Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Tiếng hoan hô cũng không có bởi vì Cơ Động đã điều chế rượu thành công mà dừng lại, ngược lại càng trở nên nhiệt liệt hơn. Tất cả các dân chúng, thậm chí là những quân lính tuần tra trong thành phố đều vỗ tay hết mức, cho dù là bàn tay của họ đã đỏ bừng lên bọn họ cũng không hay biết.
Vô cùng đặc sắc, một màn trước mắt khi nãy, đối với bọn hắn mà nói, chỉ có thể dùng hai chữ thần kỹ để hình dung. Tuy rằng đây chỉ là đang ở bên đường mà thôi, cũng không có những bố trí gì huyễn lệ, nhưng mà thủ pháp không gì sánh kịp của Cơ Động vừa rồi đã chinh phục trọn vẹn tâm trí bọn họ.
Cơ Động lúc này cũng có chút thở dốc, sự hưng phấn trong mắt hắn dần dần rút đi. Cúi đầu, nhìn xuống hai bàn tay vì phát lực và vận chuyển quá độ mà có chút run rẩy của mình, trong lòng dâng lên một sự kiêu ngạo cực hạn. Cho dù là lúc ý chí của hắn và hai đại quân vương kết hợp, cũng chưa có được sự kiêu ngạo như lúc này. Tất cả những gì phát sinh ngắn ngủi trước mắt, là kết quả những gì mà ba mươi năm trong kiếp trước hắn đã theo đuổi. Đây chính là những thành tựu mà do chính bản thân hắn cố gắng a!
Trần Tiêu lúc này cũng không có mở miệng, sắc mặt hắn đã giống như một lớp tro tàn vậy. Đừng nói là làm ra được cảnh tượng chín mặt trời treo lơ lửng trên không như lúc nãy, cho dù là đồng thời sử dụng cùng lúc chín bình pha chế rượu, với hắn mà nói đã là chuyện vô cùng khó khăn rồi. Hiện tại hắn căn bản là không nói nên lời, mà hắn cũng không biết nên nói cái gì nữa. Mà ở sau lưng hắn, đám Điều Tửu Sư của Điều Tửu Sư Công Hội cũng đã hoàn toàn lâm vào trạng thái trầm mặc, ánh mắt bọn họ thủy chung đều tập trung vào chín bình pha chế rượu đặt thẳng tắp trên bàn, nhìn không chớp mắt.
Bọn họ đều đã rõ, hôm nay phân hội Trung Nguyên Thành đã thua rồi, hơn nữa là thua rất bi thảm. Nhưng là một gã Điều Tửu Sư, sau khi chứng kiến một mà thần kỳ như vậy, bọn họ ai ai cũng có cảm giác không thể chờ đợi được, muốn thưởng thức một chút mùi vị của loại Kê Vỹ Tửu được điều chế ra bởi một thứ thủ pháp thần kỳ như vậy, rốt cuộc sẽ có mùi vị ra sao.
Ánh mắt của Dạ Thương nhìn Cơ Động đã hoàn toàn thay đổi, trong mắt hắn, không còn nửa phần khinh miệt, quang mang trong mắt lóe ra, không phải oán hận, mà là cuồng nhiệt, thần sắc không kém chút nào thần sắc của Cơ Động sau khi hoàn thành việc pha chế rượu cả.

Khí tức của Cơ Động dần dần ổn định lại, ma lực căn nguyên lưu chuyển, kích thích hay tay hắn cũng dần dần ổn định lại, không còn run rẩy nữa. Thẳng thắng mà nói, nếu không có trải qua Huyết Long Tẩm Thể, Cơ Động tuyệt đối không tùy tiện thi triển loại thủ pháp pha chế rượu cao cấp nhất này, bởi vì dù sao hiện tại hắn còn không đến mười lăm tuổi, thân thể khó có thể so sánh với tình trạng đỉnh cao của kiếp trước. Phải biết rằng, vì để có thể thi triển ra thru pháp pha chế rượu cao cấp nhất đó, kiếp trước Cơ Động phải không ngừng rèn luyện thân thể không bao giờ gián đoạn, thậm chí hắn còn phải tu luyện yoga nữa. Không có sự co giãn tốt nhất, khả năng bạo phát thể lực, vốn là không có khả năng luyện tập loại thủ pháp pha chế thần kỳ này.
Giơ tay mở ra nắp của chín bình pha chế rượu. Mãi cho đến lúc này, rượu trong chín bình pha chế vẫn còn xoay tròn kịch liệt, có thể thất được thủ pháp pha chế khi nãy của Cơ Động mạnh mẽ đến thế nào.
Cẩn thận rót rượu từ trong chín bình pha chế vào chín cái ly uống rượu cũng bằng thủy tinh. Khi hắn hoàn thành xong tất cả mọi thứ, chung quanh lại vang lên một trận kinh hô nữa. Mà tiếng kinh hô lần này, lại bao gồm tất cả đám Điều Tửu Sư của Điều Tửu Sư Công Hội.
Chín ly uống rượu, chín ly Kê Vỹ Tửu có cùng một loại nguyên liệu pha chế như nhau, thế nhưng lúc này màu sắc hiện ra lại không cái nào giống nhau. Từ ly thứ nhất có màu vàng nhàn nhạt, đến ly cuối cùng có màu cam rực rỡ. Chín ly Thái Dương Vẫn Lạc với chín màu sắc khác nhau hoàn toàn hiển hiện ra. Mỗi một ly màu sắc so với ly trước nó càng đậm hơn một chút.
Xếp thành một hàng dài, chín ly rượu có màu sắc thay đổi dần dần giống như là một đoàn quang mang kéo dài vậy, đẹp đến rung động lòng người. Chỉ mới dùng mắt nhìn mà thôi, đã có một cảm giác đang thưởng thức vẻ đẹp tuyệt mỹ, càng làm người khác khó đoán ra hương vị của nó sẽ như thế nào.
Nhìn một màn kỳ cảnh trước mắt này, đối với đám Điều Tửu Sư mà nói, căn bản là không thể tưởng tượng nổi. Ngay lúc này, bọn họ mới hoàn toàn nhận thức hết, thủ pháp điều chế rượu huyền ảo, thần kỳ khi nãy của Cơ Động cũng không chỉ đơn giản là đẹp mắt mà thôi, trong đó lại càng ẩn chứa những phương pháp đặc thù đã được trải qua thiên chuy bách luyện.
Nguyên liệu phối chế của chín ly rượu, bọn họ cũng đã tận mắt nhìn thấy Cơ Động đổ vào, lúc này lại xuất hiện tình huống như vậy, thậm chí là còn cùng lúc điều chế ra, bọn họ còn có thể nói được gì nữa?
Ngẩng đầu lên, Cơ Động thản nhiên nhìn về phía Trần Tiêu, làm ra một động tác mời:
- Xin mời nếm thử.
Trần Tiêu ngẩng đầu nhìn về phía Cơ Động, đôi môi hắn đã mím thật chặt. Thế nhưng hắn cũng không có tiến lên, sự thật đã bày ra trước mắt rồi, dù cho hắn có không muốn thừa nhận đi nữa, cũng không có lý do gì mà không thừa nhận.

- Không cần nếm thử đâu, chúng ta thua.
Mấy chữ này phát ra từ trên miệng Trần Tiêu, tựa như là có sức nặng ngàn cân vậy. Nhưng hắn lại không thể không nói, mà ngay trong nội tâm của hắn, ánh mắt nhìn gã thiếu niên trước mắt này lại tràn ngập sự khâm phục cùng với thống hận không thể hình dung nổi. Hắn hận gã thiếu niên này đã làm cho mặt mũi của Phân hội Trung Nguyên thành không còn chút gì nữa, nhưng lại cực kỳ khâm phục thủ pháp pha chế rượu thần kỳ của Cơ Động.
Ngay lúc này, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ, những lời nói kiêu ngạo lúc trước của Cơ Động hết thảy cũng không có nửa phần khuyếch đại, hắn hoàn toàn có thực lực để mà kiêu ngạo. Trần Tiêu nhớ rõ ràng câu nói lúc nãy của Cơ Động, có thực lực, ngươi cũng có thể như vậy. Đúng vậy, nếu như mình có thực lực như vậy, chắc hẳn cũng không phải chỉ là một Phó hội trưởng đơn giản như thế này. Có lẽ, thật sự chỉ có mỗi mình Đỗ Tư Khang đại nhân mới có đủ thực lực để so tài với vị thiếu niên này mà thôi.
Cơ Động lạnh nhạt cười:
- Nếu ngươi đã nhận thua, chuyện hôm nay dừng lại ở đây. Chín ly Kê Vỹ Tửu này, ta tặng cho các ngươi. Tạp Nhĩ, Tất Tô, chúng ta đi thôi.
Tại thế giới này, một lần nữa hoàn mỹ thi triển ra thủ pháp Nghệ Xạ Cửu Nhật, hắn đã không còn tâm tình mà đi truy cứu chuyện của Dạ Thương nữa, càng không cần Dạ Thương quỳ lạy hắn nữa, cũng không cần gỡ đi bảng hiệu của Điều Tửu Sư Công Hội nữa. Chín ly rượu Thái Dương Vẫn Lạc nằm trên bàn kia, đã đủ để chứng minh hết tất cả rồi.
Nói xong câu đó, Cơ Động dùng thủ trạc của mình thu hồi lại chín bình pha chế rượu thủy tinh, chín ly Kê Vỹ Tửu thì để nguyên nơi đó, xoay người bước đi ra ngoài.
- Đợi một chút, Điều Tửu Sư các hạ tôn kính, có thể nói cho ta biết hay không, thủ pháp vừa rồi ngài thi triển gọi là gì vậy?
Trần Tiêu có chút vội vàng hỏi với theo. Xưng hô của hắn với Cơ Động đã chuyển thành vô cùng tôn kính. Thực lực thắng người, đây chính là sự tôn trọng khi thực lực vượt trội người khác.
Cơ Động cũng không quay đầu lại, nói:
- Thủ pháp đó gọi là Nghệ Xạ Cửu Nhật, nếu như vị Tửu Thần Đỗ Tư Khang đại nhân của Điều Tửu Sư Công Hội các vị tự ngẫm mình có thể thi triển được, bảo hắn đến Thiên Can Học Viện tìm ta.

Lưu lại những lời này, Cơ Động dưới sự hộ vệ của Tất Tô và Tạp Nhĩ len vào đám người đang bao phủ xung quanh, dưới sự tung hô nhiệt liệt mà từ từ bỏ đi.
Trần Tiêu đứng yên lặng tại chỗ:
- Nghệ Xạ Cửu Nhật, Nghệ Xạ Cửu Nhật là có ý nghĩa gì? Thiên Can Học Viện ư?
Dạ Thương lặng lẽ tiến lên, phù phù một tiếng, đã quỳ rạp trước mặt Trần Tiêu:
- Trần Tiêu đại sư, chuyện hôm nay là do ta gây ra, phân hội vì ta mà phải chịu nhục, ta đồng ý chấp nhận bất cứ trừng phạt gì.
Ánh mắt Trần Tiêu có chút phức tạp nhìn hắn một cái, nhưng vẫn đưa tay ra đỡ hắn đứng lên:
- Đúng vậy, ngươi đã làm cho công hội mất hết mặt mũi rồi, nhưng mà, cũng giúp cho chúng ta thấy được một thần kỹ không cách nào tưởng tượng ra được. Về phần trừng phạt, đợi lát nữa phân hội trưởng trở về rồi hãy nói sau đi.