Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Thần chí dần dần tỉnh lại, Cơ Động chỉ cảm thấy cơ thể giống như đang chìm trong năng lượng nóng rực, giống như bị ngâm trong một làn nước nhiệt độ rất cao vậy.
Chậm rãi mở hai mắt, hắn kinh ngạc phát hiện ra, trước mắt mình là một mảng lửa đỏ rực. Trong hay ngoài cơ thể đều nóng hừng hực, thân thể bao trùm trong độ ấm thật là thoải mái. Ý thức dần dần rõ ràng hơn, những gì trải qua trước khi hôn mê hết thảy đều hiện ên mồn một trước mắt.
Đột nhiên, phảng phất như bị một cỗ lực lượng lôi kéo, Cơ Động chỉ cảm thấy thân thể mình như bị trôi về phía trước, rầm một tiếng, tựa hồ từ trong một vật gì đó thoát ra, màu đỏ trước mắt cũng theo đó mà biến mất dần.
Cơ Động lúc này mới giật mình phát hiện, vừa rồi căn bản không phải là mình được ngâm trong nước nóng gì cả, mà chính là đang nằm trong lòng hồ nham thạch nóng chảy kia. Mà xung quanh thân thể còn có một tầng hào quang màu đỏ, chính nhờ sự bảo vệ của màn hào quang này hắn mới không bị nham thạch nóng chảy hòa tan.
- Cảm giác rất tốt phải không?
Âm thanh hòa nhã êm tai của Liệt Diễm vang lên. Nghe được âm thanh cả nàng, Cơ Động lập tức cảm thấy toàn bộ cơ thể dường như tràn ngập lực lượng.

Hắn không nhịn được kêu lên:
- Liệt Diễm, ngươi đang ở đâu?
Trải qua quá trình thập tử nhất sinh, hắn chưa bao giờ khao khát được nhìn thấy Liệt Diễm như lúc này. Hắn càng lúc càng hiểu được rằng, bản thân mình sẽ không bao giờ trở lại được như trước đây, không hề vướng bận, có thể vì nhấm nháp một loại rượu ngon tuyệt thế mà phải trả giá bằng cả sinh mệnh của chính mình. Ở trong lòng hắn, nàng là một cái gì đó quan trọng hơn cả sự tồn tại của rượu.
Hồng quang lặng lẽ nở rộ, thân ảnh quen thuộc kia phảng phất đạp phá hư không mà tiến đến, từng bước từng bước hiện ra trước mặt Cơ Động, hai tay khẽ rung, một luồng năng lượng hòa nhã nhẹ nhàng nâng thân thể Cơ Động lên.
Nhìn thấy Liệt Diễm đứng trước mặt, so với mình còn cao hơn nửa cái đầu, tâm tình Cơ Động kích động, theo bản năng bắt lấy hai tay Liệt Diễm:
- Ta còn tưởng rằng sẽ không được gặp lại ngươi nữa chứ.
Liệt Diễm nhẹ nhàng gỡ tay ra, sờ sờ đầu Cơ Động:
- Lần này thực sự rất nguy hiểm, nếu không phải vận khí ngươi tốt, hơn nữa ý chí chiến đấu kiên cường, e rằng cũng không gặp lại được ta thật. Nhân loại các ngươi thật là hiểm ác, xem ra, ngươi phải gia tăng năng lực thực chiến nhanh hơn một chút mới được.
Khi tay của Liệt Diễm rời khỏi bàn tay mình, trong lòng Cơ Động không khỏi có chút mất mác, cảm giác xấu hổ lại tràn đầy trong thâm tâm, tâm tình hơi kích động lúc trước cũng lặng yên biến mất:
- Liệt Diễm, vừa rồi bằng cách nào mà ta lại ở trong Địa Tâm Hồ này?
Liệt Diễm trả lời:
- Tuy rằng ngươi chiến thắng tên kia, nhưng bản thân lại quá sức cạn kiệt, ảnh hưởng đến căn nguyên. Ta đem ngươi thả vào Địa Tâm Hồ có nham thạch nóng chảy ân cần chăm sóc, như vậy căn nguyên của ngươi mới không vì quá độ cạn kiệt mà sinh ra hiện tượng thoái hóa.

Cơ Động nhìn vào dấu ấn Kim Dương, Hắc Nguyệt trong lòng hai bàn tay của mình:
- Là ngươi cứu mạng ta. Nếu không có Liệt Dương Phệ cùng với Ám Nguyệt Trảo, không có hai đại cực hạn chi hỏa, ta căn bản không có khả năng còn sống mà nhìn thấy ngươi. Không biết Lưu Tuấn ra rồi?
Liệt Diễm lạnh nhạt nói:
- Bị hai đại cực hạn chi hỏa sinh ra tổ hợp kỹ năng trực tiếp đánh vào chỗ yếu hại, hắn còn có thể có kết cục nào khác chứ? Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa hoàn toàn thiêu hủy thân thể của hắn, tựa như ý đồ của hắn, không muốn lưu lại dấu vết gì sau khi giết ngươi. Hiện tại, ngay cả dấu vết thuộc về hắn cũng đã biến mất trong cánh rừng đó rồi.
- Hắn đã chết?
Cơ Động có chút kinh ngạc nhìn Liệt Diễm.
Liệt Diễm mỉm cười:
- Sao? Lần đầu tiên giết người, ngươi rất khẩn trương phải không, Tiểu Cơ Động?
Cơ Động lắc lắc đầu:
- Lưu Tuấn đã điên rồi. Kẻ tai họa như hắn, chết là kết cục tốt nhất. Chỉ có điều không ngờ tới là hai đại cực hạn chi hỏa có hiệu quả quá sức cường hãn. Ma lực của hắn dù sao cũng cao hơn ta chừng mười sáu cấp.
Sắc mặt Liệt Diễm đột nên trở nên nghiêm túc lại:
- Nếu ngươi nghĩ như vậy là sai lầm rồi. Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa cùng với Đinh Tỵ Minh Âm Linh Hỏa tuy rằng là cực hạn chi hỏa, có thể đối với các hỏa diễm cấp thấp cùng thuộc tính sinh ra sự áp chế thuộc tính, nhưng mà, chỉ có thể giúp ngươi nhiều nhất khi mà cấp bậc của ngươi và đối thủ là ngang nhau. Ngươi có thể giết hắn, vận khí chiếm phần rất lớn.

Vừa nói, tay trái Liệt Diễm vung lên, một tầng quang mang màu đỏ mênh mông ngưng kết trong không trung, trong nháy mắt hóa thành một cái vòng tròn cỡ cái chậu, mà ở trong cái vòng tròn kia lại hiện lên một hình ảnh, không ngờ chính là tình huống Cơ Động đối chiến với Lưu Tuấn. Cả hình ảnh từ khi Lưu Tuấn bắt đầu xuất ra hỏa cầu thôn phệ, chỉ có điều tốc độ diễn biến rất chậm.
Liệt Diễm chỉ chỉ cái lam sắc hỏa cầu:
- Đòn công kích này, hắn thực ra chưa dùng toàn lực, nhiều nhất chỉ có ba đến bốn phần ma lực. Rất hiển nhiên, hắn không muốn giết chết ngươi ngay. Nếu không, một khi hắn xuất ra toàn lực, cho dù ngươi có thể triệt tiêu Đinh Hỏa thuộc tính, nhưng với năng lượng ma lực lớn gấp mấy lần ngươi cũng đủ để trong khoảng khắc xé nát ngươi. Cấp bậc của hắn cao gấp đôi ngươi, nhưng ngươi phải biết rằng, mỗi một cấp ma lực tăng lên không cố định. Hai mươi chín cấp ma lực ít nhất cũng gấp bốn, năm lần so với mười ba cấp như ngươi. Cái này hoàn toàn không có khả năng dùng ưu thế về thuộc tính để bù đắp. Nhưng chỉ vì hắn định đem ngươi hành hạ cho đến chết, ngươi mới có cơ hội.
Hình ảnh tiếp tục, đến thời điểm Cơ Động bị đánh bay ngược ra, dưới sự khống chế của Liệt Diễm, bộ mặt Lưu Tuấn được phóng đại lên:
- Thấy không? Bính Ngọ Nguyên Dương Thánh Hỏa của ngươi có sự áp chế thuộc tính gây cho hắn rung động rất lớn. Tên này rõ ràng không phải là một kẻ có nhiều kinh nghiệm chiến đấu, dưới tình huống như vậy không ngờ còn để cho ngươi có cơ hội vọt tới, hơn nữa, lúc này, nội tâm hắn đã cực kỳ khiếp đảm, không ngờ lại chọn phương pháp bị động phòng ngự. Mà ngay cả ta cũng không ngờ, khi ngươi sử dụng Cơ Chuẩn kỹ của hai đại quân vương là Liệt Dương Phệ cùng với Ám Nguyệt Trảo đồng thời lại sinh ra hiệu quả tổ hợp cường hãn đến như thế, phá vỡ tầng phòng ngự. Hơn nữa, ngươi còn có thể nhanh chóng tung ra đòn công kích tiếp theo, lúc này mới thành công. Trong toàn bộ quá trình, nếu hắn có thể có một chút dũng khí, toàn lực hướng ngươi công kích một lần, chỉ e rằng người nằm xuống chính là ngươi. Không chỉ là mình ngươi cảm thấy may mắn, đồng thời ta cũng cảm thấy may mắn, nếu lúc trước ta đối mặt với đồng thời hai đại quân vương, chỉ e rằng cơ hội chúng ta gặp nhau cũng không có.
Nói tới đây, tay trái Liệt Diễm xóa xóa, hình ảnh trên không trung biến mất, nàng trầm giọng nói:
- Trước khi ngươi rời khỏi Ly Hỏa học viện, ở lại trong này với ta đi. Trước hết hoàn thành đệ nhất giai đoạn tu luyện ma kỹ. Lúc trước ta cũng không nói với ngươi, Liệt Dương Phệ cùng với Ám Nguyệt Trảo chỉ cần ngươi có thể luyện được một nghìn lần, sẽ học được hai kỹ năng, tương đương với kỹ năng tiến hóa của hai đại quân vương. Ngươi có nhớ rõ bản thân đã luyện bao nhiêu lần rồi không?
Cơ Động trả lời:
- Trước khi gặp Lưu Tuấn, hai kỹ năng này ta đều luyện được năm trăm mười hai lần. Mỗi ngày khi luyện tập tại học viện, ta trước tiên phóng ra Liệt Dương Phệ cùng với Ám Nguyệt Trảo một lần, sau đó ma lực cũng chỉ còn lại ba thành, phải tu luyện ngưng tụ ma lực mới có thể phóng ra tiếp. Cho nên, mỗi ngày chỉ có thể phóng ra tám đến chín lần. Buổi tối khi đến đây, ta không muốn lãng phí thời gian mà tu luyện ma kỹ, toàn bộ thời gian đều là hấp thu song hỏa hệ nguyên tố để tăng cường ma lực.