Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Ai cũng không ngờ tới, Bắc Đẩu Miện Hạ Cơ Trường Tín thế nhưng lại cương liệt đến như thế, dưới tình huống Thượng Quan Ngâm Không không chịu nghe hắn giải thích, lựa chọn phương thức quyết tuyệt nhất để giải quyết ân oán cá nhân giữa hai bên. Hắn đây là muốn dùng máu tươi cùng với sinh mệnh của mình để chứng minh cho Thượng Quan Ngâm Không.
Thượng Quan Ngâm Không cả người đã sợ đến mức ngây dại. Thủy Minh Nguyện, Lãnh Phong Vân cũng đồng dạng ngây dại. Đương nhiên, cho dù bọn họ cũng không bị cảm xúc ảnh hưởng, cũng tuyệt đối sẽ không chủ động đi cứu viện Cơ Trường Tín.
Theo cục diện trước mắt, Cơ Trường Tín có thể nói là người mạnh nhất ở nơi đây. Nếu như không có hắn, phần thắng của Ma Kỹ Công Hội có thể nói là tăng lên gấp bội. Huống chi, Cơ Trường Tín và Thượng Quan Ngâm Không hiện tại rõ ràng có chuyện hiểu lầm gì đó, quan hệ cũng không bình thường, một khi Cơ Trường Tín chết đi, nói không chừng Thượng Quan Ngâm Không rất có thể cũng sẽ tự sụp đổ.
Các ma sư hai phía có mặt ở nơi này, có thể nói đều cực kỳ không hiểu vì cái gì Cơ Trường Tín lại làm như vậy, càng không hiểu vì nguyên nhân gì Thượng Quan Ngâm Không thân là Hội trưởng của Ma Sư Công Hội, thế nhưng lại từ chối một cường viện như thế, thậm chí còn lớn miệng mắng chửi như vậy. Hai vị Chí Tôn Cường Giả này thế nhưng mảy may không có chút ý tứ nào lấy đại cục làm trọng cả. Nhất là bên phía Ma Sư Công Hội bên này, trong mắt đám ma sư đều biểu lộ quang mang không thể tin nổi. Trong lòng âm thầm nghĩ, cho dù hai vợ chồng các ngươi có vấn đề gì đó, cũng nên giải quyết xong chuyện tình trước mắt đi rồi sau đó muốn tính gì thì tính. Trận chiến tỷ thí giữa hai đại Công Hội tuy rằng cho tới bây giờ vẫn chưa có bắt đầu, nhưng chuyện xấu lại cứ liên tiếp xảy ra.
Nếu nói duy nhất có một người có thể hiểu rõ những gì mà Cơ Trường Tín nói, đó chính là Cơ Động. Khi hắn nghe được đối thoại giữa Cơ Trường Tín cùng với Thượng Quan Ngâm Không, cảm giác đầu tiên của hắn chính là, nếu như Liệt Diễm cũng hiểu lầm mình như vậy, e rằng chính mình cũng sẽ liều lĩnh đem cái chết để mà chứng minh oan tình như vậy. Tất cả mọi thứ khác hết thảy đều không quan trọng, người mình yêu sâu đậm nhất cũng không thể thấu hiểu mình, sống còn ý nghĩa gì nữa chứ?

- Trường Tín huynh, không được!
Một thanh âm già nua mà choáng đầy sự rung động giống như một đạo sét đánh lôi đình từ trên không trung vang lên. Cho dù là Chí Tôn Cường Giả như Cơ Trường Tín, khi nghe đến thanh âm kia, bàn tay hắn vốn đã chụp xuống một nửa cũng nhất thời chậm lại nửa phần.
Một đạo quang ảnh màu ám lam liền thừa dịp này nhanh như tia chớp phá không mà tới. Chỉ thấy đạo thân ảnh kia chỉ vặn vẹo kịch liệt một chút, liền như vậy mạnh mẽ chui thẳng vào trong tầng phòng ngự mà Cơ Trường Tín phóng thích ra, trực tiếp va chạm với bàn tay đã chụp xuống của Cơ Trường Tín.
Thanh âm ầm ầm vang lên, khí lãng khủng bố nhất thời bay tán loạn bốn phía, mặt đất sụp đổ, trong phạm vi đường kinh hơn trăm thước, mặt đất thế hưng ngay trong một kích va chạm này đã lún sâu xuống hơn năm thước. Mậu Thổ nguyên tố nồng đậm, hỗn hợp với hỏa diễm âm lãnh màu đen, tung bay khắp nơi. Uy thế như thế, có thể thấy được một chưởng này của Cơ Trường Tính chính là toàn lực đánh ra, cũng không phải đơn giản là làm bộ cho có.
Đạo thân ảnh màu đen kia nháy mắt ngừng lại, hỏa diễm màu đen nồng đậm bốc lên, đã lộn một vòng mà ra:
- Rảnh rỗi không có việc gì làm, lại bày trò tự sát. Lão tử đã sống cả ngàn vạn năm, thế nhưng vẫn thấy chưa sống đủ a.
Nghe được thanh âm kia, trong lòng Cơ Động nhất thời đại chân, sự hưng phấn cùng với mừng rỡ như điên trong mắt không hề che giấu. Thân ảnh màu ám lam kia cũng đã hoàn toàn hiển hiện ra, thân dài đen nhánh, thêm cặp cánh sau lưng, đó chẳng phải là Đinh Hỏa Thần Thú trong Thiên Can Thần Thú Đằng Xà hay sao?
Đằng Xà bị một chưởng của Cơ Trường Tín đẩy lui, thân thể của Cơ Trường Tín cũng chỉ là chớp lên một cái, không hề lui lại chút nào, cả giận nói:

- Chuyện của ta không cần các ngươi phải nhúng tay vào. Vợ ta bỏ nhà ra đi đã mấy chục năm, thật vất vả mới gặp lại, thế nhưng cũng không chịu nghe ta giải thích, ta sống còn ý nghĩa gì nữa cơ chứ?
Thượng Quan Ngâm Không lúc này đã kịp phản ứng lại, nhìn chằm chằm vào Cơ Trường Tín, thần sắc trong mắt nhất thời trở nên phức tạp. Nhưng vẻ quyết tuyệt lúc trước đã lặng yên biến mất không còn chút nào. Một người nguyện ý dùng tính mạng mình để minh oan, cái này đã có thể chứng minh được rất nhiều vấn đề. Huống chi nếu nói bà ta không yêu Cơ Trường Tín, làm sao có thể thống khổ đến mức như thế, một lần ra đi là suốt mấy chục năm cũng không chịu trở về.
- Muốn chết? Đâu có dễ dàng như vậy. Ngươi nói rõ ràng chuyện trước kia cho ta nghe.
Lời nói của Thượng Quan Ngâm Không vẫn cứ ương ngạnh như trước, nhưng cũng đã có chút ý tứ nhượng bộ rồi. Hơn nữa lúc này bà ta đã ngưng tụ ma lực, cho dù Cơ Trường Tín có ý định tự sát lần nữa, bà ta tuyệt đối cũng sẽ không làm ngơ.
Cũng đúng lúc này, màu sắc trên bầu trời lại một lần nữa thay đổi. Quang mang mặt trời giống như vào giờ khắc này tăng lên thêm vài phần vậy. Trên không trung, xuất hiện thêm hai đầu Cự Long bay tới. Đầu Cự Long bên trái, toàn thân phóng thích ra hỏa diễm nồng đậm so với mặt trời cũng không kém chút nào, hai cánh dang rộng, toàn thân phát ra ma lực khổng lồ khó có thể hình dung nổi. Đúng là một đầu Thập Giai Hỏa Long. Trên lưng của Hỏa Long, có ba người đang đứng. Đứng ở trước nhất, rõ ràng chính là Chí Tôn Hỏa Hệ, Thắng Quang Miện Hạ Âm Triêu Dương. Phía sau hắn tự nhiên chính là Thái Ất Miện Hạ Âm Chiêu Dung. Một người cuối cùng, chính là vị huynh đệ kết nghĩa của Cơ Động, Chúc Diễm, Chúc lão nhị...
Đầu Cự Long bên phải, toàn thân một màu lam tím, lôi điện bạo liệt ba động tựa hồ ngay cả trên mặt đất đều có thể nghe được thanh âm bùng nổ của chúng vậy. Thể tích của nó so với đầu Thập Giai Hỏa Long kia thì nhỏ hơn một chút, thế nhưng bộ dáng lại dữ tợn hơn rất nhiều, nhất là một vòng gai nhọn dày đặc quanh cổ, chẳng phải là Tử Lôi Diệu Thiên Long Lôi Đình hay sao? Ngồi ngay ngắn trên lưng Lôi Đình, cũng có hai người. Phía trước, tự nhiên chính là Lôi Đế Phất Thụy, phía sau Phất Thụy, còn có một gã tráng hán trung niên chỉ có một tay, người khác có thể không nhận ra hắn, nhưng Cơ Động làm sao có thể không biết được cơ chứ? Đúng là ông chủ của Nhất Khẩu Hương, Pháo Long A Bỉnh.
Cơ Động trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt này. Đến rồi, không ngờ đều đến cả rồi. Cái này, cái này đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?
Đồng dạng dại ra, còn có hai vị Thủy Hệ Chí Tôn Cường Giả bên phía Ma Kỹ Công Hội. Ở trên cái Thiên Thanh Thảo Nguyên này, không ngờ lại tụ tập đến sáu vị Chí Tôn Cường Giả như vậy. Có thể nói, ở trên toàn bộ Quang Minh Ngũ Hành Đại Lục, tuyệt đối cũng sẽ tìm không ra cơ hội thứ hai. Mặc dù hai vị Hỏa Hệ Chí Tôn còn chưa có biểu đạt ý đồ đến đây lần này của họ, nhưng Thủy Hỏa tương khắc, Thủy Minh Nguyệt cùng với Lãnh Phong Vân cho dù lạc quan đến thế nào, cũng biết rõ người ta đến đây cũng không phải là trợ giúp mình.

Ông nội đến, Lão huyền tổ đến, Cơ Động có thể không chào, dù sao, hắn đối với Bình Đẳng Vương nhất mạch thủy chung vẫn có một chút ngăn cách, nhưng mà Sư tổ, Sư mẫu đến, hắn làm thế nào lại có chút do dự cơ chứ?
Hắn nhanh chóng tiến lên, trực tiếp phốc một tiếng, hai đầu gối đã quỳ xuống, hướng về phía đầu Hỏa Long trên không trung bái một cái.
- Đệ tử Cơ Động, bái kiến Sư tổ, Sư mẫu!
Nhìn Cơ Động trong đáy mắt Thắng Quang Miện Hạ Âm Triêu Dương toát ra một tia thần sắc hài lòng, nhưng sắc mặt của hắn lại thập phần băng lãnh, hừ một tiếng, cũng không có mở miệng.
Âm Chiêu Dung tức giận nói:
- Tiểu tử thúi, xong chuyện chính sự, ta sẽ xử lý ngươi sau. Mau nhanh đứng lên, tránh qua một bên đi.