Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

- Sặc—
Nghe Cơ Động và Lam Bảo Nhi đối thoại với nhau, Phất Thụy rốt cuộc cũng nhịn không nổi, ôm bụng cười ha hả.
Lam Bảo Nhi trừng mắt liếc nhìn Cơ Động một cái, sau đó quay sang nói với Phất Thụy:
- Phất Thụy sư huynh, chúng ta chẳng phải là sẽ đi đến Địa Linh Thành hay sao?
Phất Thụy miễn cưỡng ức chế cơn cười của mình:
- Đúng đúng, đi Địa Linh Thành. Chúng ta đi thôi.

Lam Bảo Nhi quay đầu hướng về phía Địa Linh Thành chạy trước. Nàng vừa mới quay đầu lại, thần sắc trên mặt nàng cũng đã xảy ra biến hóa, đỏ bừng như máu. Lúc trước nếu không phải nhờ vào Quý Thủy ma lực mạnh mẽ của bản thân để áp chế khí huyết, chỉ sợ hiện tại đã xấu mặt rồi.
Ở phương diện chuyện nam nữ, con gái hiểu biết sớm hơn so với con trai một chút. Nàng đã là một cô nương mười lăm tuổi, như thế nào lại không biết thứ mà Cơ Động nói ‘Vũ khí ma lực’ kia là cái gì chứ? Chỉ vì muốn tránh cho hai bên xấu hổ, nàng chỉ có thể làm như tin những gì Cơ Động nói mà thôi. Nhưng mà ai ngờ, sau khi tránh được xấu hổ, nàng cố tình trêu chọc Cơ Động một câu, thế nhưng lại nhận được câu trả lời nghiêm túc như vậy. Chuyện này ngược lại càng làm cho sự ngượng ngùng trong lòng nàng không kiềm chế nổi nữa, ngay cả ma lực bản thân cũng có chút không ổn định nổi.
Với thực lực của Cơ Động tự nhiên không cảm nhận được sự biến hóa của ma lực Lam Bảo Nhi. Thế nhưng Phất Thụy làm sao lại không cảm nhận được? Đương nhiên, hắn cũng tuyệt đối không nói toạt móng heo ra.
Khều khều Cơ Động, Phất Thụy hạ giọng nói:
- Tiểu sư đệ, rất sung sướng phải không?
Cơ Động có chút bất đắc dĩ lắc đầu:
- Sư huynh, sau này đừng làm như vậy nữa. Chuyện này mà sung sướng cái gì, nói là chịu khổ cũng không sai đâu.
Phất Thụy giật mình nói:
- Cũng đúng, thấy được mà không ăn được, càng khó chịu hơn.
Cơ Động không khỏi không nói nên lời, hắn tuy rằng biết là Phất Thụy đã hiểu nhầm ý của mình, nhưng hắn cũng chẳng muốn giải thích. Phất Thụy ra dấu với Tử Lôi Diệu Thiên Long một chút, cự long lại bay lên trời, trong chớp mắt đã biến mất trong đám mây. Ba người cùng nhau bước vào Địa Linh Thành.
Vào đến trong thành, Phất Thụy đi tìm một lữ điếm nhỏ để nghĩ ngơi, bảo Cơ Động và Lam Bảo Nhi tự mình đi mua đồ ăn thức uống. Kỳ sơ khảo của bọn họ phải trải qua hơn một tháng thời gian, tự nhiên là cần phải chuẩn bị dư dả một tí.

Không biết có phải bởi vì chuyện xấu hổ lúc nãy hay là bởi vì nam nữ cần mua những loại thức ăn bất đồng hay không, mà Cơ Động và Lam Bảo Nhi cũng không có đi chung với nhau, mỗi người tự mình chia ra đi mua sắm. Chỉ đơn giản hẹn nhau khi xong thì đến chỗ Phất Thụy tập hợp.
Đối với những chuyện phát sinh khi nãy, Cơ Động cũng không có quá để ý, dù sao tâm lý thực tế của hắn cũng đã hơn ba mươi tuổi, cũng không phải là chưa từng gặp qua những nữ nhân nhỏ tuổi. Hơn nữa trong nội tâm của hắn cũng sớm bị hình bóng Liệt Diễm lấp đầy, cho nên cũng không có suy nghĩ quá nhiều. Khi mua thực phẩm, hắn chủ yếu mua mười túi da lớn, dùng để chứa nước. Nước chính là căn nguyên của sinh mệnh, tự nhiên là thứ không thể thiếu được. Sau đó mua thêm một số loại bánh khô và thịt khô dễ bảo quản một chút. Đối với chuyện ăn uống, Cơ Động cũng không có đòi hỏi cao lắm. Cuối cùng là mua thêm một cái lều cắm trại, lúc đầu hắn định mua một cái lều đơn là được rồi, nhưng sau đó nghĩ lại một chút, rồi lấy một cái lều đôi. Mua thêm một ít vật dụng hằng ngày nữa, là hoàn thành việc mua sắm. Hắn đem toàn bộ vật dụng mình mua thu hết vào trong thủ trạc của mình. Hiện tại hắn càng cảm thấy cái thủ trạc này có tác dụng đến mức nào, thật sự là quá tiện nghi. Sau khi hoàn thành hết tất cả, hắn lại một lần nữa lấy cặp Nhật Nguyệt Quang Huy đeo vào tay. Có được thứ này, mặc dù hắn không thể lúc nào cũng tu luyện được, thế nhưng có thể duy trì việc gia tăng ma lực thường xuyên. Hơn nữa, sau khi tiến vào trong Địa Linh Sơn, cũng có thể làm cho thực lực của hắn tăng lên một chút.
Lúc Cơ Động trở lại lữ điếm, Lam Bảo Nhi cũng còn chưa có trở lại. Phất Thụy lúc này đang thong thả uống một ly rượu nhỏ:
- Tiểu sư đệ, có muốn uống một ly không?
Cơ Động lắc lắc đầu:
- Sư huynh, làm một gã Điều Tửu Sư vĩ đại, nhất định sẽ cần phải bình phẩm rượu. Nếu không, sẽ không thể nào biết được năng lực pha chế rượu của mình đã đạt đến trình độ nào rồi. Mà Bình Tửu Sư xuất sắc tuyệt đối không thể dễ dàng uống rượu, nhất thiết phải bảo trì sự mẫn tuệ của đầu lưỡi mình. Cho nên, trừ phi là thật cần thiết, ta cũng rất ít khi uống rượu. Mà những loại rượu có thể khiến ta bình phẩm đã ít lại càng ít.
Phất Thụy ha hả cười:
- Tiểu sư đệ, ngươi nói có lý. Khó trách về mặt pha chế rượu ta không bằng ngươi. Bất quá, bản thân việc uống rượu cũng là một loại lạc thú. Cách nhìn của hai chúng ta không giống nhau, một ngày ta không được uống rượu sẽ chịu không nổi. Ngươi xem uống rượu là một loại nghệ thuật, còn ta thì xem uống rượu là một bạn bè. Phương diện pha chế rượu và bình phẩm rượu, ta chỉ sợ rất khó vượt qua được ngươi. Nhưng mà ta lại có thể hưởng thụ lạc thú nhiều hơn ngươi rất nhiều. Cũng có thể nói, những lạc thú mà chúng ta hưởng thụ cũng không giống nhau thì phải.
Cơ Động mỉm cười, ngồi xuống đối diện với Phất Thụy:
- Sư huynh nói rất đúng, những lạc thú mà chúng ta hưởng thụ cũng không giống nhau. Bất quá, với ta mà nói, hiện tại lạc thú lớn nhất chính là sự gia tăng về tu luyện. Sư huynh chính là mục tiêu hiện tại của ta.

Mãi cho đến hôm nay, Cơ Động mới thực sự biết được Phất Thụy cường đại đến mức nào. Bản thân thực lực đã đến sáu mươi chín cấp cũng không tính làm gì, còn có được một đầu bát giai Tử Lôi Diệu Thiên Long làm tọa kỵ. Đối với hắn mà nói, đây chính là thực lực tuyệt đối còn rất lâu mới có thể đạt được. Ngoại trừ việc hâm mộ ra, đó cũng chính là sự kích thích mạnh mẽ nữa. Mục tiêu hiện tại của Cơ Động, chính là lúc hai mươi chín tuổi, có thể đạt đến thực lực ngang bằng, hay thậm chí là vượt qua thực lực hiện tại của Phất Thụy.
Phất Thụy nói:
- Tiểu sư đệ, ngươi tuyệt đối là một người chịu được gian khổ. Hơn nữa, cũng có khả năng thừa nhận cô đơn nữa. Nếu không, cho dù là thiên phú cao đến mức nào đi nữa, cũng không có khả năng ngắn ngủi trong thời gian hai tháng đem tu vi từ mười bốn cấp tăng lên đến hai quan được. Lần sơ khảo này đối với ngươi mà nói, chính là một lần khảo nghiệm hơn nữa còn là một lần tích lũy kinh nghiệm nữa. Chỉ khi nào thật sự đối mặt với địch nhân, tiềm lực của con người mới có thể được hoàn toàn kích phát ra hết. Nhất định phải cố gắng đó. Còn nữa, ngươi cũng không được quên sứ mạng của ngươi và Bảo Nhi. Cần phải tận hết khả năng để thí nghiệm Tam Hệ Ma Kỹ Tổ Hợp của các ngươi, nhớ thật kỹ những cảm nhận khi thi triển. Lúc trở lại Học Viện, các vị đổng sự đại nhân nhất định sẽ đích thân hỏi các ngươi. Lần này lúc các ngươi liệp sát ma thú, thu hoạch được các loại Ma thú Tinh Hạch, toàn bộ đều thuộc về các ngươi cả. Ngoại trừ những loại Tinh hạch cùng thuộc tính với bản thân, các loại Tinh hạch hệ khác khi trở lại Học Viện đều có thể đem bán lấy tiền. Các Âm Dương Ma Sư chúng ta khi tu luyện đều rất cần nguồn tài chính phía sau hỗ trợ. Hiện tại bắt đầu tích cóp một chút cũng được rồi.
Cơ Động có chút nghi hoặc hỏi:
- Sư huynh, ma sư tu luyện mà cũng cần tiền sao?
Phất Thụy ha hả cười:
- Đương nhiên là cần. Bất luận là để mua ma kỹ hay là các trang bị ma lực, đều phải cần một số tiền rất lớn. Ngươi cũng đã thấy cái yên rồng trên lưng của Lôi Đình rồi. Chỉ một cái yên rồng như vật thôi, nội việc chuẩn bị nguyên vật liệu cũng đã lấy mất của ta hơn ba mươi vạn kim tệ rồi. Cái này còn là nhờ tài nghệ của sư thúc lão nhân gia siêu quần, đã tiết kiệm tối đa lượng nguyên vật liệu chế tạo rồi. Nếu không, cho dù là tốn trên trăm vạn kim tệ, cũng chưa chắc có thể đạt được một bộ vũ khí ma lực thượng phẩm như vậy đâu. Yên rồng chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Ta và Lôi Đình đã ký kết hiệp ước hơn ba năm nay, cũng không lúc nào không nghĩ đến chuyện kiếm tiền, kiếm thật nhiều để mua thêm một số nguyên liệu cao cấp, chế tạo thành các loại trang bị khác. Đến bây giờ chẳng qua chỉ mới hoàn thành được phân nửa mà thôi. Cái này còn may nhờ ta đạt được ban thưởng cho tước vị bá tước của Nam Hỏa Đế Quốc chúng ta, mới có thêm được một phần viện trợ nhất định của Đế Quốc mới được như vậy. Ma sư cấp bậc càng cao, lại càng là kẻ đốt tiền nhiều nhất a! Hơn nữa còn không có giới hạn cuối cùng. Ví dụ như đôi bao tay mà ngươi đang mang, nếu đem đến phòng bán đấu giá của Âm Dương Ma Sư Công Hội, bất cứ chiếc nào cũng có thể bán được hơn ba mươi vạn kim tệ nữa. Hoặc cũng có thể không cần phải bán. Cho nên, trong các ma sư đã đột phá được cấp bậc sáu quan, có lưu truyền một câu nói như sau, có được tọa kỵ thì rất dễ, trang bị cho tọa kỵ lại khó hơn nhiều. Không biết có bao nhiêu Âm Dương Ma Sư đã phá sản vì chuyện đó rồi.