Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Một lần nữa quay lại đại sảnh lầu một. Liệt Diễm và A Kim vẫn còn ngồi ở chỗ cũ. Các nàng đã sớm ăn xong thịt nướng, đang uống rượu lúa mạch đợi hắn.
Nhìn thấy bộ dáng toàn thân mồ hô của Cơ Động, Liệt Diễm không khỏi hơi hơi nhíu mày lại, đứng dậy, bước tới đón hắn. Liệt Diễm vừa đứng dậy, A Kim phía sau cũng lập tức đứng dậy, cùng đi theo phía sau nàng.
- Mệt nhọc lắm sao?
Cơ Động mỉm cười lắc đầu:
- Pháo Long đại ca đã không có việc gì nữa. Chúng ta đi thôi. Đầu tiên tìm một chỗ nào đó nghỉ ngơi, tẩy rửa cơ thể một chút, thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Buổi sáng lên đường, đến trưa thì tiến hành trị liệu cho Pháo Long, hắn tiêu hao cũng không nhỏ, cần tìm một chỗ nào để nghỉ ngơi một chút. Hắn sở dĩ không đợi đến khi Pháo Long tỉnh lại rồi mới bỏ đi, bởi vì hắn không muốn nhìn thấy Pháo Long thể hiện lòng cảm kích của hắn. Hắn còn rất nhiều chuyện cần phải làm, với sự nhiệt tình, hào sảng của Pháo Long, thân thể bị tổn thương biết bao nhiêu năm một lần nữa khôi phục lại khả năng tu luyện, hắn chắc chắn sẽ cực kỳ hưng phấn, khẳng định là sẽ giữ Cơ Động lại, không dễ gì để hắn bỏ đi. Tốt nhất là chữa thương xong rồi bỏ chạy, để lại hai Hỏa Nguyên Tố hộ thể bảo vệ, Pháo Long A Bỉnh hẳn cũng không có nguy hiểm gì.
Ra khỏi Nhất Khẩu Hương, đi thêm một lúc, cũng đồng dạng là trên đường lớn Bính Hỏa, Cơ Động nhìn thấy một cái khách sạn tên là Chu Tước.

- Chúng ta trọ ở đây đi.
Cảm giác rin rít trên người hắn thật sự vô cùng khó chịu, hơn nữa, càng quan trọng hơn chính là, vừa ra khỏi Nhất Khẩu Hương, bộ áo giáp toàn thân màu vàng chóe của A Kim liền thu hút sự chú ý của rất nhiều người đi đường. Lại thêm khí chế hơn người do Liệt Diễm vô tình phát ra, thật sự là khiến người ta chú ý quá mức. Tốt nhất là kiếm một quán trọ nào đó, tìm cách để A Kim chịu thay quần áo.
Liệt Diễm đối với đề nghị của Cơ Động tự nhiên không có ý kiến gì. Ba người cùng nhau bước vào tòa khách sạn Chu Tước gồm năm tầng lầu kia.
Đi đến chỗ đặt phòng, lúc nhân viên phục vụ hỏi Cơ Động muốn đặt mấy phòng, trong lòng hắn không khỏi có chút khó xử. Nếu thuê hai gian phòng, hắn một gian, Liệt Diễm và A Kim một gian, theo hắn thì đây là sự sắp xếp hợp lý nhất. Nhưng mà, cho dù là thực lực của A Kim cực kỳ cường đại, nhưng Cơ Động cũng tuyệt đối không cho rằng Liệt Diễm ở bên cạnh A Kim sẽ an toàn hơn khi nàng ở bên cạnh mình. Huống chi, A Kim đã mất hết ký ức trước đây, Cơ Động đương nhiên cũng có chút cố kỵ đối với nàng. Hắn làm sao có thể yên tâm để mặc Liệt Diễm và A Kim ở cùng một phòng chứ? Sau khi suy xét trước sau, hắn nói một câu khiến cho nhân viên phục vụ phải trợn mắt há hốc mồm nhìn.
- Ta muốn thuê một gian lớn. Nhất thiết trong phòng phải có một chiếc giường loại lớn.
Nghe xong câu này của Cơ Động, Liệt Diễm không cảm giác được có gì lạ. A Kim càng bởi vì mất hết ký ức nên cũng chẳng có ý kiến gì. Nhưng những lời này vang vào tai nhân viên phục vụ thì lại không giống như vậy. Nhân viên phục vụ ở đây cũng là một tiểu cô nương khoảng mười tám, mười chín tuổi, vừa nghe Cơ Động nói câu này, sắc mặt liền đỏ ửng lên, ngập ngừng nói:
- Thật sự là chỉ một gian sao?
Cơ Động vừa nghe đã biết nàng hiểu bậy. A Kim mặc dù mặc một bộ toàn thân khải màu vàng kim, nhưng hình dáng bề ngoài vẫn là con gái. Một nam nhân mang theo hai nữ nhân, còn thuê một gian phòng trọ, nhất định sẽ khiến người ta hiểu lầm.
- Đúng vậy, chỉ một gian. Nhanh lên!
Toàn thân Cơ Động ướt đẫm mồ hôi, vô cùng khó chịu, có chút không kiên nhẫn, nói.
- Vâng, xin ngài chờ một chút.
Căn phòng bọn họ thuê chính là căn phòng cao cấp nhất, ở tầng năm. Cơ Động cầm chìa khóa, mang theo Liệt Diễm và A Kim bỏ đi.
Nhìn theo bóng dáng ba người bỏ đi, nhân viên phục vụ nói:
- Một nam nhân mang theo hai nữ nhân, hơn nữa lại còn xinh đẹp như vậy, hiện tại xã hội lại suy đồi đến như thế sao?

Cách đó không xa có mấy nhân viên phục vụ khác đang đứng. Nãy giờ bọn họ vẫn len lén nhìn trộm qua bên này, lúc này một cô gái nhân viên mới cười hí hí, nói:
- Ngươi đúng là thiếu kiến thức. Cái này người ta gọi là Song Phi đó. Đám quý tộc rất thích dạng này. Bất quá, xem ra nam nhân kia cũng không giống như một quý tộc. Chẳng lẽ lại là cáo giả làm hổ hay sao?
- Song Phi? Ngươi thật đúng là hư hỏng, ngay cả những lời mắc cở chết người như vậy mà cũng dám nói ra.
- Cái này có gì mà phải mắc cở chứ? Nam nhân kia mặc dù cũng không anh tuấn lắm, nhưng dáng người mạnh mẽ, hẳn là phương diện đó rất là lợi hại, nếu không, chắc cũng đâu thể nào thu phục được đến hai nữ nhân như vậy.
o0o
Cơ Động dẫn theo Liệt Diễm và A Kim rất nhanh đi lên lầu. Rất may mắn là hắn cũng không có nghe những gì hai nhân viên phục vụ kia nói với nhau, nếu không, hắn mà nghe được có người nói mình là Song phi, chắc chắn sẽ vô cùng tức giận. Liệt Diễm trong lòng hắn có địa vị gì cơ chứ? Đừng nói là song phi, ngay cả chuyện nghĩ đến hắn cũng chưa từng nghĩ qua nữa...
Không hỗ là phòng cao cấp nhất khách sạn. Căn phòng này cực kỳ lớn, hơn nữa còn có một cái cửa sổ bằng thủy tinh, nghiêng một góc hai trăm bảy mươi độ nhìn trực diện ra đường lớn Bính Hỏa. Từ bên ngoài không thể nào nhìn thấy cảnh trong phòng, nhưng đứng bên trong cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, cơ hồ có thể chứng kiến toàn bộ tình huống trên toàn bộ đường lớn Bính Hỏa bên dưới.
Căn phòng này gồm hai phần trong, ngoài, cả hai đều khoảng hơn một trăm thước vuông. Bên ngoài là phòng khách, bên trong là phòng ngủ.
Quả nhiên trong phòng có một chiếc giường lớn, lớn đến mức khổng lồ. Hơn nửa cả căn phòng lại là hình tròn, mới nhìn vào sẽ khiến người khác nảy sinh dục vọng trong lòng.
Cơ Động trực tiếp nhảy vào phòng tắm, thống thống khoái khoái tắm rửa sạch sẽ bằng nước ấm, thay một bộ quần áo mới sạch sẽ.
Khi hắn bước ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Liệt Diễm đang đứng bên cạnh cánh cửa thủy tinh nghiêng góc hai trăm bảy mươi độ, nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài. Cái mũ trên đầu đã tháo xuống, mái tóc dày đỏ tươi buông thõng sau lưng, phối hợp với dáng người hoàn mỹ. Ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ chiếu rọi vào, nhìn qua nàng giống như là một bức tượng hoàn mỹ hoàn toàn do đá rubi tạc khắc thành vậy.
A Kim vẫn như trước mặc bộ Toàn thân giáp màu vàng kim, cứ như vậy lẳng lặng đứng bên cạnh Liệt Diễm. Nhìn thấy một màn tuyệt mỹ này, hắn có cảm giác như là thời gian hoàn toàn ngưng đọng lại vậy, khiến cho Cơ Động không đành lòng phá hư nó.
- Thế giới Địa Tâm vĩnh viễn không có khả năng phồn hoa như thế này. Thế giới nhân loại thật sự là tốt đẹp hơn rất nhiều.

Liệt Diễm than nhẹ nói.
Cơ Động đi đến bên cạnh nàng, đồng dạng cũng nhìn xuống bên dưới. Cảnh tượng phồn hoa của Trung Nguyên Thành từ trên cao nhìn xuống như thế này, quả thật có một loại cảm giác cực kỳ rung động.
- Liệt Diễm.
Cơ Động khẽ gọi một tiếng.
Liệt Diễm nghiêng đầu sang một bên, nhìn về phía Cơ Động. Trên khuôn mặt nàng toát ra một tia mỉm cười nhàn nhạt. Nụ cười của nàng dưới sự chiếu rọi của ánh thái dương, nhìn qua vô cùng hoàn mỹ. Mặc dù lúc này đã gần đến hoàng hôn, ánh chiều tà ráng đỏ, nhưng ánh chiều tà kia chiếu rọi lên nụ cười của nàng, cũng phải hoàn toàn ảm đạm thất sắc.
- Cơ Động, ngươi biết không? Ta cùng với ngươi ra ngoài du ngoạn như thế này, cảm giác vô cùng vui vẻ.
Cơ Động có chút kích thích nói:
- Nếu ngươi đồng ý, ta hy vọng có thể vĩnh viễn cứ như vậy cùng ngươi đi du lịch khắp mỗi ngõ ngách trên đại lục, nhìn ngắm tất cả cảnh đẹp trong thiên hạ.
- Nếu được như vậy thì quá tốt.
Liệt Diễm mỉm cười, tựa như một đứa trẻ cực kỳ thuần khiết, cực kỳ hoàn mỹ...