Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

- Lá chắn ma lực?
Thần sắc Chúc lão đột nhiên trở nên ngưng trọng hơn. Ngay sau đó, thần sắc của hắn trong nháy mắt trở nên cực kỳ kích động:
- Tiểu tử, lá chắn ma lực của người học được ở đâu vậy?
Ma lực của hắn mặc dù cường đại, nhưng khi thăm dò trong lòng ngực của Cơ Động, lại bị một cỗ ma lực vô hình ngăn trở bên ngoài. Với thực lực của Chúc lão, hắn đương nhiên có thể dễ dàng phá vỡ luồng ma lực ngăn cản này, nhưng nếu hắn làm như vậy, ma lực của Cơ Động cũng sẽ bị luồng Bính Hỏa ma lực cường đại của hắn hoàn toàn phá hủy, mà hắn cũng không cách nào dò xét được tình huống bên trong cơ thể Cơ Động.
Cơ Động thản nhiên nói:
- Ta không biết cái gì là lá chắn ma lực cả.
Nhìn Chúc lão, trong lòng Cơ Động không khỏi dâng lên một tia bi ai, không có thực lực, cũng chỉ có thể để mặc cho người ta xâm phạm. Ngày hôm qua, lúc hắn đến tận cửa Điều Tửu Sư Công Hội mà khiêu chiến, đã bày ra thực lực cường đại không ai địch lại. Nhưng hôm nay, tiến vào Thiên Can Học Viện, hắn liên tiếp gặp phải rất nhiều cường giả. Hắn rõ ràng, cái thế giới này chỉ thuộc về Âm Dương Ma Sư mà thôi, pha chế rượu nhiều nhất chỉ giúp mình kiếm sống, rốt cuộc cũng không có được sự tôn kính của người khác như ở kiếp trước vậy. Muốn duy trì sự kiêu ngạo trong lòng mình, chỉ có cách không ngừng gia tăng thực lực bản thân, trong giới Âm Dương Ma Sư cũng đạt đến vị trí đỉnh cao như trong giới Điều Tửu Sư vậy.
- Không biết? Vậy ngươi nói đi, bình thường ngươi tu luyện như thế nào? Ai dạy ngươi phương pháp tu luyện?
Chúc lão thoáng có chút vội vàng hỏi.

Ánh mắt Cơ Động lạnh lẽo, trong bất cứ lãnh vực gì, tùy tiện hỏi đến những tuyệt kỹ bí mật của người khác là điều tối kỵ. Tuy rằng hiện tại thực lực hắn còn yếu, còn xa mới bằng được vị quái nhân tóc đỏ này, nhưng cũng không có nghĩa là hắn sẽ khuất phục.
- Ta tu luyện như thế nào có liên quan gì đến ngươi? Ta tại sao lại phải nói cho ngươi biết?
Cơ Động từ chối không chút khách khí. Tuy rằng hiện tại hắn đang bị đối phương chế trụ không thể động đậy, nhưng Cơ Động cũng không có một tia nhát gan.
- Không được vô lễ.
Dạ Tâm đứng một bên đã bị hù cho hoảng sợ lên, vội vàng quát Cơ Động một tiếng.
Cơ Động liếc nàng một cái, từ trên ánh mắt lãnh ngạo của Cơ Động, Dạ Tâm rõ ràng nhìn thấy không có đến nửa phần tôn kính, ngược lại chỉ có tràn ngập sự kiêu ngạo. Tựa hồ như đang nói với nàng, ngươi không có tư cách giáo huấn ta.
- Đủ rồi.
Chúc lão ngăn không cho Dạ Tâm nói thêm gì nữa, đồng thời cũng thả lỏng cánh tay đang nắm lấy Cơ Động ra:
- Là ta mạo muội rồi. Bất quá, ta cảm thấy rất kỳ quái, ma lực của ngươi vô cùng kỳ lạ, nhìn qua thì giống như cùng hệ với ta, nhưng xem kỹ lại thì không giống. Tiểu tử, ngươi có thể nói cho ta biết là tại sao không? Ngươi có thể lấy bất cứ thứ gì của ta để đổi lại.
- A.
Dạ Tâm hạ giọng la lên một tiếng, trong mắt không kềm được toát ra vài phần hâm mộ.
Cơ Động thản nhiên nói:
- Ta không cần vật gì của ngươi hết. Cũng không có gì kỳ quái, ta là Bính Đinh Song Hỏa Hệ.
Vừa nói hắn vừa giơ hai tay mình ra, hai ngọn hỏa diễm hai màu đỏ, lam bốc lên, trên đỉnh đầu, một cái hai màu trắng đen cùng với hai khỏa Miện Tinh cũng hiện ra.
- Âm Dương Cân Bằng Song Hỏa Hệ? Có thể tùy ý hoán chuyển ma lực?
Từ một kích Liệt Dương Băng khi nãy của Cơ Động, quái nhân tóc đỏ đã nhìn ra được hắn có thể dễ dàng đem thuộc tính song hỏa của mình tiến hành hoán chuyển ma lực lẫn nhau. Phát hiện này nhất thời làm hắn giật mình. Thì thào nhớ lại:

- Khó trách, khó trách lại được đặc cách tuyển chọn. Tốt lắm, tốt lắm…
Vừa nói, quái nhân tóc đỏ vừa đứng lên, đi tới một bên, cầm lấy mấy khối kim loại, lại quay trở lại trước cái lò rèn lớn. Thoáng ngừng một chút, rồi đem mấy khối kim loại kia đặt vào trong lò rèn.
Dạ Tâm vội nói:
- Cơ Động, cấp bậc bốn mươi chín đặc biệt, Âm Dương Song Hỏa Hệ. Lãnh Nguyệt, cấp bậc năm mươi đặc biệt, Quý Thủy Hệ.
Đứng ở phía trước lò rèn lớn kia, thế nhưng quái nhân tóc đỏ cũng giống như là không hề cảm giác được nhiệt độ khổng lồ phát ra từ trong lò rèn vậy. Tay hắn vung lên, một cỗ quang mang đỏ sậm phát ra, dung nhập vào trong lò rèn, nhất thời ngọn lửa trong đó chợt trở nên nóng cháy hơn, thậm chí mơ hồ còn chuyển thành màu xanh nhạt nữa. Trong phòng này tuy lớn, nhưng nhiệt độ cũng nhất thời tăng lên rất nhiều, làm cho Dạ Tâm không thể không gia tăng thêm ma lực phát ra để bảo vệ mình và Lãnh Nguyệt.
Vị trí của Cơ Động đứng cũng rất gần lò rèn kia, nhưng hắn cũng giống như quái nhân tóc đỏ vậy, dường như không có bất cứ cảm giác gì vậy. Dạ Tâm nhìn thấy cũng cảm thấy kỳ quái.
Một lúc sau, quái nhân tóc đỏ thò tay trực tiếp vào trong đống lửa, lấy mấy khối kim loại đã được nung nóng đỏ ra. Cầm lấy thanh búa nhỏ màu đỏ của hắn, đinh đinh đang đang gõ lên mấy khối kim loại.
Cơ Động đơn giản khoanh chân ngồi xuống đất, nơi này Bính Hỏa nguyên tố nồng nặc như vậy, chờ không cũng lãng phí thời gian, hắn mới nhân tiện ngồi ở đây tiến hành tu luyện một chút, hấp thu Bính Hỏa nguyên tố nồng nặc trong không khí, bổ sung cho ma lực bản thân đã tiêu hao khi nãy, đồng thời cũng suy ngẫm về những gì Chúc lão đã nói.
Xét về mặt thực lực, Dạ Tâm còn vượt qua Long Thiên và Thủy Nhược Hàn, tu vi tự nhiên là trên năm mươi tám cấp, thậm chí còn có khả năng là cường giả sáu quan nữa. Mà nàng lại cực kỳ tôn kính đối với quái nhân tóc đỏ này, có thể đoán được quái nhân này thực lực cường hãn đến mức nào. Với sự chênh lệch thực lực lớn đến như vậy, thế nhưng cũng không cách nào dò xét được tình huống ma lực của mình. Tại sao lại như vậy? Nhất định là có nguyên nhân đặc biệt nào đó, chẳng lẽ là luồng Âm Dương lốc xoáy trong lòng ngực sao? Không, cái này chắc là không phải. Nguyên nhân chủ yếu chắc là do phương pháp Âm Dương Thần Tỏa của mình rồi.
Không lâu sao, quái nhân tóc đỏ đã hoàn thành công việc của mình, hai khối lệnh bài đã xuất hiện trong tay hắn. Đưa ra, một khối toàn thân màu tím đen, trên mặt khắc chữ Năm mươi đặc biệt, khối còn lại toàn thân màu đỏ rực, khắc chữ Bốn mươi chín đặc biệt.
Cơ Động lặng đi một chút, nhìn về phía quái nhân tóc đỏ, hắn đã biết rất rõ ràng mình là Âm Dương Song Hỏa Hệ rồi, tại sao lại cấp cho mình một khối lệnh bài tượng trưng cho Bính Hỏa Hệ?
Quái nhân tóc đỏ nói với Dạ Tâm:
- Tiểu Dạ Tâm, ngươi mang tiểu nha đầu này ra ngoài trước đi. Thủ tục nhập học của tiểu tử này ngươi cũng thay hắn chuẩn bị luôn. Ta có chút chuyện muốn hỏi hắn.
Dạ Tâm cung kính nói:
- Vâng ạ, một canh giờ sau, ta quay lại đón Cơ Động học đệ.
Quái nhân tóc đỏ tựa hồ có chút không kiên nhẫn phất phất tay về phía Dạ Tâm, ý bảo nàng nên mau đi ra. Dạ Tâm không dám chậm trễ, dắt Lãnh Nguyệt bước ra ngoài. Lãnh Nguyệt không nhịn được quay đầu kêu một tiếng:

- Cơ Động ca ca.
Cơ Động gật gật đầu với nàng:
- Đi đi, chúng ta đều ở trong học viện, sẽ sớm gặp lại mà.
Bịch–, cánh cửa khép lại, trong phòng cũng chỉ còn lại hai người Cơ Động cùng với quái nhân tóc đỏ. Quái nhân tóc đỏ hừ một tiếng:
- Tiểu tử, ngươi biết ta là ai không?
Vẻ mặt tươi cười của Cơ Động với Lãnh Nguyệt đã biến mất không còn sót lại chút gì, thản nhiên nói:
- Không biết.
Quái nhân tóc đỏ nói:
- Mọi người ai cũng gọi ta là Chúc lão nhị. Trong Thiên Can Học Viện, kể cả các lão sư cũng vậy, người nào nhìn thấy ta cũng phải cung kính, cho dù là các đổng sự của học viện cũng không dám đắc tội với ta. Bởi vì ta là một gã ‘Vũ khí ma lực chế tạo sư’.
- Vũ khí ma lực chế tạo sư?
Những lời quái nhân tóc đỏ nói khiến cho Cơ Động cảm thấy vài phần hứng thú.