Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Thanh Long thương bảy thước trong tay Trần Long Ngạo chỉ thẳng về phía Cơ Động, nhìn ánh mắt lóe huyết quang của hắn cùng với khí tức thô bạo và chiếu ý điên cuồng không ngừng tăng lên của Cơ Động, hắn biết rõ, một trận chiến hôm nay không thể tránh né được. Chỉ khi nào đem gã thanh niên trước mắt này hoàn toàn hủy diệt, lại đem tất cả các Sâm Yêu hoàn toàn giết sạch, mới có thể tránh được hết tất cả các phiền toái.
Từng luồng sát ý sắc bén không ngừng từ trên người Trần Long Ngạo không ngừng bính phát ra, thẳng hướng lên không trung, bao phủ thân thể Cơ Động. Bích Ngọc Tích Long Vương cũng động dạng dâng lên thanh quang lóa mắt, hai chân thô chắc hữu lực tách ra, làm thành bộ dáng ngồi chồm hổm, vững như núi Thái Sơn. Ma lực Giáp Mộc Hệ trên người nó tản mát ra cùng với khí tức bản thân Trần Long Ngạo tản mát ra hoàn toàn dung hợp cùng một chỗ. Mặc dù Cơ Động đang ở trên không trung, Trần Long Ngạo ở trên mặt đất, nhưng Cơ Động ngược lại có một loại cảm giác Thái Sơn áp đỉnh.
Trong số các đối thủ mà Cơ Động từng đối mặt, không ai có thể làm được như Trần Long Ngạo vậy, bản thân cùng với ma thú tọa kỵ hoàn toàn dung hợp với nhau, tựa như là một thể vậy.
Huống chi, uy áp do ma lực Bát Quan tám mươi tám cấp của Trần Long Ngạo bộc phát ra, khiến cho trên mặt đất choáng đầy quang mang màu xanh ngọc bích. Cơ Động giống như một con chim nhỏ bay vút trên không trung, còn bên dưới lại là một đại dương xanh biếc vô cùng vô tận.

Sinh Mệnh Chi Sâm vốn là thế giới của Mộc Hệ, dưới tác dụng của thuộc tính tăng phúc, khí thế của Trần Long Ngạo trong thời gian cực ngắn đã đạt tới đỉnh cấp.
Giữa không trung, Cơ Động cũng không có nhàn rỗi, hai cánh dang rộng, mang vào cặp găng tay Nhật Nguyệt Song Huy. Ngay sau đó, cổ tay rung lên, quang mang màu xích kim bùng phát trên không trung, Quân Ma Âm Dương Khải nháy mắt bay ra, bao phủ toàn thân. Mặc dù nó cũng không phải là Toàn thân khải, nhưng chỉ cần liếc mắt một chút, có thể nhìn ra, phẩm chất của nó tuyệt đối cao hơn bộ Toàn thân khải màu xanh biếc trên người Trần Long Ngạo. Nhất là những thanh gai nhọn dữ tợn bên ngoài bộ giáp, càng làm cho khí tức thô bạo tản mát ra trên người Cơ Động càng thêm khủng bố hơn.
kỳ dị hắc bạch song sắc trên đầu chẳng hề che dấu, hoàn toàn hiện rõ lên trên đỉnh đầu Cơ Động. Mặc dù hai mắt hắn đã đỏ rực lên, nhưng nội tâm lại cực kỳ lạnh như băng. Đâu là chỗ lợi hại do Linh Hồn Chi Hỏa mang lại. Bất luận vào thời khắc nào, từ sâu trong linh hồn của hắn cũng đều có thể duy trì sự tỉnh táo. Đối mặt với cường địch, nếu chỉ là mù quáng sốc nổi, kết quả khẳng định sẽ chỉ là... bại vong không thể nghi ngờ.
Không hề nghi ngờ, Trần Long Ngạo là đối thủ cường đại nhất mà Cơ Động từng gặp từ trước tới nay. Cho dù là Lôi Đế Phất Thụy trước đây khi cùng hắn luận bàn cũng không có được sự cường hãn như Trần Long Ngạo hiện tại. Trần Long Ngạo trước mắt này hẳn là có thực lực tương đương cấp bậc của Quang Huy Lục Long, trấn giữ Thánh Tà Thông Đạo. Đương nhiên, đã bốn năm trôi qua, thực lực Phất Thụy tăng lên đến trình độ nào cũng không phải Cơ Động có khả năng phán đoán. Bằng vào Cực Hạn Dương Lôi, tu vi của hắn khẳng định phải mạnh hơn Trần Long Ngạo trước mắt này.
Nhưng mà, cho dù là Bát Quan cường giả, nhưng cũng mảy may không khiến cho Cơ Động khiếp đảm, ngược lại càng thêm kích phát ý chí chiến đấu trong nội tâm của hắn. Nhìn bi kịch thi thể chất thành núi kia, nhìn máu tươi chảy thành sông kia, sự phẫn nộ, bi thương khiến cho Cơ Động hoàn toàn đem bản thân mình và Sâm Yêu bộ tộc hóa thành một thể. Bất luận là địch nhân có cường đại đến mức nào, hắn cũng tuyệt đối không chịu lùi bước. Không nói gì đến chính nghĩa, bất bình cả, mà chỉ vì một chủng tộc thiện lương như thế, cũng không thể để bị tuyệt chủng như vậy được.
Khí thế song phương đều tăng lên đến cực điểm. Không trung là Hỏa nguyên tố nồng đậm, trên mặt đất là Giáp Mộc nguyên tố mênh mông. Hai người cũng không có nóng lòng ra tay, bọn họ đều nhìn chăm chú đối phương, chỉ cần khí thế của ai xuất hiện nửa phần sơ hở, như vậy, chắc chắn sẽ nghênh đón công kích như mưa rền gió giật của đối phương.

Trần Long Ngạo trầm ổn, bình tĩnh, khiến cho đám người Lô Tạp Nhĩ đứng xa xa xem mà cực kỳ ngưỡng mộ. Thuộc tính áp chế của Cơ Động cũng không phải dễ chịu như vậy, với thực lực Lục Quan của hắn, chỉ cần không phải là ma sư cấp bậc Cửu Quan Chí Tôn Cường Giả, đều nhất định phải chịu ảnh hưởng của Cực Hạn Song Hỏa. Lô Tạp Nhĩ biết rõ, nếu đổi lại là mình, tiến hành giằng co như vậy, nhất định sẽ bị Cơ Động tìm ra sơ hở. Lần trước chẳng phải không có Ma kỹ quyển trục bảo mệnh, chỉ sợ hắn đã chết mất rồi.
Thanh âm rít gào cùng rống giận, cơ hồ là cùng lúc vang lên. Cơ Động tựa như một khỏa lưu tinh cực nhanh từ trên trời giáng xuống. Trên mặt nạ dữ tợn của Quân Ma Âm Dương Khải, hai luồng huyết quang xông ra, đâm thẳng xuống đáy mắt Trần Long Ngạo. Trong thanh âm rống giận kinh khiếp, ma lực toàn diện nở rộ.
Thanh Long thương dài bảy thước trong tay Trần Long Ngạo đâm thẳng lên không trung, một đoàn quang cầu bay ra, nháy mắt hóa thành vô số đốm sáng màu xanh nhỏ, ít nhất từ mười hướng khác nhau đâm thẳng về phía Cơ Động. Mỗi một thương đều choáng đầy khí thế cực kỳ sắc bén, mang theo sát khí nồng đậm. Đầu Ngọc Bích Tích Long Vương dưới thân hắn vững vàng đứng đó, mảy may không chút di động. Nhưng mỗi một thương Trần Long Ngạo đâm ra lại đều bao hàm ma lực của nó. Giờ khắc này, Cơ Động giống như là đang đối mặt với một người một rồng hợp thể ma lực. Cái này cũng không chỉ là một ma sư Bát Quan đơn giản như vậy.
Đối mặt với làn mưa thương ngập trời kia, Cơ Động chỉ có thể dựa vào hai nắm tay của mình. Những gai nhọn trên phần che tay của Quân Ma Âm Dương Khải bắn ra. Toàn thân hắn giữa không trung nháy mắt lóe lên một chút, dưới tác dụng của Đằng Xà Thuấn Di, chỉ trong nháy mắt hắn đã phóng qua khỏi tầng vòng vây của đám thương ảnh kia, thân thể nhào xuống, thẳng đến Trần Long Ngạo đang ngồi trên lưng Bích Ngọc Tích Long Vương phóng tới.
Cận thân công kích mới là sở trường cực mạnh của Cơ Động. Tận lực rút ngắn khoảng cách, chẳng những có thể phát huy ra sở trường của bản thân, đồng thời cũng có thể khiến cho thanh Long thương bảy thước trong tay Trần Long Ngạo không thể phát ra uy lực công kích của nó.
Đối mặt với Đằng Xà Thuấn Di, sắc mặt Trần Long Ngạo giấu sau cái mặt nạ màu xanh kia thoáng ngưng đọng lại. Cái kỹ năng này đúng là hắn không tưởng tượng nổi. Dưới tình huống hoàn toàn tập trung vào đối thủ, lại để đối thủ thoát khỏi sự tập trung, chẳng những công kích rơi vào khoảng không, hơn nữa bản thân cũng lâm vào thế bị động.
Đối mặt với Cơ Động lăng không nhào xuống, Trần Long Ngạo phản ứng cực nhanh. Thanh Long thương trong tay vung lên. Lúc này đây cũng không còn là những điểm quang mang nhỏ nữa, mà là một mảng quang mang màu xanh biếc đột nhiên bùng nổ ra, nháy mắt bùng nổ lan rộng. Trong không trung sinh ra từng mảng từng mảng thanh quang lớn, phong kín hoàn toàn tất cả các phương hướng có thể tiếp cận của Cơ Động. Với kinh nghiệm thực chiến phong phú của Trần Long Ngạo, làm sao lại không nhìn ra được mục đích thật sự của Cơ Động cơ chứ?

Cũng ngay trong lúc này, một tầng thanh quang nồng đậm mà ngưng đặc chợt từ trên người Trần Long Ngạo bộc phát ra.
Vào giờ khắc này, Cơ Động chỉ cảm thấy tất cả các thực vật trong Sinh Mệnh Chi Sâm tựa hồ đều cùng với thân thể của Trần Long Ngạo liên kết thành một thể vậy, chung quanh đã hoàn toàn biến thành một mảnh thế giới do Giáp Mộc Nguyên Tố tạo thành.
Từ trên thân thể Trần Long Ngạo, phóng thích ra một cỗ áp lực cường hãn khó có thể hình dung. Trong phạm vi đường kính một trăm thước, thanh quang bốc lên mãnh liệt, không hề có bất cứ màu sắc nào khác nữa.
Thân thể phiêu phù giữa không trung, Cơ Động mặc dù có thể dựa vào Cực Hạn Song Hỏa của mình đem tầng thanh quanh gần như ngưng đặc này bức bách ra ngoài cơ thể, nhưng mà, hành động của hắn nhất thời trở nên trì trệ vài phần. Càng làm cho hắn phải nhíu mày chính là, bên trong tầng thanh quang này, rõ ràng bao hàm một luồng tinh thần lực cực mạnh.