chế toàn diện. Huống chi trong cơ thể của trung niên nhân kia, ma lực do khỏa Cực Hạn Song Hỏa Cầu mang đến đang điên cuồng công phá khắp nơi, bả vai hắn đã hoàn toàn tê dại. Trong lúc hiểm tử, hắn chỉ có thể miễn cưỡng nâng tay trái đánh ra một quyền, muốn tạm thời ngăn chặn công kích của Cơ Động.
Cái của Cơ Động nhìn qua tuy rằng hơi kỳ lạ, nhưng dù sao cũng chỉ có hai quan mà thôi. Trong lòng tên trung niên nhân này còn ôm chút hi vọng cầu may, chỉ cần hắn có thể ngăn cản đợt công kích này của Cơ Động, hoãn lại một chút, hắn có thể khôi phục lại một ít ma lực, như vậy cũng còn chút cơ hội vận chuyển ma lực thi triển ra một cái kỹ năng cường đại, rất có thể sẽ đánh chết được một nam một nữ trước mắt này.

Đáng tiếc, Cơ Động căn bản là sẽ không cấp cho hắn một cơ hội như thế. Nắm đấm màu vàng kim và nắm đấm màu trắng chợt va chạm nhau một chút. Một tiếng nổ kịch liệt vang lên. Cơ Động trong không trung cũng đã phun ra một ngụm máu tươi, thế nhưng động tác của hắn cũng không có nửa phần ngừng trệ. Liệt Dương Băng, Liệt Dương Oanh rất nhanh đã phóng ra. Khi thân thể hai người rớt xuống mặt đất, cả hai đều biến thành màu vàng kim. Khác nhau chính là, một người là tự thân phóng thích ra hỏa diễm màu vàng kim, còn người còn lại thì hoàn toàn bị ngọn lửa màu vàng kim kia thôn phệ.
Cảm thụ được nhiệt độ khủng bố do ngọn hỏa diễm màu vàng kim kia phát ra, Lam Bảo Nhi nhịn không được phải nhảy ngược về phía sau mấy bước. Nước quả thật có thể khắc lửa, nhưng hiện tại, nàng chỉ có cảm giác là Quý Thủy ma lực trong cơ thể giống như hoàn toàn bị đốt cho bốc hơi đi vậy.
Mà khi thân thể của Cơ Động cùng với trung niên nhân kia đồng thời ngã xuống mặt đất, trong phạm vi năm thước xung quanh thân thể bọn họ, tất cả các cây cỏ mặc dù không có trải qua quá trình thiêu đốt, nhưng cũng trong nháy mắt đã hoàn toàn hóa thành một mảnh tro bụi. Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa cấp bậc hai quan không ngờ lại cường hãn đến như vậy.
Gã trung niên Canh Kim Hệ kia há hốc mồm, nắm tay hắn vừa mới va chạm với nắm tay của Cơ Động, lúc này đã hoàn toàn vặn vẹo lại, giống như là một thanh kim loại đang bị nung đến mức chảy ra vậy. Trong mắt hắn tràn ngập quang mang không thể tin nổi. Sinh mệnh lực tựa hồ như thông qua ánh mắt ngây dại của hắn mà nhanh chóng trôi đi.