Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

- Đó là…?
Cơ Động mở to hai mắt ra nhìn, hắn chỉ cảm thấy một cỗ áp lực phô thiên cái địa không ngừng thổi quét tới, cỗ áp lực kia vô cùng khủng khiếp, áp bách hắn không ngừng lui về phía sau, mãi đến khi đến bên cạnh hai đồng bọn của hắn mới ngừng lại. Cỗ uy áp kia tràn ngập hơi thở lạnh lẽo cực độ, làm cho nội tâm người ta không ngừng phát ra sợ hãi. Đầu tóc hắn, lông mi còn có quần áo trên người hắn trong nháy mắt liền bị bao phủ một tầng sương lạnh. Cho dù hắn có hai loại cực hạn song hỏa, lúc này cũng không khỏi phải rùng mình một cái.
Cơ Động duy nhất có thể làm, chính là mạnh mẽ dùng thân thể của mình che trước người hai gã đồng bọn, không chút nào lui lại phía sau. Dù sao hắn cũng đã từng cảm nhận qua áp lực mà Liệt Diễm mang đến, khả năng đề kháng tương đối không tầm thường.
Áp lực hiện tại khác với áp lực mà Liệt Diễm mang lại. Hơi thở của Liệt Diễm, là tràn ngập khí thế vương giả, mà hơi thở tràn ngập khí băng lạnh trước mắt này, lại vô cùng âm lãnh, giống như là đến từ Cửu U địa ngục vậy.

Cơ Động giương mắt nhìn lên, hai luồng lang quang to lớn như một cái đen lồng kia chợt chớp lên một cái. Một tiếng nổ vang chợt vang lên, một cỗ lốc xoáy khổng lồ mang thao vô số băng phiến chợt từ trong chỗ sâu nhất của cái khe chợt bay lên. Một tiếng nổ ầm vang, làm cho đỉ núi phải run lên liên tiếp. Uy áp mãnh liệt mang theo hơi nước lạnh như băng thổi quát tới. Cơ Động theo bản năng giơ hai tay che trước mặt, khom người chống đỡ. Hắn không biết rằng thân thể của mình có thể chống đỡ nổi luồng khí lạnh lẽo này hay không, hay là sẽ bị vỡ tan, nhưng mà, chỉ cần hắn còn một hơi thở thôi, cũng tuyệt không để cho hai huynh đệ mình bị luồng hơi lạnh lẽo kia xâm nhập.
Đúng lúc này, Cơ Động đột nhiên cảm giác được hai tay mình nóng lên một trận, hắn theo bản năng thả lỏng nắm tay. Từ trên hai lòng bàn tay, Liệt Dương ở bên phải, Hắc Nguyệt ở bên trái, giống như là bởi vì sự kích thích bên ngoài kia, mà tản mát ra một lớp quang mang nhàn nhạt, mênh mông. Luồng khí lạnh kia tuy rằng vô cùng cường đại, nhưng rốt cuộc cũng không thể nào xâm nhập đến thân thể của hắn.
Lớp băng bao phủ trên đầu, lông mi, quần áo lặng yên tan biến. Sau lưng Cơ Động mơ hồ xuất hiện hai đạo thân ảnh cực kỳ trong suốt. Tuy rằng hai quang ảnh kia cực kỳ cơ hồ, nhưng mà tồn tại vô cùng chân thật. Một thân ảnh màu vàng kim, một thân ảnh đen âm u, đầu đội vương miện, thân hình vô cùng khôi vĩ đồng thời đứng phía sau hai bên lưng Cơ Động. Hai thân ảnh này đem toàn bộ hàn ý phô thiên cái địa kia ngăn cản hết ở bên ngoài.
- Ý…?
Một thanh âm chợt vang lên từ trong chỗ sâu cái khe, ngay sau đó, luồng lốc xoay hàn băng chợt ngừng lại.
- Đây là…?
Cơ Động kinh ngạc nhìn về phía dấu ấn nằm trên hai bàn tay mình. Hắn cũng không cảm nhận được ma lực nào trong đó, nhưng lại cảm nhận được hai cỗ uy nghiêm không thể xâm phạm, một hơi thở cao ngạo vô cùng. Cảm thụ được phần ý chí ngạo nghễ mà chúng nó tản mát ra, Cơ Động cũng theo bản năng ưỡn ngực ra.
Đúng vậy, dưới sự kích thích của luồng khi lạnh như băng, tương phản với hỏa thuộc tính của bản thân, dấu ấn ma linh của hai đại quân vương ẩn giấu trong dấu ấn trên bàn tay của Cơ Động đã hoàn toàn bị kích thích ra. Thủy khắc hỏa, mà băng không thể nghi ngờ cũng là một dạng của nước. Mà bản thân là cực hạn song hỏa, ẩn chứa trong dấu ấn ma linh của hai đại quân vương kia, cũng không phải chỉ là một phần ký ức của bọn họ, mà đồng thời cũng có một phần ý chí cao ngạo của hai đại quân vương kia nữa. Trong nháy mắt này, Cơ Động chỉ cảm thấy căn nguyên trong lồng ngực hắn vốn đã khô kiệt hẳn, bây giờ lại một lần nữa có được hơi thở của cực hạn song hỏa, lặng yên xoay chuyển. Ý chí của hai đại quân vương tựa hồ như là cùng với ý chí bản thân hắn kết hợp lại. Tuy rằng trước mắt đang vô cùng nguy hiểm, nhưng thời khắc này đây, trong lòng Cơ Động lại có một cảm giác vô cùng đặc thù.

Tinh thần niệm của hắn, đang cùng với ý niệm của hai đại quân vương từ từ kết hợp lại, ý niệm cả người tăng lên đến một trình độ trước giờ chưa từng có, hắn giống như là thấy lại được sự huy hoàng ngày trước khi hai đại quân vương thống ngự thế giới trong lòng đất, hắn cũng cảm nhận được hơi thở cao ngại, uy nghiêm hoàng đế của bọn họ. Sự sợ hãi trong nội tâm giờ khắc này cũng không còn sót lại chút gì, khí chất của cả người cũng phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Sự táo bạo, cuồng dã, sự phẫn nộ vì uy nghiêm bị xúc phạm… đủ loại cảm xúc hoàn toàn từ trong nội tâm của Cơ Động bộc phát ra hết. Cái hai màu đen, trắng, ẩn chứa miện tinh hai màu vàng kim, đen từ từ ngưng tụ lại trên đỉnh đầu hắn. Thành quả tu luyện chín ngày địa ngục, ma lực mà hắn khổ tu mấy năm nay, dưới tác động của ý niệm tinh thần cường đại, tại thời khắc này thăng hoa. Tuy rằng hỏa nguyên tố trong không khí loãng như vậy, nhưng vào thời khắc này, cơ thể hắn giống như là trung tâm của thế giới, không ngừng thu hút hỏa nguyên tố tập trung vào. Miện Tinh trên , rõ ràng từ một viên rưỡi hóa thành hai khỏa. Thực lực Cơ Động cũng bị kích thích mà tăng lên thành Thập Tứ Cấp Học Sĩ.
Giờ khắc này đây, tuy rằng thực lực của hắn vẫn nhỏ bé như trước, nhưng mà, tinh thần ý niệm của hắn lại tràn ngập uy nghiêm cường giả, hơi thở như là từ trong Cửu U địa ngục kia cũng không cách nào làm hắn cảm giác được nửa phần áp lực.
Oanh ——, oanh ——, oanh ——
Tiếng nổ vang làm cho mặt đất phải run rẩy, từ sâu trong khe nứt, một thân ảnh vô cùng khổng lồ ngay từ trong bóng tối chậm rãi xuất hiện, hai luồng lam quang thật lớn kia đã trong tiếng nổ kịch liệt mà lay động.
Cơ Động còn không đến mười lăm tuổi, lúc này lại đứng ở đó, không chút chùn bước. Trong lòng hắn chỉ có một ý niệm duy nhất, cho dù là phải chết ở đây, mình cũng tuyệt đối không thể nào làm tổn hại sự uy nghiêm của hai đại quân vương.
Lúc trước, hắn kỳ thật hoàn toàn có cơ hội và thời gian để gọi lên tên Liệt Diễm để truyền tống đến Địa Tâm Hồ, nhưng hắn cũng không có làm như vậy. Hắn không thể bỏ lại đám huynh đệ của hắn. Trong đầu của hắn, thậm chí còn không có xuất hiện nửa phần ý tưởng chạy trốn nữa. Huynh đệ là cái gì? Đồng sinh cộng tử mới là huynh đệ chân chính.
Tiếng gầm rú kịch liệt vang lên, mỗi lần kêu vang, không khí lại kịch liệt dao động một chút. Rố cuộc, nhờ ánh mặt trời, Cơ Động dần dần thấy rõ thân ảnh đang tiếp cận kia.

Tuy rằng ý niệm của hắn đã kết hợp với ý niệm của hai đại quân vương, nhưng khi hắn chân chính nhìn rõ thân thể vô cùng cao lớn kia, hắn vẫn không khỏi hít một ngụm khí lớn.
Toàn thân bao phủ bởi lớp vẩy màu tím, thân thể khủng bố cao gần bằng một tòa nhà năm tầng, có hồ muốn bịt kín toàn bộ khe nứt, cho nên không thể nhìn ra được chiều dài của nó, mà hai luồng quang mang màu lam khi nãy chính là ánh mắt của hắn. Một cặp cánh khổng lồ ở phía sau lưng, cái đầu dữ tợn chúi thấp. Tiếng gầm vang khi nãy, đúng là do khi nó bước đi mà phát ra. Hai chân sau vô cùng tráng kiện, giống như hai cái mống cầu, chống đỡ toàn thân nó. Từng giọt từng giọt nước dãi đang nhỏ giọt xuống từ hàm răng đầy những cái răng nanh sắc nhọn như dao trên miệng nó.
Đây là loại sinh vật gì? Chẳng lẽ là…, Cơ Động đột nhiên nhớ tới ở kiếp trước, phương Tây từng có một loại sinh vật tà ác mà vô cùng cường đại, rồng.
Oanh ——, oanh ——, oanh ——
Quái vật nhìn giống con rồng kia đang từ từ tiến bước, đến còn cách Cơ Động khoảng hơn năm mươi thước mới ngừng lại. Hai mắt nó có chút kinh nghi bất định nhìn về phía hai hư ảnh phía sau lưng Cơ Động.