Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Cơ Động cười ha hả, nói:
- Hiện tại lo lắng mấy vấn đề này hãy còn sớm. Bất quá, sư huynh yên tâm, trong Địa Linh Sơn ta nhất định sẽ cố gắng.
Phất Thụy nghiêm mặt, nói:
- Cố gắng là cố gắng, nhưng tiểu sư đệ cũng phải nhớ kỹ, không được vào quá sâu bên trong. Một số ma thú trong khu vực trung tâm của Địa Linh Sơn ngay cả ta cũng không đối phó nổi. Ngàn vạn lần cũng không nên trêu chọc đến chúng nó. Ta đề nghị ngươi và Lam Bảo Nhi ở mấy vòng ngoài liệp sát một ít ma thú cấp thấp để gia tăng kinh nghiệm trước đi. Sau đó mới từ từ xâm nhập vào sâu bên trong. Đến khu vực của mấy loại ma thú tứ giai, cũng không nên đi sâu vào nữa. Nói cho cùng, các loại ma thú thông thường cũng không dễ dàng chạy ra khỏi phạm vi sinh hoạt của mình.
Hai người đợi thêm khoảng mười phút nữa, Lam Bảo Nhi rốt cuộc cũng trở lại. Hóa ra nàng cũng có một loại vũ khí lưu trữ vật phẩm nào đó, cũng không thấy nàng mang theo bất cứ đồ vật gì.
Nhìn thấy Cơ Động, Lam Bảo Nhi cũng không nhịn được, gương mặt nhất thời ửng đỏ lên:
- Phất Thụy sư huynh, Cơ Động, đã để các ngươi đợi lâu rồi.
Phất Thụy nói:

- Không có việc gì, chờ đợi con gái là chuyện hết sức bình thường. Chúng ta đi thôi, hôm nay các ngươi đi vào Địa Linh Sơn luôn đi. Bắt đầu sớm một chút, cũng có thể chấm dứt sớm một chút.
Trên đường rời khỏi Địa Linh Thành, Cơ Động rõ ràng nhìn thấy không ít người ăn mặc như Âm Dương Ma Sư cũng đi cùng hướng với bọn họ. Mục tiêu tựa hồ cũng là Địa Linh Sơn. Số lượng cũng tương đối không ít.
Phất Thụy nói với hai người:
- Trong Địa Linh Sơn, các ngươi chẳng những phải cảnh giác ma thú, đồng thời càng phải cảnh giác những người này nữa. Bọn họ đều là những người tiến vào Địa Linh Sơn tìm bảo vật. Thông qua việc liệp sát ma thú mà thu hoạch các loại tinh hạch. Bọn họ không ngần ngại việc sử dụng bạo lực để tranh giành vài Ma thú Tinh Hạch cao cấp, bất cứ lúc nào cũng có thể đột kích kẻ khác mà cướp của. Bất quá, các ngươi cũng không cần phải sợ, thông thường bọn ma sư làm nghề thợ săn ma thú này thực lực cũng không quá mạnh đâu. Vạn nhất nếu gặp cường giả, các ngươi chỉ việc đưa ra lệnh bài tượng trưng thân phận của mình trong Học Viện, đảm bảo bình an vô sự. Thiên Can Học Viện, hơn nữa các đệ tử Âm Dương Học Đường chúng ta, cũng không phải ai cũng có gan xúc phạm đâu.
Nói tới đây, trên mặt Phất Thụy rõ ràng toát ra một tia sát khí.
Ra khỏi Địa Linh Thành không lâu, Địa Linh Sơn đã càng ngày càng gần hơn. Từ đàng xa, Cơ Động đã có thể nhìn thất doanh trại của đại quân đang đóng tại chân núi.
Ở nơi này, việc đóng quân của Trung Thổ Đế Quốc cũng có vài mục đích riêng. Một mặt là vì phòng bị không cho ma thú đi ra khỏi Địa Linh Sơn đả thương người bình thường, mà mặt khác chính là để thu lệ phí của những thợ săn ma thú tiến vào trong Địa Linh Sơn. Một trăm kim tệ, đối với một người bình thường mà nói đã là một số tiền lớn, hơn nữa trong Địa Linh Sơn vốn là nguy cơ trùng trùng. Nhưng mặc dù như vậy, hàng năm cũng có không biết bao nhiêu Âm Dương Ma Sư không ngừng kéo tới đây. Nghe nói, chỉ mỗi việc thu lệ phí của các ma sư đó thôi, cũng đủ để nuôi sống toàn bộ bốn đại quân đoàn đóng quân xung quanh Địa Linh Sơn rồi, thậm chí còn có dư nữa.
Khi ba người đi đến trạm kiểm soát, phía trước đã có hơn mười tên ma sư đang đứng xếp hàng ở đó. Nơi này không chỉ là phải nộp lệ phí, đồng thời còn phải tiến hành đăng ký mới có thể đi và trong.
Nhìn thấy Cơ Động và Lam Bảo Nhi vẫn còn nhỏ tuổi, mấy tên ma sư phía trước thỉnh thoảng cười nhẹ vài tiếng, thì thào với nhau mấy câu gì đó, trong ánh mắt lộ ra quang mang không mấy tốt.
Nhìn bộ dáng của bọn họ, trong lòng Cơ Động không khỏi hiện lên ý nghĩ mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé. Nếu mà đám người kia biết được thực lực của sư huynh như thế nào, chỉ sợ cũng không dám làm ra bộ dáng như thế này.
Rất nhanh đã đến phiên bọn họ. Việc đăng ký cũng khá đơn giản, chỉ cần điền tên, tuổi, ma hệ tương ứng, cấp bậc ma lực là được.
Đang lúc Cơ Động đang chuẩn bị điều vào, Phất Thụy lại nói:
- Không cần điền vào ma hệ và cấp bậc.
Kẻ phụ trách đăng ký là một tên võ quan nhìn qua hơn ba mươi tuổi. Khi nãy hắn vốn là ngồi một bên nhàn nhã thu tiền, đột nhiên nghe được câu Phất Thụy nói, nhất thời quay lại trừng mắt mắt nhìn:
- Ai nói là không cần điền? Đây chính là quy định nơi này. Kẻ nào không tuân thủ quy định lập tức cút ngay cho ta.

Mấy chục tên binh sĩ canh giữ ở trạm kiểm soát nhất thời tập trung lại, trong tiếng khôi giáp leng keng, vô số trường mâu nhọn hoắc đã chỉ thẳng vào ba người Cơ Động.
Uy thế trong mắt Phất Thụy chợt bắn ra bốn phía, hừ lạnh một tiếng, nhất thời, trong không khí giống như là vang lên một tiếng sấm vậy, chấn cho đám binh sĩ kia liên tục lui về phía sau. Tên võ quan kia cũng bị dọa cho nhảy dựng lên, rút thanh đao đeo sau lưng ra, ngoài mạnh trong yếu hét về phía Phất Thụy:
- Ngươi muốn tạo phản hả?
Phất Thụy căn bản là khinh thường không thèm trả lời, phất tay một cái, một luồng hồng quang đã bắn thẳng vào chiếc bàn. Phanh một tiếng, đã hoàn toàn lún sâu xuống mặt bàn.
Tên võ quan kia theo bản năng nhìn lại, vừa thấy được vật trên đó, nhất thời sắc mặt trở nên trắng bệch. Leng keng một tiếng, thanh đao trên tay đã rơi xuống, phù phù quỳ rạp xuống đất:
- Không, không biết Bá tước đại nhân đến, tiểu nhân đáng chết.
Phất Thụy phất phất tay giống như là đuổi ruồi vậy:
- Được rồi, đừng nói nhiều nữa. Cút hết cho ta. Ta dẫn theo sư đệ, sư muội đi vào Địa Linh Sơn. Bây giờ có cần phải đăng ký nữa không?
Tên võ quan làm ra vẻ mặt nịnh nọt, cười nói:
- Không cần, đương nhiên không cần. Ba vị đại nhân, xin mời.
Phất Thụy đưa tay vỗ nhẹ lên bàn một cái, khối lệnh bài có khắc chữ số một đặc biệt nhất thời nhảy lên, rơi vào tay hắn. Dẫn theo Cơ Động và Lam Bảo Nhi đường hoàng đi qua trạm kiểm soát, đi thẳng về phía Địa Linh Sơn.
Sau khi đi qua trạm kiểm soát khá xa, Cơ Động mới nghi hoặc hỏi:
- Sư huynh, không phải ngươi là Bá tước của Nam Hỏa Đế Quốc chúng ta hay sao? Tại sao khi nãy tên võ quan kia cũng gọi ngươi như vậy?
Phất Thụy mỉm cười nói:

- Tước vị tuy rằng là do Nam Hỏa Đế Quốc ban tặng, nhưng Ngũ Đại Đế Quốc đã từng đồng thời bố cáo thiên hạ, thừa nhận địa vị Bá tước của ta trên tất cả các quốc gia trên Ngũ Hành Đại Lục. Đây chính là vinh dự mà ta nhận được sau lần thứ hai tiến vào Thánh Tà Chiến Trường trở ra. Cho dù các ngươi xuất ra lệnh bài đặc biệt tượng trưng cho thân phận của các ngươi, bọn họ cũng sẽ không dám ngăn cản đâu.
Lam Bảo Nhi sợ hãi nói:
- Nhưng mà sư huynh, vừa rồi hình như chúng ta còn chưa có nạp tiền mà.
Phất Thụy ha ha cười, nói:
- Nha đầu ngốc, ngươi nhìn bộ dáng của hắn lúc nãy đi, còn dám đòi thu tiền của ta hay sao? Ta không cho các ngươi điền vào phiếu đăng ký, chủ yếu là sợ bọn họ tùy tiện bán đứng tin tức, vạn nhất có người nào đó có dã tâm, phá hoại các ngươi sẽ phiền phức một chút. Hơn nữa, ta biểu lộ ra thân phận của mình, những kẻ sau này tiến vào Địa Linh Sơn nhất định sẽ nhận được tin tức, khi đó nếu gặp phải các ngươi thì cũng nể mặt vài phần.
Vừa nói, ba người cũng đã đi đến chân núi. Đối với sự trù tính sâu xa của Phất Thụy, trong lòng Cơ Động không khỏi âm thầm tán thưởng, đây chính là thực lực a. Bá tước được cả đại lục công nhận, cái này chỉ sợ so với các công tước thông thường tại các Đế Quốc còn có quyền uy hơn nhiều. Thêm nữa, hắn lại nhận thức thêm một phần nữa địa vị đặc thù của Thiên Can Học Viện trên cả đại lục. Khó trách những đệ tử của Học Viện mặc dù biết Thánh Tà Chiến Trường vốn cực kỳ nguy hiểm nhưng cũng không ai lựa chọn lùi bước cả.
Phất Thụy chợt dừng bước lại:
- Mọi chuyện kế tiếp, tất cả sẽ dựa vào bản thân các ngươi thôi. Nhớ kỹ, cần hết sức cẩn thận. Đi đi.
Cơ Động và Lam Bảo Nhi từ biệt Phất Thụy, hai người bước vào trong Địa Linh Sơn. Phất Thụy nhìn theo nơi bọn họ biến mất, khóe miệng toát ra tia mỉm cười nhàn nhạt:
- Tiểu sư đệ, ta chờ tin mừng của ngươi. Ta rất mong đến ngày có thể nhìn thấy ma lực Song Hỏa thuộc tính của ngươi có thể nở ra quang mang chói lọi.