Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Cơ Động chịu lưu lại mới lạ. Có trời mới biết khi hắn tắm, vị Đông Mộc Thánh nữ này còn có thể làm ra những gì? Hắn thật sự là không hiểu tại sao Trần Tư Tuyền đối với hắn lại yêu say đắm như vậy. Cho dù là Trần Long Ngạo đã nói với nàng thực lực của mình không tầm thường, nhưng cũng không thể làm cho một vị công chúa phải tìm mọi cách để đến gần mình như vậy chứ? Phải biết rằng dung nhan, vóc người của nàng cũng đủ để sánh ngang với sự hoàn mỹ của Liệt Diễm a! Nhưng ngay cả chính hắn cũng không chú ý tới, tâm tình của mình đang thuận theo Trần Tư Tuyền đang dần dần thay đổi mà chính hắn cũng không ra. Ít nhất đã không còn là đau khổ đến không muốn sống như trước nữa.
Một canh giờ không hề dài, tuyệt đại đa số học viên cũng hảo hảo mà tắm rửa thân thể một chút, thay y phục tùy thân rồi ăn một chút gì đó. Tất cả đều có một loại cảm giác sáng sủa hơn, có học viên tương đối khôn khéo, nắm chắc thời gian sau khi làm xong những thứ này, còn chợp mắt trong chốc lát. Phải biết rằng, kế tiếp là phải lên đường vào ban đêm đó!
Trần Tư Tuyền và Cơ Động đi cùng nhau, cũng không có bao nhiêu người thấy, bởi vì bọn họ cũng bận rộn tắm rửa. Khi nàng lại trở lại một mình lại toát ra vẻ hoàn mỹ đến nỗi không có người nào có thể quên được, nhưng vì lúc trở về nàng lại có thái độ làm cho mọi người không thể hiểu nổi, bất luận là nam học viên hay là nữ học viên nhìn nét mặt của nàng cũng cảm thấy mấy phần quái dị.
Bất quá, sau khi Cơ Động trở lại, ánh mắt các Lão sư cùng các học viên càng thêm trở nên quái dị. Họ nhìn Trần Tư Tuyền cùng Cơ Động giống như là đang nhìn quái vật vậy.
Lúc trước Trần Tư Tuyền tắm rửa xong đã đổi lại một bộ y phục màu trắng, bên trên có thêu chỉ bạc hình mặt trời. Mà lúc Cơ Động trở lại, y phục mặc trên người cũng là một bộ màu trắng, rất rõ ràng giống như đúc với y phục của Trần Tư Tuyền, trước ngực lẫn sau lưng đều thêu chỉ bạc hình mặt trời nhưng có thể tích lớn hơn một chút, nhìn qua thì rất xa hoa quý phái mà không mất đi sự cao nhã.
Cái gì gọi là người đẹp vì lụa? Cơ Động mặc dù không tính là anh tuấn, nhưng khí chất bản thân hắn cũng là tuyệt hảo. Dù ánh mắt trống rỗng, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa lực Ngũ hành làm cho người ta chịu áp lực rất mạnh. Tắm rửa xong, mái tóc trắng của hắn tùy ý xõa ở sau vai, cộng thêm y phục màu trắng trang nhã hoa quý, bỗng nhiên làm người ta có cảm giác rực rỡ. Nhất là một đầu tóc trắng kia, lại càng cùng y phục màu trắng thêm vài phần anh tuấn.
ooOoo
Vốn từ trước đến giờ, mọi người xem chuyện hắn và Trần Tư Tuyền ở chung một chỗ chính là một đóa hoa nhài cắm bãi *** trâu, thì nay cảm giác ấy hoàn toàn thay đổi. Mặc dù tướng mạo vẫn không có sự thay đổi lớn, nhưng từ khí chất mà nói thì Cơ Động lão sư rực rỡ hẳn lên. So với Trần Tư Tuyền thì không rơi vào thế hạ phong chút nào, làm đôi mắt to của Trần Tư Tuyền đều lóe sáng mỗi khi đi tới trước mặt hắn. Tóc xanh bạch y cùng tóc trắng bạch y xứng ở chung một chỗ, quả thực chính là tiêu chuẩn trang phục tình lữ. Ánh mặt trời chiếu sáng lên đồ án hình mặt trời trước ngực và sau lưng làm nó tràn ngập sức sống.
Những buồn bực lúc trước trong lòng Trần Tư Tuyền lúc này đã bị quét sạch sành sanh, đôi mắt to nháy nháy nhìn Cơ Động, bàn tay che miệng cười trộm. Nàng đột nhiên phát hiện ra quá trình theo đuổi ngược Cơ Động như vậy, tựa hồ cũng rất là có ý tứ nha!
Cơ Động chẳng qua là chỉ nhàn nhạt liếc nàng một cái, nhưng sắc mặt lại có chút quái dị. Cũng không phải bởi vì y phục trên người, mà thật sự là bởi vì không uống rượu thì cảm thấy thiếu thiếu.
Dung Hợp Thần Thuật của hắn mặc dù rất tốt, nhưng cũng không thể dung hợp trong người quá nhiều đồ vật. Hỏa Thần kiếm cộng thêm Thần Hỏa Thánh Vương Khải, hai đại thánh vật này cơ hồ làm cho ma lực của hắn có chút chống đỡ không nổi rồi. Nếu dung hợp nhiều đồ hơn nữa, thì tất sẽ càng tăng tiêu hao ma lực hơn nữa. Vì vậy lúc hắn ra khỏi Học viện cũng không mang theo nhiều rượu, Chu Tước thủ trạc của hắn vẫn đang ở chỗ của A Kim. Lúc ấy Liệt Diễm sợ Thần giới tới tìm phiền toái và giết chết Hỏa Nhi nên thuận tay đem Chu Tước thủ trạc giao cho A Kim, để nàng bảo quản thay Cơ Động.

Cơ Động vốn định mua một chút rượu ở trên đường mang theo, nhưng sau đó Trần Tư Tuyền lại liên tục cung cấp rượu, làm hắn cũng chẳng nhớ chuyện này nữa. Nhưng mới vừa rồi hắn đã nói không thèm uống rượu của người ta rồi, bây giờ chẳng lẽ lại mở miệng?
Trần Tư Tuyền tâm tư linh hoạt, khẽ lật cổ tay, một bình rượu đã xuất hiện trước mặt Cơ Động.
- Không cần!
Cơ Động hừ một tiếng.
Trần Tư Tuyền thấp giọng cười ha ha nói:
- Y phục cũng đã mặc rồi, thêm một bình rượu thì có sao đâu? Dù sao ngài cũng là của ta. Không sao, ta cũng không tính toán đâu. Ngài chỉ cần bảo vệ an toàn cho ta là được!
Cơ Động hơi do dự một chút, thế nhưng theo bản năng lại cầm lấy chai rượu. Ngay cả chính hắn cũng không có phát hiện ra, dưới sự ảnh hưởng của linh hồn, sức chống cự của hắn đối với Trần Tư Tuyền đang bắt đầu giảm xuống.
Người khác đương nhiên không biết bọn họ đang làm gì. Nhìn từ đàng xa, chỉ thấy Trần Tư Tuyền thần thái thân mật, cười đùa nói chuyện cùng Cơ Động. Hiển nhiên quan hệ của hai người rất không bình thường.
Các nam học viên vẫn nhìn Cơ Động bằng ánh mắt muốn phun ra lửa.
Hiên Viên Hâm lạnh lùng nhìn bên này một lúc, rồi lại nhìn sắc trời, sau đó hạ lệnh đường.
Không biết là bởi vì oán khí đối với việc Trần Tư Tuyền thích Cơ Động hay là hắn vốn đã tính toán làm như vậy, giống như lúc trước Hiên Viên Hâm đã nói, trước khi tới núi A Nhĩ Mạn Tư, hắn sẽ không để cho các học viên nghỉ ngơi một lần nào nữa.
Suốt bốn canh giờ, mặc dù không phải chạy bộ nhưng cũng làm cho các học viên oán than dậy đất, thậm chí đã không còn hơi sức đâu mà ghen tỵ với Cơ Động nữa.
Đối với chút khoảng cách này, Cơ Động tự nhiên chẳng xem ra cái đệk gì. Vẫn giống lúc trước hắn cứ bước rất chậm rãi. Trần Tư Tuyền theo sát ở bên cạnh hắn, bất luận Cơ Động đối với nàng có thái độ như thế nào, nàng cũng không hề để ý. Rượu trên tay Cơ Động vừa uống xong, nàng lập tức sẽ đưa lên một bình mới. Năng lực của Cơ Động mạnh tới bực nào hắn đương biết rõ, đối với người khác mà nói say rượu thì tổn hại sức khỏe, nhưng đối với Cơ Động mà nói điều này căn bản không hề tồn tại.
ooOoo
Từ xế chiều đến ban đêm, lại từ ban đêm đến đêm khuya, làm cho một đám thầy trò hết sức mệt mỏi. Bọn họ rốt cục cũng đã đi tới đích của chuyến đi này.
Từ rất xa, có thể thấy một ngọn núi nguy nga cao chót vót, cũng không phải là một dãy núi mà chỉ là một một ngọn núi cao đơn độc, nhưng chỉ một ngọn núi như vậy lại chiếm một diện tích cực kỳ rộng lớn. Hình dạng của nó như cột chống trời, dưới chân núi cực kỳ rộng rãi. Bất luận thế nào cũng không có cách nào nhìn ra ngọn núi lớn này cao bao nhiêu. Từ sườn núi trở lên cũng đã có mây mù lượn lờ, nhìn không thấy đỉnh, đoán chừng đại khái từ chỗ ngồi này cũng có thể vượt qua độ cao 3000 thước nha!
Khi khoảng cách với chân núi còn trên dưới năm dặm, Hiên Viên Hâm tìm một chỗ có địa thế bằng phẳng hạ lệnh nghỉ ngơi. Hắn lựa chọn chỗ này cũng rất có đạo lý về nghiên cứu quân sự. Địa thế bằng phẳng so với chung quanh thì hơi cao một chút, không có bất kỳ sự che chắn nào, đảm bảo tầm nhìn tốt. Dù sao nơi này cũng đã tiếp cận núi A Nhĩ Mạn Tư, nếu không gặp phải ma thú tập kích ban đêm mới là lạ. Tốt nhất là phải có tầm nhìn, đương nhiên có thể cẩn thận quan sát tình huống chung quanh.
- Nghỉ ngơi tại chỗ!
Bốn chữ này vừa nói ra khỏi miệng, nhất thời cả trăm tên tân học viên cơ hồ đều co quắp ngã phịch xuống đất, những tiếng rên rỉ liên tiếp vang lên. Các lão sư mặc dù đều đứng nhưng cũng đều dựa vào nhau, mấy chủ nhiệm lớp cũng hiện lên rõ vẻ mệt mỏi.
Hiên Viên Hâm cố ý liếc nhìn Cơ Động, hắn phát hiện ra Cơ Động không có bất kỳ biến hóa nào, vẫn giống như lúc mới lên đường. Dùng lời của hắn mà hình dung chính là tửu quỷ sống dở chết dở, chỉ bất quá đổi lại y phục sạch sẽ một chút thì thoạt nhìn hắn thuận mắt hơn, ít nhất cũng không khó ưa như lúc đầu.
Trần Tư Tuyền có thể nói là học viên ngoại lệ duy nhất thần thái vẫn sáng láng như cũ. Đôi mắt từ trước cho đến bây giờ cũng không bao giờ rời khỏi thân thể Cơ Động, tựa hồ như nàng chỉ cần ở bên cạnh Cơ Động cũng đã thỏa mãn lắm rồi.

Hiên Viên Hâm trầm giọng nói:
- Hiện tại bắt đầu nghỉ ngơi, ở lều trại của mình điều chỉnh tâm trạng. Thời gian nghỉ ngơi đến giữa trưa ngày mai. Sau giờ cơm trưa, chúng ta sẽ phải đi vào núi A Nhĩ Mạn Tư. Hiện tại các ngươi phải xốc lại tinh thần cho ta, ta đơn giản giảng giải một chút về tình huống núi A Nhĩ Mạn Tư, sau đó các ngươi cũng ăn một chút gì, tiếp theo thì ngủ. Nếu ai không nghe những điều ta nói kế tiếp, bị ma thú giết chết trong núi cũng đừng trách ta không có nhắc nhở các ngươi!
Quan hệ đến tính mạng bản thân, các học viên đều miễn cưỡng xốc dậy mấy phần tinh thần để ăn uống. Nhìn chăm chú vào Hiên Viên Hâm, Trần Tư Tuyền thầm nghĩ, mặc dù vị Hiên Viên lão sư này tương đối ngang ngược kiêu ngạo, nhưng sắp xếp của hắn thật hết sức không tệ. Sau khi bôn ba liên tục bốn canh giờ, cho thời gian tương đối dài để tiến hành nghỉ ngơi và hồi phục, lựa chọn địa điểm cũng coi như không tồi, nói cách khác hắn cũng là một vị lão sư hợp cách.
Nếu để cho Hiên Viên Hâm biết, hắn ở trong lòng Trần Tư Tuyền chẳng qua là tương đối hợp cách mà thôi, không biết có thể làm hắn giận tới mức mũi xì cả khói hay không. Nhưng hắn là đường đường là chủ nhiệm hệ, trong Học viện có địa vị tương đối cao.
Hiên Viên Hâm nói:
- Bản thân núi A Nhĩ Mạn Tư là một ngọn núi lửa đang hoạt động. Nơi này là nơi sinh sống của đủ loại ma thú, cũng như các ma thú định cư trong lòng đất, xem như là một loại tồn tại tương đối kỳ lạ. Trong núi ma thú lấy Hỏa hệ, Thổ hệ, Mộc hệ làm chủ, hiếm thấy Thủy hệ, trong đó Hỏa hệ ma thú là cường hãn nhất. Ở trong phạm vi núi A Nhĩ Mạn Tư, trình độ của Hỏa nguyên tố phát triển hơn ngoại giới gấp đôi. Vì vậy, ở trong núi, một khi gặp phải Hỏa hệ ma thú, các ngươi phải thật cẩn thận. Mục tiêu lần thí luyện này của các ngươi là khu vực núi A Nhĩ Mạn Tư có độ cao so với mặt nước biển là 1000 thước trở xuống. Toàn bộ một trăm người đem chia làm năm tổ nhỏ chia ra từ các vị trí khác nhau mà vào núi. Lấy số lượng tinh hạch của việc săn giết ma thú làm tiêu chuẩn bình xét học viên. Các lão sư xin nhớ kỹ, cần phải nhớ không được đi vượt quá phạm vi độ cao so với mặt biển 1000 thước trở lên. Vì từ 1000 thước trở lên, chính là địa phương sinh sống của ma thú cấp bốn trở lên, đối với các học viên mà nói là hết sức nguy hiểm. Hết thảy hành động, lấy an toàn của học viên làm đầu. Thời gian thí luyện bước đầu định là mười ngày, mười ngày sau sẽ tập hợp ở nơi này. Nếu gặp tình huống đặc biệt, lão sư dẫn đội sẽ phát tín hiệu liên lạc, các tổ khác gần đấy có thể trợ giúp. Đã nghe rõ chưa?
- Nghe rõ…
Các học viên hữu khí vô lực đáp trả.
Hiên Viên Hâm nói tiếp:
- Các học viên có thể nghỉ ngơi rồi, các chủ nhiệm lớp đến nơi này của ta tập hợp lại, chúng ta triển khai cuộc họp.
Sau khi các lão sư tụ tập lại, Hiên Viên Hâm nói:
- Ta nhấn mạnh lại một lần nữa, an toàn chính là yếu tố hàng đầu, hết thảy phải lấy an toàn làm trọng. Nếu xuất hiện vấn đề trọng đại nào về an toàn, Học viện sẽ truy cứu trách nhiệm của lão sư. Nhất là những lão sư vô trách nhiệm, ta nhắc nhở các ngươi điều này, nếu học viên có vấn đề gì, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi! Mặc dù hắn không có chỉ mặt gọi tên người nào, nhưng ánh mắt nhưng thủy chung lại nhìn chằm chằm trên người Cơ Động.
Cơ Động vẫn giống như là căn bản không thấy ánh mắt của hắn mà cứ yên lặng uống rượu.
Hiên Viên Hâm thật ra thì đối với tổ của Cơ Động cũng không đến nỗi lo lắng, dù sao cũng còn có thê tử của hắn, Lục quan Ất Mộc Thiên sĩ Đường Y Luyến, cũng đồng dạng là cấp bậc Lục quan chính là vị Công chúa điện hạ kia. Độ cao 1000 thước trở xuống của núi A Nhĩ Mạn Tư so với mặt biển đích xác là cũng rất ít thấy ma thú cấp bốn, do đó rất khó xuất hiện vấn đề về an toàn. Lần thí luyện này mục đích chính là tăng cường kinh nghiệm thực chiến cho các học viên mà thôi.
Hiên Viên Hâm hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục nói:
- Nơi này đã là phạm vi của núi A Nhĩ Mạn Tư, rất có thể sẽ gặp được ma thú. Tối nay chúng ta phân công các lão sư tiến hành trực đêm, cứ hai vị lão sư hợp một tổ, sau một canh giờ thì đổi lại. Đường Y Luyến lão sư, Cơ Động lão sư, các ngươi cùng một tổ.
Các học viên rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp. Cơ Động tạm thời đứng ở bên ngoài doanh địa, vẫn như cũ yên lặng uống rượu của hắn. Ở bên cạnh hắn còn có hai người, một người trong đó tự nhiên là cùng hắn trực đêm chung Đường Y Luyến, về phần người còn lại dĩ nhiên là Trần Tư Tuyền rồi.
Lấy thực lực Lục quan của Trần Tư Tuyền thì tự nhiên không vội nghỉ ngơi, nàng muốn theo Cơ Động cùng nhau trực đêm. Cơ Động cũng không ngăn cản, chẳng qua là yên lặng đứng đó mà vẫn không nói một lời nào.
Đường Y Luyến kéo Trần Tư Tuyền đi tới một bên, hạ thấp giọng hỏi:
- Công chúa điện hạ, có phải trước kia ngươi đã biết qua Cơ Động lão sư phải không?
Trần Tư Tuyền nghi ngờ nói:

- Đường lão sư, người tại sao hỏi như thế?
Đường Y Luyến cười khổ nói:
- Bởi vì ta thật sự nghĩ không ra Cơ Động lão sư có chỗ nào hấp dẫn mà lại có thể lọt vào mắt xanh của Công Chúa Điện hạ? Hơn nữa còn là…
- Còn là ta chủ động phải không?
Trần Tư Tuyền lơ đễnh nói:
- Đường lão sư, nhìn một người không thể chỉ nhìn bề ngoài, nếu có nhìn hẳn phải nhìn nội tâm trước. Trước kia ta không biết Cơ Động lão sư, nhưng mà lần đầu tiên khi thấy bức họa của hắn, ta đã cảm thấy hắn không phải là một người bình thường. Chẳng lẽ người không cho là Cơ Động lão sư nguyên bổn không nên có cái bộ dáng này sao? Ở trên người hắn nhất định là xảy ra chuyện gì đó sâu sắc, mới dẫn đến hắn biến thành như bây giờ. Hơn nữa, ngài không nên quên, hắn là do Chúc Viện trưởng bổ nhiệm làm chủ nhiệm lớp. Nếu như hắn không có một năng lực nhất định thì làm sao có thể được như vậy?
Đường Y Luyến khẽ mỉm cười:
- Ta thì không cách nào hiểu được ý nghĩ của những người tuổi trẻ như các ngươi. Bất quá, thực lực Cơ Động lão sư dường như rất mạnh. Ngày hôm nay một cước ra oai kia cũng làm ta giật cả mình. Chẳng qua là không biết, thực lực của hắn đến tột cùng đã đạt đến trình độ nào?
Trần Tư Tuyền có chút thần bí nói:
- Có lẽ chỉ có ở thời điểm gặp phải cường địch, chúng ta mới có thể biết điều bí mật này!
Đường Y Luyến bất đắc dĩ lắc đầu:
- Tốt nhất là không nên gặp phải chuyện gì nguy hiểm! Dù sao chúng ta cũng phải chiếu cố nhiều học viên như vậy.
Ánh mắt Trần Tư Tuyền nhìn về hướng đỉnh Núi A Nhĩ Mạn Tư lẩm bẩm nói:
- Điều này cũng khó mà nói a!
Đối với chỗ ở trước mắt này, trí nhớ của nàng là rất rõ ràng. Nơi này không chỉ đơn giản là nơi ma thú tụ cư như vậy, đồng thời nơi này cũng giống với Phong Sương sơn mạch mà Cơ Động từng đi qua. Tất nhiên là cửa vào khác của Địa Tâm thế giới.
Cơ Động đứng ở nơi đó, trong ánh mắt lộ ra vầng sáng nhàn nhạt, linh hồn ba động của hắn đã triển khai và lẳng lặng khuếch tán ra xung quanh. Ở chỗ này trực đêm, hắn căn bản không cần phải nhìn, chỉ dựa vào Tinh Thần Lực bao trùm trinh sát cũng có thể cảm nhận được bất kỳ mọi biến hóa. Đúng lúc này, ánh mắt trống rỗng bình tĩnh kia đột nhiên hơi động một chút, ánh mắt lành lạnh hướng về phương hướng tối đen một lúc rồi ngừng lại.